Hôm đó tôi không ngủ trên sa lông
Khi đám trẻ trường Cây Mận tập diễn thì cổng trường đang mở ra, và bấy giờ là lúc tan học, những đứa nhỏ nào không có tiết mục thì lần lượt được đón về, cứ mãi đóng mở cổng thế rất bất tiện, vì vậy mới mở hẳn ra.
Hơn nữa bởi vì cánh cổng đối diện với một cái hẻm nhỏ, không có ô tô qua lại, nên có đứa bé nào chạy ra vài bước cũng không sao. Hơn nữa đám trẻ lớp tôi rất ngoan, hiếm khi chạy lung tung, với chẳng ai than phiền việc mở cổng gì cả.
Nhiều ông bố bà mẹ cũng đậu xe trước cổng, gọi ới một tiếng là mấy đứa nhóc trong nhà sẽ vội vàng chào tôi rồi hớn hở vọt đi.
Tên sát nhân ngang nhiên bước vào cổng chính như thế, lúc đó trong sân trường chỉ có mỗi một người giáo viên là tôi.
Tôi không ngăn hắn lại, chỉ chào đón theo thói quen: “Anh là ba của bé nào vậy?” Vừa dợm bước lại gần, nhưng hắn đã lập kế hoạch sẵn độc ác từ trước rồi, không đếm xỉa đến tôi mà nhỏ tiếng lầu bầu gì đó, rút ra con dao từ túi quần rộng thùng thình.
Người phụ nữ này ăn dưa chua thừa của tôi, uống bát nước lèo tôi chưa đụng tới, nằm ngủ bậy bạ ngoài hè phố, lại còn chờ tôi mở cửa mới chịu mở điện thoại để tiết kiệm pin, dạo này mua điện thoại mới, rồi còn muốn đãi tôi bữa tối nữa á?
lại là chiêu cũ rích này chứ
rột rột