Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Chương 41 Có thể đừng lộ mặt không


Trước Sau

Nghe Tiêu Dật nói vậy, cô gái ngớ người.

“Có thể đừng lộ mặt không?”

Hắn nghĩ cái quái gì thế!

Chỉ là cô đang say, chứ không thì chắc tát cho một cái rồi.

Gì chứ? Chỉ mình anh biết giữ thể diện à? Còn tôi thì không sao?

Thấy phản ứng của cô, Tiêu Dật nhận ra mình đã hiểu nhầm, cười gượng: “Đi thôi, mình rời chỗ này đã.”

Cô nhìn Tiêu Dật thật lâu: cũng may, anh ta đẹp trai, coi như không thiệt thòi nhỉ?

Dù sao cũng chỉ một đêm, mai ai biết ai!

Dưới tác dụng của rượu, trong cô bùng lên tâm lý trả thù dữ dội: chang phải hắn muốn cưới cô, muốn có lần đầu của cô sao?

Vậy thì cô thà trao lần đầu cho một người đàn ông xa lạ, chứ nhất quyết không cho cái đồ khốn họ Hứa kia!

Không chỉ không cho, cô còn sẽ nói thng với họ Hứa kia rằng cô đã ngủ với người khác, xem hắn còn cưới nổi nữa không!

Dù sao cô chẳng còn cách nào để phản kháng, chỉ còn cách này!

Thân thể của mình, mình tự quyết!

Nghĩ đến đây, cô buông cổ tay Tiêu Dật, tựa vào ngực anh.

Tiêu Dật choàng tay ôm cô, đi ra ngoài.

“Đứng lại, thả Ngụy Tiểu Thư ra!”

Chưa đi được mấy bước, người đàn ông mặc vest đã dẫn người xông tới.

“Thằng nhóc, tao khuyên mày một câu, đừng tìm chết, cô ấy không phải người mày được phép đụng vào.”

“Đụng vào là phải chết?”

Tiêu Dật nhìn hắn, nhạt giọng hỏi.

“Đúng, đụng vào là phải chết!”

Tên mặc vest gầm lên; nếu để thằng này đưa Ngụy Tiểu Thư đi, hắn ta cũng toi đời!

“Giành lại Ngụy Tiểu Thư!”

“Tìm chết.”

Ánh mắt Tiêu Dật chợt lạnh, vài tia sáng lạnh lóe lên, vun vút lao đi.

Bịch.

Tên mặc vest cùng mấy kẻ đi theo đều ngã lăn ra đất, không nhúc nhích nổi.

‘Họ … sao thế?”

Men rượu trong cô cũng vơi đi vài phần vì sợ.

“Chút mánh nhỏ thôi, đi nào.”

Tiêu Dật không thèm nhìn chúng nữa, ôm cô bước ra ngoài.

Vừa ra ngoài, gió thổi qua, men rượu vừa hạ xuống lại trào lên.

Cô đứng không vững, hoàn toàn dựa vào ngực Tiêu Dật.

“Thật sự đi khách sạn?”

Tiêu Dật cúi xuống nhìn cô.

“Hay tôi đưa cô về nhà?”

“Không về … vào khách sạn!”

Cô ngẩng đầu, ánh mắt mơ màng, gương mặt trắng mịn, bờ môi đỏ quyến rũ khiến Tiêu Dật xao động.

“Sao, anh … anh không dám à?”

“Tôi không dám? Trên đời này chẳng có việc gì tôi không dám làm.”

Tiêu Dật đưa mắt nhìn, thấy gần đó có một khách sạn năm sao.

“Vậy thì còn chờ gì nữa?”

Cánh tay trắng nõn của cô vòng qua cổ Tiêu Dật, hơi rượu phả ra.

“Đêm nay … em là của anh.”

Tiêu Dật nhìn cô, bế ngang, sải bước vào khách sạn.

Cô đã nói vậy rồi, anh còn chùn sao?

Hơn nữa, cô đâu có say mèm, chỉ mượn men làm mấy chuyện ngày thường không dám làm thôi.

“Tôi đang giúp cô ấy mà … haiz, tôi đây vốn thích làm việc tốt giúp người.”

Tiêu Dật lầm bầm, bước nhanh hơn.

Tới khách sạn, Tiêu Dật thuê một phòng suite hạng sang, đi thang máy lên và vào phòng.

“Cô có hối hận không? Nếu hối hận, mỗi người một phòng.”

Anh cúi xuống, đặt môi lên đôi môi đỏ kiêu gợi, cảm giác mềm mại, căng mọng.

Nụ hôn ấy như củi khô gặp lửa, bùng cháy rực rỡ.

Cơ thể cô khẽ run, tay siết chặt vòng qua cổ Tiêu Dật, đáp lại cuồng nhiệt.

Tiêu Dật nhận được sự đáp lại, hơi thở cũng dồn dập.


Chương 41 Có thể đừng lộ mặt không
Danh sách chương
Chương 1: Sư nương xinh đẹp đang quyến rũ tôi à?Chương 2: Cưới tôi á? Mơ đi!Chương 3: Đám tang hóa đám cưới?Chương 4: Hung thủChương 5: Tình cổ hơi mặt dàyChương 6: Đồ sở khanh!Chương 7: Anh ta là đồ biến thái?Chương 8: Tôi không ăn bám!Chương 9: Được bao nuôi rồiChương 10: Vòng đánh giáChương 11: Bài kiểm tra từ Tô NhanChương 12 Đồ khốnChương 13 Thế này là qua đáng lắm rồi chứ?Chương 14 Vào điChương 15 Phòng bảo vệ à?Chương 16 Chết tiệtChương 17 Anh chợt nghĩChương 18 Anh Tôn đỉnh quá!Chương 19 Công phu của anhChương 20 Chết rồi?Chương 21 Ông nội tôi giết họChương 22 Ba năm nay các cậu sao rồi?Chương 23 Hơn mười phút sauChương 24 Anh Hổ phải không?Chương 25 Anh nói nhận thuaChương 26 Em đang ở công tyChương 27 Anh hư quáChương 28 Tưởng LyChương 29 Hiểu sai?Chương 30 Số tài khoản là gì?Chương 31 Không uống rượuChương 32 Bị thương hôm nay cũng đáng!Chương 33 Cô chưa báo công an chứ?Chương 34 Cậu nghĩ sao?Chương 35 Đừng có cười ngớ ngẩn nữaChương 36 Em sai rồiChương 37 Anh định đi tìm gái à?"Chương 38 Cô vùng vẫyChương 39 Xử thằng đó cho tao!Chương 40 Quay video à?Chương 41 Có thể đừng lộ mặt khôngChương 42 Anh nghĩ nhiều rồiChương 43 Thế này là được rồi á?Chương 44 Cô nhìn dòng chữChương 45 Suốt dọc đườngChương 46 Đi đâu vậy?Chương 47 Anh mới là đồ con bạc đấyChương 48 Lại là kẻ theo đuổi cô nữa àChương 49 Anh đừng có làm liềuChương 50 Hắn nói đúng