Chương 921:
Nếu không thì làm sao anh nỡ để cô tự mình dọn đồ chuyển đi như vậy chứ.
Diệp Du Nhiên tự cười trào phúng.
Nếu như không tạm thời chia tay thì cô còn thể làm gì bây giờ?
Chẳng lẽ cứ bình thản chấp nhận việc Mộ Tấn Dương có con ngoài giá thú sao, cô không làm được.
Một người vệ sĩ bước tới: “Mợ chủ, để tôi xách đồ lên xe giúp cô”
Diệp Du Nhiên lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, tự tôi làm được”
Khi đặt vali lên cốp xe, cô ngoảnh đầu lại, nhìn về phía cửa sổ tầng 2.
Chỉ là, cô không thấy bóng dáng của Mộ Tấn Dương đâu cả.
Tầng 2.
Mộ Tấn Dương đứng cạnh góc cửa sổ, nhìn Diệp Du Nhiên từ chối sự giúp đỡ của vệ sĩ, rồi lại tự mình chật vật xách vali để lên cốp xe, anh tức đến nghiến răng nghiến lợi, đám vệ sĩ này đúng là vô dụng!
Diệp Du Nhiên ngốc nghếch không để cho họ giúp thì bọn họ liền không giúp?
Thấy Diệp Du Nhiên quay đầu lại, Mộ Tấn Dương vội vàng cúi người nấp sang một bên.
Cho đến khi nghe thấy tiếng xe rời đi, anh mới đứng dậy.
Diệp Du Nhiên mất cả nửa ngày mới mới dọn dẹp xong căn hộ.
Khi cô xuống lầu đổ rác thì vô tình gặp được người mà cô không ngờ đến.
“Diệp Du Nhiên?”
Diệp Du Nhiên nghe thấy tiếng người khác gọi mình liên ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Diệp yến Nhi cũng đang cầm một túi rác.
Lúc này trời đã vào hè, trên người Diệp yến Nhi mắc một chiếc váy cotton trắng rộng rãi, gương mặt thanh tú không hề trang điểm toát lên vẻ thuần khiết.
Diệp Du Nhiên ngừng quan sát, hỏi: “Tại sao chị lại ở đây?” Diệp yến Nhi giơ tay ném túi rác vào trong thùng, sau đó mới nhìn Diệp Du Nhiên một cách sâu xa rồi mới mở miệng: “Tôi cảm thấy tôi mới là người phải hỏi cô câu đấy”
Diệp Du Nhiên nhàn nhạt nói: “Nhà tôi ở khu này”
Nói xong liền quay người đi lên lầu.
Chẳng lẽ do bị Huỳnh Tiến Dương làm tổn thương nên hoàn toàn tỉnh ngộ rồi hay sao?
Mặc dù Diệp Yến Nhi không phải là người cô muốn gặp nhưng cô vẫn đi chậm lại.
“Trước khi mẹ tôi vào tù đã để lại cho tôi toàn bộ số tiền mà bà tiết kiệm được trong suốt những năm qua. Mà tôi bây giờ cũng không tiện chuyển nhà. Mà chuyển hay không thì cũng như nhau cả thôi, nên tôi đã mua một căn hộ, sau đó bình yên sinh đứa nhỏ này ra. Đồng thời cũng dự định học thêm về thiết kế, sau đó sẽ ra nước ngoài thi vào học viện thiết kế”
Diệp yến Nhi thổi thổi những sợi tóc rơi xuống trước mặt, rồi lại thở dài, mỉm cười bất lực: “Thật ra từ nhỏ tôi đã muốn được trở thành nhà thiết kế thời trang, nhưng mẹ và bà tôi nói rằng tôi phải trở thành người thừa kế của tập đoàn Diệp Thị, chỉ có thể học quản lí tài chính. Tôi là đại tiểu thư duy nhất của nhà họ Diệp, mọi thứ ở Diệp gia đều thuộc về tôi..”