Tôi không ra ngoài đâu.
Đưa vớ cho tôi làm gì vậy cà? Không lẽ là bồi thường cho đôi vớ bị dẫm dơ lúc trước của tôi sao?
Cam Linh nào có suy nghĩ bình thường gì đâu.
Tức anh ách thật chứ.
Cam Linh không chỉ có khuôn mặt và lời nói xấu xa, mà hành động cũng thấy ghét nữa! Tặng đồ mà cũng có thể chọc người khác nổi khùng luôn chứ,
tôi còn chưa chuẩn bị sẵn sàng nữa mà!
(1)
(2)
Tôi từng nuôi một gia đình thỏ, chiếm cứ chuồng gà trong nhà. Con gà cuối cùng không sống nổi qua rằm tháng tám, cả ngày nó chạy lung tung khắp nơi nên thịt rất săn chắc, phải dùng nồi áp suất hầm tới một tiếng rưỡi mới dọn ra bàn, hai cái móng gà màu vàng chỉa thẳng lên trời cứ như đang giơ ngón giữa lên với tôi.
Đám thỏ chỉ có bốn con, hai đực hai cái. Trong sách giáo khoa toán học có đề bài là có một đôi thỏ sinh thỏ con, đếm được hai mươi đứa, hỏi đó là đời thứ mấy.
Tôi hằng mong chúng có thể sinh sôi nảy nở thật tốt, ước gì tôi có thể cho chúng nó vào ngủ chung chăn, ăn chung bàn với mình, thế mà chỉ có mỗi một con còn sống sót khi kì nghỉ hè của tôi kết thúc.
Sau đó tôi mới phát hiện là trên bức tường mà chuồng gà kia đang dựa vào có một lỗ thủng, và mỗi ngày có một con mèo hoang tới rình rập cắn trộm thỏ của tôi. Đám thỏ bị thương cũng không hề kêu la gì, vẫn cứ ăn uống như thường. Chuồng gà rất lớn, nhưng chúng cũng không đổi tư thế khác, phần đuôi và mông dính máu hướng về bức tường; mãi cho đến khi chúng chết đi thì tôi mới phát hiện ra. Trước đó tôi chỉ thấy ba chúng nó rúc đầu vào nhau, cố gắng giành giật mấy cọng cỏ như đang mở cuộc thi đua gì đó, không biết tại sao lại chừa ra không gian rộng lớn xung quanh.
Con thỏ cuối cùng còn sống sót cho đến khi tôi tìm ra nguyên nhân đằng sau bí ẩn trên. Đó là con thỏ có vết rách trên tai, cái miệng khi nhai đồ ăn giống cái cánh quạt cứ vang lên kẽo kẹt, kẽo kẹt; nó nhai luôn mồm, lúc nhỏ còn béo hơn những con thỏ khác. Tôi ôm nó đến bác sĩ thú y để băng bó vết thương ở mông, trộn thuốc bột vào đồ ăn của nó, rồi dời nhà nó sang cái thùng giấy ở mép giường.
Nhưng đến khi đổi sang môi trường mới chỉ cách chuồng gà không đến ba bước chân thì bỗng dưng nó không thích ứng được, ban đêm bỏ chạy, rồi thét lên từng tràng chói tai.
Đó là lần đầu tiên tôi nghe được tiếng thỏ kêu (3), tôi kinh hoảng đánh thức ba mẹ cùng theo dõi nó. Chúng tôi đều không có kinh nghiệm chăm sóc động vật gì cả, chỉ có thể bôi tất cả các loại thuốc có thể dùng được lên người nó. Tôi dựa vào mép giường trông nó, rồi thiếp đi lúc nào không hay. Tiếng thét yếu ớt ấy cứ như âm thanh khóc oan thút thít trong giấc mộng, như tiếng la điên cuồng dưới tông giọng trầm khàn, nhưng khi thoát ra ngoài chỉ là những âm thanh bé nhỏ không mấy nổi bật. Bình minh ló rạng, cả người nó đã lạnh lẽo cứng đờ, ra đi trong thùng giấy.
(4)
quả nhiên là vậy.
bíp bíp
(5)
(6)
Ôi chao?