tôi không biết, tôi mặc kệ, tôi không nói.
Xoạt, xoạt, xoạt,
cô hãy nhịn một chút vì đứa con yêu dấu này đi,
anh hãy suy nghĩ thật kỹ vì đứa con bé bỏng này đi.
ngủ đi, ngủ đi con, mọi chuyện rồi sẽ ổn khi con thức dậy vào buổi sáng,
bảy năm kia cô ở nơi nào vậy? Nếu bảy năm trước cô còn đây, tại sao khi con bé chết cô lại đi mất? Giá mà cô vẫn chưa rời đi, thì có khi sự việc đáng buồn đó có thể đã không xảy ra chăng?
Rột roạt rột roạt,