Chương 961:
Cô cắn răng, như thể đang gồng hết sức mình: “Tiền của anh, tôi không cần một xu nào cả! Chỉ hy vọng anh mau chóng làm thủ tục ly hôn”
Cô nhìn sắc mặt dửng dưng của Mộ Tấn Dương, không khỏi phì cười.
Rồi chậm rãi trèo xuống giường, tìm cây kéo cắt đứt chiếc. cà vạt đang cột hai tay Mộ Tấn Dương, cô nhìn những mảnh vải vụn, rồi lại ngẩn ngơ.
Lúc vinh quang, nó là chiếc cà vạt cao cấp, Diệp điểm thân phận của một người, khiến cho thế gian hâm mộ.
Sau khi bị cắt đứt thì chẳng qua cũng là vải vụn mà thôi. Giống như tình yêu của cô và Mộ Tấn Dương vậy.
Cuối cùng, cô đặt kéo về chỗ cũ.
Sau khi làm xong xuôi, cô bèn đi thẳng ra khỏi phòng. Trong suốt quá trình, cô không hề để ý đến việc Mộ Tấn Dương vẫn giữ im lặng, càng không phát hiện ra, một người đàn ông không có tình cảm với mình, làm sao có thể nhãn nhịn, bị cô trói mà vẫn không nổi giận kia chứ.
Cho đến lúc cánh cửa đóng lại, Mộ Tấn Dương không nhịn nổi cảm giác tanh tưởi trong cổ họng nữa, anh nằm vật xuống giường, nôn ra một búm máu.
Vào lúc ấy, người hầu đến gõ cửa: “Cậu chủ, mợ chủ..”
Mộ Tấn Dương lau vết máu đọng bên môi, chậm rãi ngồi dậy, giọng nói vẫn không khác gì với mọi khi: “Để cô ấy đi đi” Người hầu nhận được đáp án, bèn quay người ra khỏi phòng.
Mộ Tấn Dương không näm xuống nghỉ ngơi mà cầm điện thoại lên gọi một cuộc: “Bám theo”
Ánh đèn trong phòng khách sáng bừng.
Diệp Du Nhiên vừa bước xuống lầu, người hầu đã cung kính cất tiếng chào: “mợ chủ”
Vẻ mắt của người hầu trông có vẻ hết sức cẩn thận, vừa có vẻ do thám vừa không dám nói nhiều. Tất nhiên Diệp Du Nhiên biết bây giờ trông mình tệ hại đến mức nào.
Người phụ nữ luôn cầu xin nhưng vẫn bị vứt bỏ, yếu ớt khóc. lóc, vô liêm sỉ.
Diệp Du Nhiên không quan tâm đến người hầu mà đi thẳng ra ngoài, từ vành mắt xốn xang có một giọt nước mắt chảy dài, vệt nước mắt trên gương mặt cô đã khô, gò má căng đến mức khó chịu, cả người cô đều đã tê dại.
Từ tấm lòng cho đến vẻ mặt, đều tê dại hết cả.
Diệp Du Nhiên không khỏi quay đầu lại nhìn ánh đèn sáng sủa trong căn biệt thự.
Rộng lớn nhường thế, nhưng rốt cuộc cũng không chứa nổi cô.
Cô hít sâu một hơi, quay người nhìn chiếc xe đậu ngoài cửa, là Porsche Panamera của cô.
Mặc dù không biết vì sao xe của cô lại đậu ở đây, nhưng cảm giác bất ngờ chỉ hơi gợn lên trong đầu cô, rồi lại nhanh chóng chìm xuống, cô không muốn ở đây thêm giây phút nào nữa, bèn nhanh chóng mở cửa xe, ngồi vào trong rồi khởi động xe ô Diệp.