Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữa


Trước Sau

Tôn Cao Phi bị đuổi việc, khiến Từ Khải thấy lóe lên hy vọng thăng chức.

Cậu ta như được bơm máu chiến, khí thế hừng hực.

“Đừng có cười ngớ ngẩn nữa, mau qua phụ đi.”

Tiêu Dật cau mặt.

“Ờ ờ.”

Từ Khải vội gật đầu.

“Anh Tiêu, tiếp theo anh bảo em làm gì, em làm nấy.”

“Còn nhớ điều lệnh bảo mật chứ? Chuyện này phải tuyệt đối giữ kín.”

Tiêu Dật dặn dò.

“Trước hết xem lại camera giám sát, coi có tìm được kẻ khả nghi không.”

“Rõ!”

Kích động quá, Từ Khải còn giơ tay chào kiểu lính.

Hai người ngồi xem lại camera, nửa tiếng sau đành bó tay.

Người ra vào phòng tổng giám đốc … quá nhiều.

Quản lý các bộ phận, ngay cả Tôn Cao Phi – quản lý phòng bảo vệ – cũng vào tới hai ba lượt.

Ngoài ra còn có người khác, như đối tác v.v … Muốn lọc ra kẻ khả nghi, đúng là quá khó.

“Đợi lúc tan ca vắng người, cậu cùng tôi đi lắp camera.”

“Được.”

Sắp tan ca, Tiêu Dật đi tìm Tô Nhan, báo cáo tình hình.

Tô Nhan đồng ý, miễn đừng lắp trong văn phòng cô.

“À đúng rồi, cô đợi tôi ngoài công ty nhé? Hoặc cho tôi một địa chỉ?”

Tiêu Dật chợt nhớ ra.

“Cô đi rồi, tôi về kiểu gì?”

Tô Nhan nhướng mày: gã này còn muốn ở chung với mình chắc?

“Bên tôi không tiện, anh tìm khách sạn mà ở, tôi thanh toán toàn bộ chi phí.”

“Không được, tôi phải bảo vệ cô sát sao!”

Tiêu Dật không nghĩ ngợi đã gạt phăng.

“Cô ở đâu, tôi ở đó.”

“Sát sao? Anh nói đùa à, buổi tối không ngủ chắc?”

Tô Nhan nhíu mày.

“Nếu cô không ngại thì ngủ chung giường cũng được.”

Tiêu Dật tủm tỉm.

“Chúng ta từng ở chung phòng rồi, còn sợ ngủ chung sao?”

“Câm miệng!”

“Im thì được, nhưng cho tôi địa chỉ đi … không thì tôi về nhà họ Tô ở đấy. Ông nội cô mà hỏi, tôi chỉ có thể nói thật thôi.”

“Anh … ngoài chạy đi méc ông nội tôi, anh còn biết làm gì?”

“Chẳng lẽ để tôi lang thang ngoài đường?”

“Ai bắt anh lang thang? Trung Hải khách sạn đầy ra, anh thuê bừa cái nào đi … ”

“Tôi không đi.”

Tô Nhan chịu thua, uể oải tựa vào ghế.

“Đợi xong việc thì gọi cho tôi.”

“Được nhé.”

“Còn bây giờ … bình tĩnh nhé.”

“Đừng sốt ruột, tôi phải chắc xem trong văn phòng cô có còn thiết bị nghe lén, thậm chí camera giám sát không.”

“Gì cơ? Camera giám sát á?”

“Mau, tìm ngay đi.”

Tiêu Dật đứng dậy, đi vòng quanh văn phòng, thỉnh thoảng cúi người soi kỹ các góc.

“Tiếc là không thể phóng thần thức, chứ cần gì lằng nhằng thế này; quét một vòng là lòi ra ngay.”

Hơn mười phút sau, Tiêu Dật rời phòng tổng giám đốc.

Tô Nhan cũng thở phào: không có camera giám sát thì tốt, thứ này còn nghiêm trọng hơn thiết bị nghe lén nhiều.

Nhưng nghĩ tới chuyện khác, cô lại đau đầu.

Bố trí Tiêu Dật thế nào đây?

Cô đâu có ở một mình!

Anh mà tới thì thật sự bất tiện!

Mãi đến giờ tan ca, Tô Nhan vẫn chưa nghĩ ra, đành tạm né.

Chờ cô rời công ty, người cũng vãn bớt, Tiêu Dật dẫn Từ Khải tới lắp camera giám sát.

Vài phút sau, camera lắp xong.

Không đặt trong phòng tổng giám đốc, mà ở khu thư ký bên ngoài.

"Thế này chẳng phải có thể ngắm em Giang Như mọi lúc sao?"

Nghĩ đến Giang Như, Tiêu Dật nở nụ cười.


Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữa
Danh sách chương
Chương 1: Sư nương xinh đẹp đang quyến rũ tôi à?Chương 2: Cưới tôi á? Mơ đi!Chương 3: Đám tang hóa đám cưới?Chương 4: Hung thủChương 5: Tình cổ hơi mặt dàyChương 6: Đồ sở khanh!Chương 7: Anh ta là đồ biến thái?Chương 8: Tôi không ăn bám!Chương 9: Được bao nuôi rồiChương 10: Vòng đánh giáChương 11: Bài kiểm tra từ Tô NhanChương 12 Đồ khốnChương 13 Thế này là qua đáng lắm rồi chứ?Chương 14 Vào điChương 15 Phòng bảo vệ à?Chương 16 Chết tiệtChương 17 Anh chợt nghĩChương 18 Anh Tôn đỉnh quá!Chương 19 Công phu của anhChương 20 Chết rồi?Chương 21 Ông nội tôi giết họChương 22 Ba năm nay các cậu sao rồi?Chương 23 Hơn mười phút sauChương 24 Anh Hổ phải không?Chương 25 Anh nói nhận thuaChương 26 Em đang ở công tyChương 27 Anh hư quáChương 28 Tưởng LyChương 29 Hiểu sai?Chương 30 Số tài khoản là gì?Chương 31 Không uống rượuChương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!Chương 33 Cô chưa báo công an chứ?Chương 34 Cậu nghĩ sao?Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữaChương 36 Em sai rồiChương 37 Anh định đi tìm gái à?"Chương 38 Cô vùng vẫyChương 39 Xử thằng đó cho tao!Chương 40 Quay video à?Chương 41 Có thể đừng lộ mặt khôngChương 42 Anh nghĩ nhiều rồiChương 43 Thế này là được rồi á?Chương 44 Cô nhìn dòng chữChương 45 Suốt dọc đườngChương 46 Đi đâu vậy?Chương 47 Anh mới là đồ con bạc đấyChương 48 Lại là kẻ theo đuổi cô nữa àChương 49 Anh đừng có làm liềuChương 50 Hắn nói đúng