Kinh hãi tột độ
nếu tên kia sổng ra thì rất có thể đến tìm tôi trả thù, tôi phải cẩn thận.
hung thủ đã được thả rồi, mà chắc là do hắn có biểu hiện tốt trong ngục.
tôi không biết, đừng có đoán mò nữa.
Tại sao Cam Linh lại đoán được là hung thủ đã ra tù rồi nên mới thử tôi thế? Sao cô ta cho rằng tôi sẽ biết điều này chứ? Có tin đồn gì à? Lời đồn hướng về tôi hay là kẻ gây án vậy? Huyện Năng này có rất nhiều đề tài để tán dóc, mà việc này đã phai nhạt trong hàng tá chuyện qua bảy năm ròng rồi, còn ai nhớ rõ chi tiết nữa đâu?
lần sau mà thấy cô ta thì tôi sẽ nhắm tịt mắt mà nằm xuống, như vậy sẽ không bại lộ được gì nữa.
Cái đồ bám dai như đỉa.
không sao,
.
cô Tiểu Khương ơi, mỗi lần con hát là con hồi hộp lắm, con không nhịn tiểu được đó cô.
trước khi con lên sân khấu thì nhớ giơ tay lên nha, cô sẽ dẫn con vào nhà vệ sinh, khi lên sân khấu mà có hồi hộp thì cũng không tè dầm nữa đâu nè.
Lúc Trịnh Ninh Ninh chết, đám nhỏ chạy tán loạn khắp nơi như bầy cừu non đang gặp nguy hiểm, đứa sáng suốt nhất chạy về phía sau lưng tôi, còn đứa dại dột nhất thì đứng trên đỉnh cầu trượt cao hai mét mà nhảy xuống. Trong nháy mắt khi tôi nhào ra tiếp được đứa nhỏ thì sau lưng có tiếng rắc vang lên, vết đâm trí mạng nhất, cũng là nhát dao thứ hai đã đâm vào cổ Trịnh Ninh Ninh, tên sát nhân đứng tại chỗ, trên tay đầm đìa máu.
Tôi quay lại, vệt máu bắn tung tóe trước chân, cách xa ba mét là Trịnh Ninh Ninh đang nhìn tôi, tôi ôm một đứa nhỏ khác đang la khóc, cả thế giới tĩnh mịch như tờ.
Người lớn ấy sợ tới mức sắp tiểu ra quần, không biết bản thân lê bước đến trước mặt Trịnh Ninh Ninh thế nào. Trịnh Ninh Ninh chỉ kịp gọi lên “cô Tiểu Khương ơi,” người lớn yếu ớt té xuống, kịp túm chặt ống quần hung thủ, hắn rũ đầu, nhìn thẳng vào mặt người ấy.
Hung thủ từ từ giơ con dao đầy máu về phía tôi.
Lúc này tôi mới ý thức được là mình cần chế ngự tên này, mạnh bạo giật ống quần hắn. Hắn quỳ trên mặt đất, không hề vùng vẫy gì, khuôn mặt đẫm máu chợt nứt ra một nụ cười say khướt.
“Mày có sợ không? Mày có sợ tao không?” Kẽ răng hắn cũng có máu, nụ cười được lấp đầy bởi những chấn song đỏ tươi roi rói.
Tôi kinh hãi tột độ.