Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Chương 23 Hơn mười phút sau


Trước Sau

“Lấy quần lót mà dựng mộ gió cho ông hả? Mẹ kiếp, đúng là bọn nó nghĩ ra được!

Hơn mười phút sau, Tiêu Dật đặt điện thoại xuống, vừa cười vừa chửi.

“Nếu Thập Đại Thần Khí không phải chuyện bịa, thì mấy cường quốc hắn phải có tin tức về chúng, nhất là phía Hoa Hạ … Bốn Mắt là hacker tầm cỡ thế giới, để cậu ta tra giúp là chuẩn.”

Tiêu Dật châm điếu thuốc.

“Lần tới đến nhà họ Tô, cũng tiện thể nói chuyện với Tô Đại Hải xem bên Trung Hải có tin tức gì không … ”

Đang mải nghĩ vẩn vơ, tiếng chửi bới ầm ĩ vang lên từ bên ngoài.

“Người đâu? Mẹ kiếp, dám đánh ông đây, hôm nay tao phải giết mày!”

Nghe giọng đó, Tiêu Dật khựng lại: chẳng phải Lưu Văn Quang sao?

Bộp!

Cửa phòng bảo vệ bị đẩy tung, hơn chục người ùa vào.

Đi đầu chính là Lưu Văn Quang mặt mũi bầm dập. Lúc này, hắn chẳng còn bộ dạng thảm hại bỏ chạy như trước, khí thế hùng hổ, bước đi khệnh khạng như cua.

Sau lưng han là cả chục tên giang hồ xăm rồng vẽ hổ, tay lăm lăm gậy bóng chày.

“Ơ, nhanh thế đã kéo người đến trả thù rồi à? Làm ăn cũng nhanh phết đấy.”

Tiêu Dật ngậm điếu thuốc bước ra khỏi văn phòng, cười híp mắt nói.

“Đồ khốn nạn, hôm nay mày chết chắc!”

Lưu Văn Quang trợn mắt nhìn Tiêu Dật, lửa giận bốc lên.

“Anh Hổ, chính thẳng đó, phế nó đi, đánh gãy cả cái chân thứ ba của hắn!”

“Nhóc con, đến nước này mà còn cười nổi à?”

Gã lực lưỡng được gọi là anh Hổ liếc Tiêu Dật, cũng thấy khó chịu: hắn mang từng này người đến mà thằng nhóc này vẫn chẳng sợ? Thế là coi thường hắn quá

“Chứ không thì sao? Tôi còn phải khóc cho anh xem à?”

Tiêu Dật quan sát anh Hổ: áo ba lỗ, phô ra cơ bắp cuồn cuộn và kín đặc hình xăm, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón út-diện mạo đúng chuẩn đại ca xã hội đen!

“Này, cho tôi hỏi cái này.”

“Gì?” Anh Hổ khựng lại, buột miệng.

“Cái dây chuyền vàng của anh mang đi tắm có nổi không? Hay ngâm nước cái là bay màu?”

Tiêu Dật nhìn đầy vẻ trêu chọc.

“Đệt!”

Anh Hổ nghe xong thì nổi đoá: giễu ai vậy chứ, dây chuyền của hắn là vàng thật!

“Anh em, xử nó cho tao!”

“Rõ!”

Hơn chục tên giang hồ vung gậy, vừa chửi vừa lao về phía Tiêu Dật.

“Mẹ kiếp, dám sỉ nhục anh Hổ của bọn tao, hôm nay ông đây bắt mày quỳ xuống xin lỗi anh Hổ!”

“Đúng đấy, mày biết anh Hổ là ai không?”

“Phang nó!”

Một tên giang hồ lao tới gần, quay tròn cây gậy bóng chày rồi nện thẳng xuống đầu Tiêu Dật.

Hắn nhe nụ cười dữ tợn, như đã trông thấy cảnh đầu vỡ toang đầy máu.

Bốp.

Một tiếng nặng nề vang lên, cây gậy đang bổ xuống bỗng dừng lơ lửng giữa không trung.

Nụ cười của tên kia đông cứng, mắt mở to dần: sao có thể!

“Không ăn cơm à? Tốc độ chậm, lực yếu … Trình thế này mà cũng đòi ra giang hồ?”

Tiêu Dật nắm chặt cây gậy vừa bổ xuống, khẽ cười.

“Không … ”

Tên giang hồ nhìn nụ cười của Tiêu Dật, hốt hoảng hét lên.

Không chỉ hắn, đám đang xông tới cũng đồng loạt khựng lại vì sợ.

Cảnh trước mắt quá kinh hoàng!

Lăn lộn bấy lâu, chúng chưa từng thấy ai đỡ tay không cú bổ gậy bóng chày, lại còn giữ chắc như vậy!

Phải nhanh đến mức nào, khoẻ đến mức nào!

Ngay cả anh Hổ cũng giật nảy mí mắt: thằng này là cao thủ!

Ở xa, Tôn Cao Phi rùng mình, hít mạnh một hơi: thực lực của Tiêu Dật còn vượt xa tưởng tượng của hắn.

Xem ra kế mượn dao giết người không ổn rồi.

Bộp!

Tiêu Dật tung một cú đá hất văng tên kia, tiện tay giật lấy cây gậy, hơi xoay lực, vặn nó thành hình xoắn như bím thừng.

Có tên quay đầu nhìn anh Hổ, ý hỏi … anh làm nổi không?

"Nhìn cai long gì! Xử nó cho tao!"

Anh Hổ cũng hơi chột dạ, nhưng bắt gặp ánh mắt đàn em liền nổi cáu.

Kéo từng này người tới mà không ăn nổi một thằng?


Chương 23 Hơn mười phút sau
Danh sách chương
Chương 1: Sư nương xinh đẹp đang quyến rũ tôi à?Chương 2: Cưới tôi á? Mơ đi!Chương 3: Đám tang hóa đám cưới?Chương 4: Hung thủChương 5: Tình cổ hơi mặt dàyChương 6: Đồ sở khanh!Chương 7: Anh ta là đồ biến thái?Chương 8: Tôi không ăn bám!Chương 9: Được bao nuôi rồiChương 10: Vòng đánh giáChương 11: Bài kiểm tra từ Tô NhanChương 12 Đồ khốnChương 13 Thế này là qua đáng lắm rồi chứ?Chương 14 Vào điChương 15 Phòng bảo vệ à?Chương 16 Chết tiệtChương 17 Anh chợt nghĩChương 18 Anh Tôn đỉnh quá!Chương 19 Công phu của anhChương 20 Chết rồi?Chương 21 Ông nội tôi giết họChương 22 Ba năm nay các cậu sao rồi?Chương 23 Hơn mười phút sauChương 24 Anh Hổ phải không?Chương 25 Anh nói nhận thuaChương 26 Em đang ở công tyChương 27 Anh hư quáChương 28 Tưởng LyChương 29 Hiểu sai?Chương 30 Số tài khoản là gì?Chương 31 Không uống rượuChương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!Chương 33 Cô chưa báo công an chứ?Chương 34 Cậu nghĩ sao?Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữaChương 36 Em sai rồiChương 37 Anh định đi tìm gái à?"Chương 38 Cô vùng vẫyChương 39 Xử thằng đó cho tao!Chương 40 Quay video à?Chương 41 Có thể đừng lộ mặt khôngChương 42 Anh nghĩ nhiều rồiChương 43 Thế này là được rồi á?Chương 44 Cô nhìn dòng chữChương 45 Suốt dọc đườngChương 46 Đi đâu vậy?Chương 47 Anh mới là đồ con bạc đấyChương 48 Lại là kẻ theo đuổi cô nữa àChương 49 Anh đừng có làm liềuChương 50 Hắn nói đúng