Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Chương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!


Trước Sau

Trần Giang sợ điếng: người mình gọi sao lại quay sang phế mình?

Hoàn toàn trái ngược với những gì hắn tưởng tượng.

Trong đầu hắn, kịch bản phải là anh Hổ tới, bẻ gãy hết tay chân của Tiêu Dật, bắt Tiêu Dật quỳ trước mặt hắn dập đầu!

Sau đó quăng Tiêu Dật xuống sông, chết thì chỉ biết trách xui xẻo!

Từ Khải và Tưởng Ly cũng hơi bối rối: chuyện quái gì vậy?

Nhất là Từ Khải, anh ấy biết rõ vị thế của Trịnh Hổ trên giang hồ.

Khi nãy anh ấy tưởng Trịnh Hổ đến ắt sẽ báo thù, bùng nổ một trận ác chiến.

Nào ngờ Trịnh Hổ hoàn toàn không dám đối đầu Tiêu Dật.

Chỉ vì bị phế một cánh tay của Trịnh Hổ ư?

Không thể!

Trịnh Hổ là tay giang hồ lão luyện, nếu nhát đến vậy thì làm sao nổi danh.

Chắc chắn có chuyện gì đó mà ít ai biết!

“Hả?”

Đám đàn em đi cùng anh Hổ cũng ngớ người: chẳng phải tới giúp sếp Trần xử người sao?

Lúc nãy trên đường, anh Hổ còn bảo ông chủ Trần là đại kim chủ, cho ba trăm nghìn, nhất định phải làm cho đẹp việc.

“Hả cái gì mà hả, đập gãy hai chân hắn!”

Anh Hổ quát.

“Dạ, dạ.”

Đàn em hoàn hồn, xách gậy tiến về phía Trần Giang.

“Ha ha.”

Tiêu Dật bật cười: anh Hổ này cũng thú vị phết.

“Nếu anh Hổ làm thế, đúng là hiểu lầm thật.”

“Đừng thế, anh cứ gọi toi là ‘Lao Hổ hoac ‘Tiểu Hổ là được.”

Anh Hổ thở phào, nặn ra nụ cười nịnh nọt.

Đám đàn em sững sờ: đối mặt với đàn anh trong Hội Long Hưng, anh Hổ cũng chưa nịnh nọt đến mức này.

“Á … á … ”

Hai tiếng rú thảm bật ra từ miệng Trần Giang.

Hai chân hắn đã bị đập gãy.

“Anh Hổ, đánh hắn ra nông nỗi này, liệu hắn có báo công an không? Có rắc rối gì không?”

Tiêu Dật liếc Trần Giang, thản nhiên nói.

“Không, tuyệt đối không. Nó mà dám báo, tôi sẽ dìm nó xuống sông!”

Anh Hổ vội đáp.

“Hơn nữa, việc này chẳng liên quan gì đến anh, là do bọn tôi ra tay cả.”

“Hề hề, lại đây, hút điếu thuốc.”

Tiêu Dật cười hài lòng: gã này biết điều thật.

“Cảm ơn anh Tiêu.”

Anh Hổ nhận bằng hai tay, cung kính.

“Vậy chỗ này giao cho anh nhé?”

Tiêu Dật đứng dậy.

“Tôi không muốn sau này phát sinh rắc rối gì.”

“Hiểu rồi, cứ giao cho tôi, tôi đảm bảo sẽ không có chút rắc rối nào.”

Anh Hổ cam đoan.

“Tốt lắm.”

Tiêu Dật gật đầu.

“Về sau nếu gặp rắc rối không giải quyết nổi, tới Thanh Nhan tìm tôi.”

“Hả?”

Anh Hổ sững lại, không ngờ Tiêu Dật lại nói vậy.

“Tôi không thích mang ơn người khác.”

Nói xong, Tiêu Dật quay sang nhìn Tưởng Ly.

“Chị Ly, mình đi thôi.”

“Ờ ờ.”

Trong lòng Tưởng Ly dấy lên vài phần ngạc nhiên: rốt cuộc gã này là ai?

Ngay cả tay anh chị có tiếng ở khu này cũng kính nể anh ta, thật khó tin.

Anh Hổ đích thân tiễn ba người Tiêu Dật ra ngoài, mặt mày hớn hở.

Lời hứa của một cao thủ hạng nhất đáng giá lắm!

Bị thương hôm nay cũng đáng!

Đợi Tiêu Dật đi khỏi, anh Hổ quay về văn phòng, nhìn Trần Giang đau đến rên hừ hừ, thu lại nụ cười.

Nghe câu cuối ấy, Trần Giang sợ hãi tột độ.

Tiêu Dật phế tay của Trịnh Hổ mà Trịnh Hổ cũng không dám báo thù? Lại còn cung kính?

Chuyện này … đúng là đáng sợ.


Chương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!
Danh sách chương
Chương 1: Sư nương xinh đẹp đang quyến rũ tôi à?Chương 2: Cưới tôi á? Mơ đi!Chương 3: Đám tang hóa đám cưới?Chương 4: Hung thủChương 5: Tình cổ hơi mặt dàyChương 6: Đồ sở khanh!Chương 7: Anh ta là đồ biến thái?Chương 8: Tôi không ăn bám!Chương 9: Được bao nuôi rồiChương 10: Vòng đánh giáChương 11: Bài kiểm tra từ Tô NhanChương 12 Đồ khốnChương 13 Thế này là qua đáng lắm rồi chứ?Chương 14 Vào điChương 15 Phòng bảo vệ à?Chương 16 Chết tiệtChương 17 Anh chợt nghĩChương 18 Anh Tôn đỉnh quá!Chương 19 Công phu của anhChương 20 Chết rồi?Chương 21 Ông nội tôi giết họChương 22 Ba năm nay các cậu sao rồi?Chương 23 Hơn mười phút sauChương 24 Anh Hổ phải không?Chương 25 Anh nói nhận thuaChương 26 Em đang ở công tyChương 27 Anh hư quáChương 28 Tưởng LyChương 29 Hiểu sai?Chương 30 Số tài khoản là gì?Chương 31 Không uống rượuChương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!Chương 33 Cô chưa báo công an chứ?Chương 34 Cậu nghĩ sao?Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữaChương 36 Em sai rồiChương 37 Anh định đi tìm gái à?"Chương 38 Cô vùng vẫyChương 39 Xử thằng đó cho tao!Chương 40 Quay video à?Chương 41 Có thể đừng lộ mặt khôngChương 42 Anh nghĩ nhiều rồiChương 43 Thế này là được rồi á?Chương 44 Cô nhìn dòng chữChương 45 Suốt dọc đườngChương 46 Đi đâu vậy?Chương 47 Anh mới là đồ con bạc đấyChương 48 Lại là kẻ theo đuổi cô nữa àChương 49 Anh đừng có làm liềuChương 50 Hắn nói đúng