Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Chương 17 Anh chợt nghĩ


Trước Sau

Khi Tiêu Dật và Lê Mẫn tới phòng bảo vệ, Tôn Cao Phi đã chuẩn bị xong xuôi.

Vừa bước vào, anh đã cảm nhận không khí khác lạ cùng những ánh mắt đầy thù địch

Anh chợt nghĩ: đúng như Lê Mẫn nói, họ định cho anh một bài học à?

Nhưng anh cũng chẳng mấy bận tâm: không chọc thì thôi, chọc vào … là cho phế luôn.

Anh đường đường là người tu tiên, chẳng lẽ lại chịu ấm ức?

“Giám đốc Tôn, đây là Tiêu Dật, vệ sĩ của sếp Tô.”

Lê Mẫn giới thiệu.

“Tiêu Dật, đây là giám đốc phòng bảo vệ, anh Tôn.”

“Ha ha, giám đốc Lê đích thân đưa tới, tôi hơi bất ngờ đấy.

Tôn Cao Phi cười giả lả, không thèm đoái hoài đến Tiêu Dật.

“Anh hiểu lầm rồi, không phải tôi chủ ý đưa đến, là sếp Tô dặn.”

Lê Mẫn thản nhiên nói.

“Ò?”

Tôn Cao Phi ngạc nhiên: Tô Nhan đích thân dặn? Chẳng lẽ Tô Nhan khá ưng gã này?

Vậy càng không thể để hắn ở lại!

“Giám đốc Tôn, bên này có hai văn phòng đang trống phải không?”

Dứt lời, Lê Mẫn nhìn sang Tiêu Dật.

“Anh xem thích cái nào thì chọn một.”

“Cái này khá ổn.”

Tiêu Dật chỉ vào một văn phòng lớn phía trái trước mặt.

“Cả vị trí lẫn diện tích tôi đều ưng.”

Lê Mẫn liếc qua, khóe môi giật nhẹ: đúng là biết chọn-đó chính là phòng của Tôn Cao Phi!

Mặt Tôn Cao Phi sầm lại: thẳng này mới tới đã đòi giành phòng làm việc với hắn?

“Sao thế, văn phòng này có người dùng rồi à?”

Tiêu Dật cố ý hỏi.

“Khụ, đây là phòng của giám đốc Tôn. Bên kia còn hai phòng trống, để tôi đưa anh qua xem.”

Lê Mẫn hắng giọng.

“Giám đốc Lê, chị bận lắm mà, giao cậu ta cho tôi đi.”

Chưa để Tiêu Dật kịp mở miệng, Tôn Cao Phi đã nói.

“Sếp Tô đã dặn, tôi sẽ thu xếp chu đáo.”

“Cái này … ”

Lê Mẫn chần chu, co phan khong yen tâm.

“Chị Lê, chị cứ đi làm việc trước đi.”

Tiêu Dật lên tiếng.

“Giám đốc Tôn nhiệt tình thế, chắc sẽ sắp xếp ổn cho tôi.”

“Được.”

Thấy Tiêu Dật nói vậy, Lê Mẫn gật đầu.

“Có chuyện gì thì gọi cho tôi bất cứ lúc nào.”

“Vâng.”

Tiêu Dật mỉm cười, đưa mắt tiễn Lê Mẫn.

“Tiêu Dật phải không? Nghe nói cậu đánh đấm ghê lắm hả?”

Đợi Lê Mẫn đi rồi, nụ cười trên mặt Tôn Cao Phi biến mất, hắn lạnh giọng hỏi.

“Cũng tàm tạm.”

Tiêu Dật gật đầu.

“Ghê đến mức nào?”

Tôn Cao Phi nhìn chằm chằm Tiêu Dật, ánh mắt đầy khiêu khích.

“Loại như anh Tôn, bốn năm người tôi cũng cân được.”

Tiêu Dật nhìn thẳng vào ánh mắt khiêu khích của Tôn Cao Phi, mỉm cười nói.

“Mày … ”

Tôn Cao Phi tức điên: thằng này ngông quá rồi chứ?

“Thẳng nhãi, mày nói cái gì!”

“Mẹ nó, mày nói chuyện với anh Tôn kiểu gì đấy!”

"Tốt, rất tốt."

Sắc mặt Tôn Cao Phi sầm xuống, hắn gắng đè nén cơn giận.

"Tiêu Dật, tuy cậu đã trở thành vệ sĩ của sếp Tô, nhưng với tư cách là giám đốc phòng bảo vệ, tôi nghĩ tôi cần thay sếp Tô kiểm tra lại thân thủ của cậu … "

Hắn muốn xử Tiêu Dật thì phải kiếm lý do cho ra hồn, bằng không khó mà qua mặt được Tô Nhan.


Chương 17 Anh chợt nghĩ
Danh sách chương
Chương 1: Sư nương xinh đẹp đang quyến rũ tôi à?Chương 2: Cưới tôi á? Mơ đi!Chương 3: Đám tang hóa đám cưới?Chương 4: Hung thủChương 5: Tình cổ hơi mặt dàyChương 6: Đồ sở khanh!Chương 7: Anh ta là đồ biến thái?Chương 8: Tôi không ăn bám!Chương 9: Được bao nuôi rồiChương 10: Vòng đánh giáChương 11: Bài kiểm tra từ Tô NhanChương 12 Đồ khốnChương 13 Thế này là qua đáng lắm rồi chứ?Chương 14 Vào điChương 15 Phòng bảo vệ à?Chương 16 Chết tiệtChương 17 Anh chợt nghĩChương 18 Anh Tôn đỉnh quá!Chương 19 Công phu của anhChương 20 Chết rồi?Chương 21 Ông nội tôi giết họChương 22 Ba năm nay các cậu sao rồi?Chương 23 Hơn mười phút sauChương 24 Anh Hổ phải không?Chương 25 Anh nói nhận thuaChương 26 Em đang ở công tyChương 27 Anh hư quáChương 28 Tưởng LyChương 29 Hiểu sai?Chương 30 Số tài khoản là gì?Chương 31 Không uống rượuChương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!Chương 33 Cô chưa báo công an chứ?Chương 34 Cậu nghĩ sao?Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữaChương 36 Em sai rồiChương 37 Anh định đi tìm gái à?"Chương 38 Cô vùng vẫyChương 39 Xử thằng đó cho tao!Chương 40 Quay video à?Chương 41 Có thể đừng lộ mặt khôngChương 42 Anh nghĩ nhiều rồiChương 43 Thế này là được rồi á?Chương 44 Cô nhìn dòng chữChương 45 Suốt dọc đườngChương 46 Đi đâu vậy?Chương 47 Anh mới là đồ con bạc đấyChương 48 Lại là kẻ theo đuổi cô nữa àChương 49 Anh đừng có làm liềuChương 50 Hắn nói đúng