Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Chương 16 Chết tiệt


Trước Sau

Dù vậy, qua lời Giang Như, anh cũng hiểu thêm kha khá về công ty Thanh Nhan.

Khi thị trường trang sức trong nước đang ảm đạm, Thanh Nhan nổi lên như một con ngựa ô, ngược dòng bứt phá, được giới trẻ ưa chuộng, trở thành thương hiệu thế hệ mới!

Phỉ thúy, ngọc đá, kể cả vàng trang sức, xưa nay luôn mang cảm giác không hợp với người trẻ, hơi bị già dặn.

Thanh Nhan thì phá vỡ định kiến ấy, khiến người trẻ cũng mê mẩn những món

này.

Nho loi To Dai Hai noi, cong ty Thanh Nhan la do chinh To Nhan tự tay lập lên, gần như không nhờ cậy nhà họ Tô, anh càng thêm khâm phục.

Một cô gái mà khởi nghiệp được đến mức này, đâu phải chuyện dễ.

Vài phút sau, hai người tới phòng nhân sự.

Lê Mẫn nhìn Tiêu Dật, mặt đầy vẻ lạ lùng: rốt cuộc anh và Tô Nhan là quan hệ thế nào?

Vừa nãy, Tô Nhan có gọi tới, dặn dò mấy câu đặc biệt.

Đãi ngộ kiểu này, cả công ty chưa ai từng có!

Giang Như chào Lê Mẫn xong thì rời đi.

“Cô Lê, sau này mong cô giúp đỡ.”

“Không dám đâu … anh với sếp Tô quen nhau à?”

“Coi như là có quen. Còn chuyện khác thì cô phải hỏi sếp Tô thôi.”

“Thôi, tôi không hỏi nữa. Đây là thủ tục vào làm và hợp đồng, anh xem qua, không vấn đề thì ký.

“Được.”

Anh chẳng buồn xem, ký tên luôn.

Lê Mẫn nhìn nét chữ phong khoang của anh, thầm tán thưởng. Xác nhận xong, cô đưa tay: “Chúc mừng anh trở thành một thành viên của Thanh Nhan.”

“Cảm ơn.”

Anh nắm tay Lê Mẫn, khẽ bóp một cái: tay cô nàng này còn mịn hơn tay Giang Như nữa.

“Đi thôi, tôi dẫn anh sang phòng bảo vệ.”

“Phiền cô Lê nhé.”

Sắp tới phòng bảo vệ, Lê Mẫn chợt nhớ ra điều gì, dừng chân.

“À đúng rồi, nhắc anh một chuyện … Em trai của giám đốc Tôn cũng dự hội tuyển dụng hôm nay.”

“Hả?”

“Không lẽ là một trong mấy kẻ bị tôi cho ăn đòn?”

“Đúng.”

Anh cạn lời: chẳng phải thế là gây thù rồi sao?

“Anh cũng đừng lo quá. Tôi đưa anh tới, chắc sẽ khiến hắn dè chừng phần nào.”

Nói xong, Lê Mẫn lại bước tiếp.

“He he, cảm ơn cô Lê nha.”

Anh chợt hiểu ra: bảo sao cô ấy muốn tự tay đưa mình đi.

Dù anh chẳng bận tâm đến tay giám đốc Tôn kia, nhưng coi như anh nợ Lê Mẫn một ân tình.

Trong phòng bảo vệ, có kẻ đang ôm má, lầm bầm nói.

“Anh à, em nuốt không trôi cục tức này. Nếu không vì hắn, chắc chắn em đã thành vệ sĩ của Tô Nhan!”

Người nói chính là “Diêm Vương” – kẻ đã bị Tiêu Dật vả một phát lăn quay.

“Đồ vô dụng, luyện bao nhiêu năm quyền cước uổng công!”

Đối diện là một người đàn ông tầm bốn mươi, người gầy, mũi quặp, ánh mắt sắc lẻm.

“Em … em sơ sẩy thôi, hắn đánh lén em!”

Diêm Vương vừa nói vừa thò tay vào miệng sờ xem.

“Chết tiệt, răng em bị đánh cho lung lay hết rồi. Anh phải trả thù cho em … Hơn nữa, hắn ở đây cũng cản trở kế hoạch của anh đó.”

“Im miệng!”

"Nhưng mà, mày nói cũng có lý: hắn đúng là vướng víu … Vừa nãy Lê Mẫn gọi cho tao, bảo sẽ xếp văn phòng của hắn ngay ở khu phòng bảo vệ."

"Thế thì quá chuẩn! Vào đất của anh rồi, muốn nắn thế nào chả được!"

Diêm Vương mừng rỡ, siết nắm đấm, mặt mày hung tợn.

"Em nhất định sẽ đấm cho hắn rụng hết cả răng!"


Chương 16 Chết tiệt
Danh sách chương
Chương 1: Sư nương xinh đẹp đang quyến rũ tôi à?Chương 2: Cưới tôi á? Mơ đi!Chương 3: Đám tang hóa đám cưới?Chương 4: Hung thủChương 5: Tình cổ hơi mặt dàyChương 6: Đồ sở khanh!Chương 7: Anh ta là đồ biến thái?Chương 8: Tôi không ăn bám!Chương 9: Được bao nuôi rồiChương 10: Vòng đánh giáChương 11: Bài kiểm tra từ Tô NhanChương 12 Đồ khốnChương 13 Thế này là qua đáng lắm rồi chứ?Chương 14 Vào điChương 15 Phòng bảo vệ à?Chương 16 Chết tiệtChương 17 Anh chợt nghĩChương 18 Anh Tôn đỉnh quá!Chương 19 Công phu của anhChương 20 Chết rồi?Chương 21 Ông nội tôi giết họChương 22 Ba năm nay các cậu sao rồi?Chương 23 Hơn mười phút sauChương 24 Anh Hổ phải không?Chương 25 Anh nói nhận thuaChương 26 Em đang ở công tyChương 27 Anh hư quáChương 28 Tưởng LyChương 29 Hiểu sai?Chương 30 Số tài khoản là gì?Chương 31 Không uống rượuChương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!Chương 33 Cô chưa báo công an chứ?Chương 34 Cậu nghĩ sao?Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữaChương 36 Em sai rồiChương 37 Anh định đi tìm gái à?"Chương 38 Cô vùng vẫyChương 39 Xử thằng đó cho tao!Chương 40 Quay video à?Chương 41 Có thể đừng lộ mặt khôngChương 42 Anh nghĩ nhiều rồiChương 43 Thế này là được rồi á?Chương 44 Cô nhìn dòng chữChương 45 Suốt dọc đườngChương 46 Đi đâu vậy?Chương 47 Anh mới là đồ con bạc đấyChương 48 Lại là kẻ theo đuổi cô nữa àChương 49 Anh đừng có làm liềuChương 50 Hắn nói đúng