Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Chương 20 Chết rồi?


Trước Sau

Diêm Vương vừa mở miệng lại đau phát khóc.

“Cứ làm theo lời hắn nói trước đã. Tôi thề, chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ bắt hắn quỳ trước mặt tôi hát bài Chinh Phục!”

“Vài hôm nữa sư huynh tôi sẽ tới Trung Hải, đến lúc đó … hừ, nỗi nhục hôm nay, tôi trả gấp trăm lần!”

“Em … cũng muốn … đập rụng răng hắn … ”

Diêm Vương nói xì gió, ngọng nghịu.

“Không chừa cái nào hết!”

“Được.”

Tôn Cao Phi gật đầu.

“Cậu đi bệnh viện trước đi; đến lúc đó tôi nhất định để cậu tự tay báo thù.”

“Hu hu … ”

Bảo vệ dìu Diêm Vương đi, Tôn Cao Phi cũng dẫn số còn lại về phòng bảo vệ.

Thấy Tiêu Dật đã ngồi chễm chệ trên ghế làm việc của mình, hắn nghiến răng, bước vào.

“Cho anh mười phút, mau lên.”

Tiêu Dật vắt chân lên bàn làm việc, rít một điếu thuốc, ung dung.

“Được.”

Tôn Cao Phi dạ một tiếng, dẫn người khuân đồ ra ngoài, sợ chỉ chậm tay là lại ăn thêm trận đòn.

Chưa đến mười phút, đồ của Tôn Cao Phi đã được dọn sạch; căn phòng này … hoàn toàn thuộc về Tiêu Dật.

“Đúng là tôi giỏi thật, vừa xuống núi đã có ngay văn phòng.”

Tiêu Dật hí hửng, bật máy tính trên bàn, kiếm một trò chơi rồi chơi luôn.

Chưa xong một ván, Giang Như đã tới.

“Anh Dật, sao … sao anh lại ở trong văn phòng của giám đốc Tôn vậy?”

Giang Như ngạc nhiên.

“Ô, giám đốc Tôn nhiệt tình quá, nhường văn phòng cho tôi rồi.”

Tiêu Dật bật cười.

“Tôi không muốn, mà anh ta cứ khăng khăng … thịnh tình khó chối từ, nên tôi đành nhận vậy.”

“Hả?”

Giang Như sững sờ. Thật hay đùa? Tôn Cao Phi tốt bụng đến thế cơ à?

“Giang Như, cô tới có chuyện gì?”

Tiêu Dật tắt game, hỏi.

“À, sếp Tô tìm anh.”

Nhớ ra việc chính, Giang Như vội nói.

“Chị ấy bảo anh đến phòng chị ấy ngay.”

“Tìm tôi à? Được.”

Tiêu Dật gật đầu, cùng Giang Như rời phòng bảo vệ.

Rất nhanh, anh tới phòng tổng giám đốc, gặp Tô Nhan.

‘Ông nội tôi vừa gọi, bảo muốn video call với anh.”

Chưa để Tiêu Dật mở miệng, Tô Nhan đã nói.

“? Ha, ông cụ Tô sợ hai ta lừa ông ấy à?”

Tiêu Dật bật cười.

“May mà tôi đến, không thì cô tính sao?”

“Bớt lắm lời đi, tôi gọi cho ông ấy ngay đây.”

Nói xong, Tô Nhan bấm gọi video cho Tô Đại Hải.

Cuộc gọi video vừa kết nối, Tô Đại Hải thấy Tiêu Dật liền nở nụ cười.

Nói chuyện vài câu xong, Tô Đại Hải nhắc tới hai kẻ đã bị bắt.

“Tiểu Dật à, người là do cậu bắt nên tôi báo cho cậu một tiếng … bọn chúng chết rồi.”

“Chết rồi?”

Tiêu Dật khựng lại.

“Ông ơi, họ chết thế nào? Có hỏi ra kẻ đứng sau chưa?”

Mặt Tô Nhan khẽ biến sắc, vội hỏi.

“Chưa. Sáng nay sau khi hai đứa đi, ông tới gặp thì phát hiện họ đã chết.”

Tô Đại Hải thở dài.

Dặn dò thêm mấy câu, nhận được lời hứa của Tiêu Dật rồi, Tô Đại Hải mới tắt cuộc gọi.

"Sao anh không cho tôi hỏi?"

Tô Nhan nhìn Tiêu Dật, cau mày.

"Họ đã chết, kẻ đứng sau vẫn chưa lộ mặt, ông tôi vẫn còn nguy hiểm mà!"


Chương 20 Chết rồi?
Danh sách chương
Chương 1: Sư nương xinh đẹp đang quyến rũ tôi à?Chương 2: Cưới tôi á? Mơ đi!Chương 3: Đám tang hóa đám cưới?Chương 4: Hung thủChương 5: Tình cổ hơi mặt dàyChương 6: Đồ sở khanh!Chương 7: Anh ta là đồ biến thái?Chương 8: Tôi không ăn bám!Chương 9: Được bao nuôi rồiChương 10: Vòng đánh giáChương 11: Bài kiểm tra từ Tô NhanChương 12 Đồ khốnChương 13 Thế này là qua đáng lắm rồi chứ?Chương 14 Vào điChương 15 Phòng bảo vệ à?Chương 16 Chết tiệtChương 17 Anh chợt nghĩChương 18 Anh Tôn đỉnh quá!Chương 19 Công phu của anhChương 20 Chết rồi?Chương 21 Ông nội tôi giết họChương 22 Ba năm nay các cậu sao rồi?Chương 23 Hơn mười phút sauChương 24 Anh Hổ phải không?Chương 25 Anh nói nhận thuaChương 26 Em đang ở công tyChương 27 Anh hư quáChương 28 Tưởng LyChương 29 Hiểu sai?Chương 30 Số tài khoản là gì?Chương 31 Không uống rượuChương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!Chương 33 Cô chưa báo công an chứ?Chương 34 Cậu nghĩ sao?Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữaChương 36 Em sai rồiChương 37 Anh định đi tìm gái à?"Chương 38 Cô vùng vẫyChương 39 Xử thằng đó cho tao!Chương 40 Quay video à?Chương 41 Có thể đừng lộ mặt khôngChương 42 Anh nghĩ nhiều rồiChương 43 Thế này là được rồi á?Chương 44 Cô nhìn dòng chữChương 45 Suốt dọc đườngChương 46 Đi đâu vậy?Chương 47 Anh mới là đồ con bạc đấyChương 48 Lại là kẻ theo đuổi cô nữa àChương 49 Anh đừng có làm liềuChương 50 Hắn nói đúng