Tôi, đúng là một người phụ nữ điên rồ
(1)
(1) Khác với bên mình, từ xưng hô “lão sư” bên Trung có thể dùng để gọi cả thầy lẫn cô. Bên mình nếu gọi “giáo viên ơi” thì hơi vô lễ, nhưng mình chịu rồi, chả nghĩ ra từ gì đủ tiêu chí “ba không” mà còn có lễ phép nữa:”>
mẹ là mẹ con, con không theo mẹ thì sẽ biến thành kiểu gì chứ.
bà nội nói chẳng sai tí nào, bà đúng là hạng đàn bà mèo mả gà đồng chỉ muốn đi ở với người khác mà thôi!
ID Đậu phộng là loại cây gì — 11/12/2022:
ID Minh Huyễn — 15/10/2022:
ID Điên khùng còn hơn bạn — 12/09/2022:
ID Tiêu Tiêu — 03/08/2022:
ID Vol — 03/08/2022:
ID 27798946 — 27/07/2022:
ID Sở Tầm — 13/06/2022:
>> ID Tay áo trả lời — 12/07/2022:
ID Phi Vị — 07/07/2022:
thì ra con vẫn luôn nghĩ về mẹ như vậy…
ID Du khách mùa đông — 06/07/2022:
ID Một đoạn vô nghĩa — 13/06/2022:
ID Nấm đùi gà luộc — 13/06/2022:
ID Bất kể quá khứ, không hỏi tương lai — 12/06/2022:
>> Tác giả trả lời — 12/06/2022:
ID Ước mơ được nuôi thỏ — 12/06/2022:
>> Tác giả trả lời — 12/06/2022:
>> ID Ước mơ được nuôi thỏ trả lời — 12/06/2022:
ID Cá trong chậu — 12/06/2022:
ID Đạt Mị — 12/06/2022:
ID Dân Gu Gu — 09/08/2022:
ID Tôi đến thăm một ngôi sao — 02/08/2022:
>> ID Vol trả lời — 03/08/2022:
>> ID Vũ Mộc Tương trả lời — 28/11/2022:
>> ID 1234567890 trả lời — 10/03/2023:
Vì sao trước đây nhóm tránh thai chủ yếu là phụ nữ?
Phương pháp tránh thai đúng là gì?
Phương pháp tránh thai dành cho nam giới là gì?
Liệu quyền riêng tư của bệnh nhân nữ có được bảo vệ không?
Vấn đề giới tính trong quảng cáo có được quan tâm tới không?
Các khía cạnh của phân biệt giới tính là gì?
Tình trạng sống của các cô bác phụ nữ lớn tuổi đang nghiêm trọng như thế nào?
Trầm cảm sau sinh, phòng chống ung thư vú, giáo dục giới tính tuổi vị thành niên, suy nghĩ về phẫu thuật thẩm mỹ…
“Ở nông thôn, con người ta có tiền để xây nhà, nhưng không thể đi mua sách; có thể đánh bài nói chuyện phiếm, nhưng không thể đi thăm thú Tây An; không thể giao du rộng rãi; không được quá khoa trương; không thể quá cá tính; không được quá tốt, nhưng cũng không thể quá xấu; có một loạt quy tắc đã định sẵn, nếu muốn phá vỡ nó sẽ cảm thấy thật bất lực, tuyệt vọng và cô đơn, giống như có rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào bạn. Bạn không cần sự can ngăn của người khác, mà chính bạn sẽ tự nguyện tuân theo những quy tắc này.”
“Mùa hè có những làn sóng lúa mì vàng óng cứ thổi mãi không dứt, mùa thu có những cánh đồng bắp như tấm gạc xanh biếc… Nhưng tôi không thích nơi này, bởi vì nó quá bằng phẳng.”
“Ai cũng nghĩ là nông dân, nhất là phụ nữ, không cần phải suy nghĩ gì cả. Cô ấy nấu ăn, cô ấy giặt giũ, cô ấy trông con, cô ấy làm việc nhà, cô ấy làm ruộng. Rồi cô ấy đi chợ, đi dạo, cô ấy chỉ có thế thôi, đại loại thế, bạn nói cô ấy làm gì có tư tưởng hay suy nghĩ gì, cô ấy không cần suy nghĩ gì khác cả.”
“Tôi không chấp nhận điều này.”
“Tôi thà chịu đau đớn, còn hơn là tê liệt; tôi không muốn mình vô tri chẳng biết cái gì cả, đó là ước muốn của tôi. Có cơm ăn, có áo mặc, có nơi nương thân đã rất tốt rồi. Nhưng tôi không thỏa mãn với những thứ này, tôi muốn có cuộc sống trọn vẹn đủ đầy, tôi muốn có kiến thức, tôi muốn được đọc sách, tôi muốn xem tivi, và thấy được những điều tôi mong muốn từ đó — bởi vì tôi không thể đi ra ngoài.”
“Mặc dù đau đớn, nhưng tôi không buồn, và nỗi đau của tôi cũng có thể là một loại chuyển hóa”.
(Nora là nữ chính trong vở bi kịch Nhà Búp Bê năm 1879 của Ibsen).
“Cô ấy bình tĩnh giống như đang ngồi tù. Trái tim cô ấy vẫn còn mãi rạo rực không thể thu hồi được, mà cô ấy thì tự nhốt mình trong nhà. Chừng nào trái tim của cô ấy vẫn chưa chịu yên nghỉ, thì chừng ấy thời gian cô ấy sẽ vẫn còn khổ sở.”
có khi nào cô nghĩ đây là một bi kịch không?
“Tôi không nghĩ đây là bi kịch. Có thể có nhiều người giống tôi, chỉ là chúng ta không biết mà thôi. Dù chuyện này có xảy ra với người khác, thì cũng không thể gọi nó là bi kịch được. Tôi không cần sự đồng tình, thương hại, hoặc bất cứ điều gì, tôi chỉ có thể đánh giá cao nó.”
(bi thảm và mạnh mẽ lớn lao).
“Tôi nghĩ đó là một thứ bi tráng. Bản thân mỗi một thứ bi tráng đều có vẻ đẹp bên trong nó.”