Lúc Diệp Du Nhiên đi lên, Mộ Tấn Dương đang họp.
Cô đi thắng đến phòng làm việc của Mộ Tấn Dương, dùng máy tính của anh tùy ý lướt web, lập tức nhìn thấy tin tức có liên quan đến Cố Hàm Yên.
“Ngôi sao điện ảnh Cố Hàm Yên đã biến mất một tuần, là cố ý rời khỏi giới giải trí, hay là…”
Những lời nhảm nhí phía sau, Diệp Du Nhiên cũng lười xem tiếp.
Cô không biết cuối cùng Mộ Tấn Dương xử lý Cố Hàm Yên thế nào, dường như cô ta cứ thế biến mất rồi.
Cô lại đợi thêm mấy phút, thấy Mộ Tấn Dương vẫn chưa về, đi vào trong phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị ngủ một lát. Không qua bao lâu, Mộ Tấn Dương đã trở lại.
Vừa vào phòng làm việc, anh đã nhíu mày.
Có người đến đây.
Anh đi đến trước bàn làm việc ngồi xuống, thấy trang mạng tin tức vẫn chưa tắt trên máy tính, khóe miệng hơi cong lên.
Thì ra là cô vợ nhỏ của anh đến đây.
Anh tắt trang web, đứng dậy đi vào trong phòng nghỉ. Nhẹ chân nhẹ tay mở cửa phòng nghỉ ra, lập tức nhìn thấy trên giường gồ lên một nhúm, cùng với mái tóc xoăn dài của Diệp Du Nhiên tán loạn bên gối.
Diệp Du Nhiên nghiêng người nằm ngủ, hơn nửa khuôn mặt đều vùi trong gối đầu, sau khi anh đến gần cũng chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt trắng muốt của cô.
Nhưng cho dù đang ngủ, chân mày thanh tú cũng đang cau lại.
Mộ Tấn Dương nhìn chằm chằm cô một lát, đưa tay sờ tóc cô, đứng dậy đi ra ngoài.
Giấc ngủ này của Diệp Du Nhiên không ngon lắm.
Cô mơ thấy cảnh lần cuối cùng mình nhìn thấy ba.
“Ba…”
Cô ngồi bật dậy từ trên giường, mờ mịt vén tóc ở trước. mặt về phía sau, vẻ mặt hơi hoảng hốt.
Bên ngoài, Mộ Tấn Dương đang nghe Quản lý Cao báo cáo công việc.
Anh bình tĩnh lắng nghe, ngón tay thon dài không ngừng gõ lên bàn, phát ra âm thanh nhỏ mà trong trẻo.
Giám đốc đến rồi… Mộ Tấn Dương chú ý thấy ánh mắt của Quản lý Cao, không vui nhíu mày: “Còn không đi?”
Quản lý Cao xấu hổ nói: “Bây giờ tôi đi ngay” Mộ Tấn Dương cũng không nói thêm nữa, đứng dậy đi về phía phòng nghỉ.
Vừa mở cửa, anh nhìn thấy Diệp Du Nhiên đã thức dậy ngồi trên giường, chỉ là vẻ mặt bực bội không vui.
Mộ Tấn Dương đi qua ngồi bên giường, đưa tay sờ mặt cô: “Dậy rồi?”