Chương 971:
“Xem ra, Phong tiên sinh cũng không nhận ra Lâm Tố Nghi người này rồi, vậy tờ giấy chuyển tiền này hản là bị viết sai.” Mộ Tấn Dương cười nhạt, không biết từ chỗ nào rút ra một tờ giấy chuyển tiền có ghi rõ địa chỉ và tài khoản của người gửi và người nhận.
Tài khoản gửi tiền là tài khoản cá nhân của Phong Hải, nói cách khác người này nhất định có quan hệ cá nhân cùng anh ta.
Diệp Du Nhiên nghe vậy không khỏi kinh ngạc, thì ra Mộ Tấn Dương không chỉ nghi ngờ mà có được chứng cứ xác thực rồi mới tìm tới Phong Hải.
Chỉ là, cô không nghĩ ra được quan hệ giữa Phong Hải và Lâm Tố Nghi là như thế nào.
Nếu như Phong Hải thật sự có quan hệ cá nhân với Lâm Tố Nghi, kể cả là bạn bè bình thường thì chuyện này cũng không thể nào tin nổi, bởi vì tình huống của Lâm Tố Nghi quá đặc thù.
Một người bị bệnh tim từ nhỏ ngay cả trường học cũng không tới được thì làm sao có thể có quan hệ cá nhân cùng một ông chủ doanh nghiệp ở cách xa vạn dặm, ngay cả bạn bè bình thường gần như Lâm Tố Nghi cũng không có.
Cô không nhìn thấy được vẻ mặt của hai người nhưng vẫn có thể từ sự trầm mặc khác hản với bình thường của Phong Hải mà cảm nhận được, Phong Hải khẳng định đã biến sắc mặt.
Phong Hải khẽ rũ mí mắt xuống, ánh mắt dừng ở trên tờ giấy chuyển tiền kia: “Tờ giấy chuyển tiền này là từ ba năm trước đây, khi đó tôi ở nước ngoài chữa bệnh tình cờ gặp được cô Lâm cũng như nhận được sự giúp đỡ của cô ấy, tôi muốn cảm ơn cô ấy nên chuyển cho cô ấy một khoản tiền, chuyện này có gì là không ổn đâu?”
Mộ Tấn Dương cũng không tiếp tục nhắc tới Lâm Tố Nghi nữa mà ngược lại chuyển chủ đề câu chuyện sang hướng khác: “Nhắc đến thì Phong tiên sinh thật đúng là phúc lớn mạng lớn, ung thư giai đoạn cuối rồi mà vẫn có thể chữa khỏi được”
Bản thân muốn biết gì đó thì phải tự mình ra tay mới được. “Anh Mộ nói phải, tôi quả thực là phúc lớn mạng lớn, nếu không hôm nay cũng không thể ngồi đây nói chuyện trên trời dưới đất với anh Mộ rồi”
Lời nói của Phong Hải nghe thì như chẳng có vấn đề gì, nhưng, sau đó liền thay đổi trong chớp m: anh và Du Nhiên, anh phải cho tôi một lời giải thích hợp lí đúng không, mặc kệ anh có hiểu lầm gì với con bé, tôi là cậu, nên chuyện của con bé chắc là tôi có tư cách để hỏi” Diệp Du Nhiên nghe thấy Phong Hải nhắc đến mình, có chút kinh ngạc.
“Đây là chuyện của tôi và cô ấy, không cần người khác nhúng tay vào” Thanh âm Mộ Tấn Dương dần lạnh xuống. “Thì ra trong mắt của anh Mộ đây, người làm cậu như tôi cũng là người khác, xem ra anh cũng chẳng để tâm gì đến Du Nhiên, tôi còn cho rằng anh thật lòng với nó đấy” Giọng điệu của Phong Hải dường như nghe ra vài phần tiếc hận. Đứng ở góc độ của Phong Hải trong tình huống bình thường đối với chuyện này mà nói chắc hản là sẽ phẫn nộ, sẽ tức. giận, nhưng anh ta lại bình tĩnh như vậy, khác một trời một vực với người cậu mà Diệp Du Nhiên yêu mến ngày thường. “Trái lại người cậu như anh tốt nhỉ, Diệp Chí mất mười năm trước, anh sớm muộn không về, lại về lúc Diệp Du Nhiên đã trưởng thành, quả đúng là người cậu tốt” Sự châm chọc trong lời nói của Mộ Tấn Dương rất nặng nề.
Dường như thấy chưa đủ, Mộ Tấn Dương lại nói tiếp: "Thời điểm hai năm trước quan trọng như vậy, lúc tôi tìm cô ấy còn năm lần bảy lượt ngăn cản! Sau đó còn mang cô ấy đi, anh đối xử với cô ấy thật tốt!”