Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Chương 30 Số tài khoản là gì?


Trước Sau

“Tiêu Dật … ”

Tưởng Ly mặt mày tái mét; tuy cô cũng là phụ nữ từng trải, nhưng cảnh này … đúng là chưa từng thấy.

“Chị Ly yên tâm, không chết người đâu. Hắn sẽ sớm chuyển tiền hàng cho chúng ta thôi.”

Tưởng Ly nhìn gương mặt cười của Tiêu Dật rồi lại nhìn Trần Giang toàn thân bê bết máu, khó mà nối hai hình ảnh ấy với nhau.

“Sếp Trần, chuyển hay không? Không chuyển thì đến lượt tay phải đấy.”

Tiêu Dật lắc lắc cái gạt tàn lấm máu trong tay.

“Nhắc trước: tay phải mà phế rồi, sau này chùi đít cũng khó đấy.

“Được, tôi chuyển … ”

Trần Giang sợ tái người; hắn thừa biết chỉ cần buông ra một chữ “không” là tay phải cũng tiêu luôn.

“Hề hề, xem ra xương cốt anh không cứng bằng cái gạt tàn này.”

Tiêu Dật cười càng khoái trá, thả tay phải của Trần Giang ra.

“Chuyển tiền ngay đi.”

“Được … ”

Trần Giang mềm nhũn người xuống sofa, thở hồng hộc.

“Chị Ly, xong rồi.”

Tiêu Dật vứt cái gạt tàn, ngồi xuống lại.

Tưởng Ly bắt đầu hối hận vì đã đưa Tiêu Dật tới; đánh Trần Giang ra nông nỗi này, sau đây ắt sinh chuyện lớn.

Nhưng … nói thật, nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, trong lòng cô vẫn thấy hả

dạ.

Bắt cô ấy lên giường với hắn?

Hắn xứng à ?!

“Anh Tiêu, có phiền phức không? Hắn mà báo cảnh sát … ”

Từ Khải cũng hạ được mấy bảo vệ, quay lại hỏi nhỏ.

“Hắn không dám đâu. Hắn mà dám, tôi sẽ dùng gạt tàn đập nát từng tấc xương trên người hắn.”

Nghe Tiêu Dật nói vậy, Trần Giang sợ đến mức trượt khỏi sofa, ngồi bệt xuống đất.

“Dù hắn không báo cảnh sát, anh đánh hắn ra thế này cũng rất rắc rối.”

Tưởng Ly nói.

“Sếp Tô mà biết … ”

“Sếp Tô biết rồi chắc chắn sẽ khen tôi.”

Tiêu Dật nghiêm túc.

“Là vệ sĩ của sếp Tô, tôi không chỉ phải bảo vệ an toàn cho sếp, mà còn phải giữ gìn cả phẩm giá của cô ấy!”

Tưởng Ly nhìn Tiêu Dật, nhất thời không biết nói gì.

“Chuyển tiền mau, không tôi phế luôn cái chân thứ ba của anh … Suốt ngày đòi ngủ với người này người kia, để tôi xem anh có còn ngủ được với ai trong nửa đời còn lại không, tin không?”

Thấy Trần Giang còn trợn mắt với mình, Tiêu Dật lạnh giọng.

“Được … ”

Trần Giang theo phản xạ kẹp chặt hạ bộ, dùng tay phải còn lành, run rẩy móc điện thoại ra, bắt đầu chuyển khoản.

Nhưng trước khi chuyển, hắn gửi đi một tin nhắn.

Hắn không định báo cảnh sát.

Phải bắt Tiêu Dật lại thì mới hả giận.

Hắn quyết trả mối thù này gấp mười: bẻ gãy tứ chi của Tiêu Dật-không, là năm chi luôn!

“Sắp tới rồi!”

Khi tin nhắn phản hồi, Trần Giang thở phào, thoát ngay khỏi màn hình chuyển khoản.

Chuyển khoản ư?

Chuyển cái con khỉ!

Bọn chúng đừng hòng mang đi một xu!

“Sao lại không chuyển nữa?”

Tiêu Dật nhận ra có gì đó lạ, nhướng mày.

“Nhóc … mày … mày là ai?”

Có người chống lưng rồi, Trần Giang nghiến răng hỏi.

“Dám đánh tao, hôm nay mày toi đời!”

“Ồ? Hê hê, gọi người đến tiếp viện à?”

Tiêu Dật bật cười, đứng dậy bước tới trước mặt hắn.

“Trông mày chẳng thông minh lắm đâu: Gọi người còn chưa tới đã vênh mặt rôi à?”

“Tao … ”

“Mày mày cái gì. Không chuyển tiền thì tao phế mày ngay!”

"Chị Ly, đọc số tài khoản đi."

"À? Ờ … "

Tưởng Ly hơi bối rối; chuyện đã đi đến nước này, cô cũng không biết nên làm thế nào.

Giờ chỉ còn biết nghe theo Tiêu Dật.


Chương 30 Số tài khoản là gì?
Danh sách chương
Chương 1: Sư nương xinh đẹp đang quyến rũ tôi à?Chương 2: Cưới tôi á? Mơ đi!Chương 3: Đám tang hóa đám cưới?Chương 4: Hung thủChương 5: Tình cổ hơi mặt dàyChương 6: Đồ sở khanh!Chương 7: Anh ta là đồ biến thái?Chương 8: Tôi không ăn bám!Chương 9: Được bao nuôi rồiChương 10: Vòng đánh giáChương 11: Bài kiểm tra từ Tô NhanChương 12 Đồ khốnChương 13 Thế này là qua đáng lắm rồi chứ?Chương 14 Vào điChương 15 Phòng bảo vệ à?Chương 16 Chết tiệtChương 17 Anh chợt nghĩChương 18 Anh Tôn đỉnh quá!Chương 19 Công phu của anhChương 20 Chết rồi?Chương 21 Ông nội tôi giết họChương 22 Ba năm nay các cậu sao rồi?Chương 23 Hơn mười phút sauChương 24 Anh Hổ phải không?Chương 25 Anh nói nhận thuaChương 26 Em đang ở công tyChương 27 Anh hư quáChương 28 Tưởng LyChương 29 Hiểu sai?Chương 30 Số tài khoản là gì?Chương 31 Không uống rượuChương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!Chương 33 Cô chưa báo công an chứ?Chương 34 Cậu nghĩ sao?Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữaChương 36 Em sai rồiChương 37 Anh định đi tìm gái à?"Chương 38 Cô vùng vẫyChương 39 Xử thằng đó cho tao!Chương 40 Quay video à?Chương 41 Có thể đừng lộ mặt khôngChương 42 Anh nghĩ nhiều rồiChương 43 Thế này là được rồi á?Chương 44 Cô nhìn dòng chữChương 45 Suốt dọc đườngChương 46 Đi đâu vậy?Chương 47 Anh mới là đồ con bạc đấyChương 48 Lại là kẻ theo đuổi cô nữa àChương 49 Anh đừng có làm liềuChương 50 Hắn nói đúng