Chương 993:
Một người trong đó lên tiếng: “Cô Diệp, bây giờ tổng giám đốc đang có việc bận, nếu như cô có việc..”
“Anh ấy ở bên trong? Anh cùng tôi đi vào!” Diệp Du Nhiên căn bản không muốn nghe anh ta kiếm cớ lung tung, cô trực
tiếp tóm lấy người bảo vệ lúc trước đã nâng bảng hiệu để ra giá trong hội trường, muốn đi vào bên trong.
Tầng lầu này toàn bộ đều là phòng, Mộ Tấn Dương hẳn là ở bên trong trong.
Trong lòng Diệp Du Nhiên đang có rất nhiều suy nghĩ, tay của cô đang run lên.
Hai người bải vệ biết cả ngày hôm nay Diệp Du Nhiên đều ở bên cạnh Mộ Tấn Dương, nên bọn họ cũng có chút kiêng ky, không dám ra tay với Diệp Du Nhiên, chỉ cố gắng thuyết phục cô.
Nhưng lúc này Diệp Du Nhiên làm sao có thể nghe lọt những lời khuyên của bọn họ.
Động tĩnh ở đây rốt cuộc cũng quấy nhiễu đến gian phòng nơi Mộ Tấn Dương đang ở.
Anh ra ngoài với sắc mặt buồn rầu, sau khi nhìn thấy Diệp Du Nhiên và bảo vệ, trong nháy mắt đã hiểu ra điều gì đó, con ngươi bỗng nhiên co rụt lại, cả người có chút cứng đờ. Sự biến hóa rất nhỏ này của anh, không thể nào trốn được khỏi con mắt đang chăm chú nhìn chằm chằm vào anh của Diệp Du Nhiên.
Mộ Tấn Dương ra rất đúng lúc, không cần cô phải tốn sức kéo những người bảo vệ này đi vào.
Diệp Du Nhiên buông cánh tay đang kéo chặt người bảo vệ kia, chạy tới trước mặt Mộ Tấn Dương, giơ chiếc hộp trong. tay ra hỏi anh: “Mộ Tấn Dương, tại sao muốn đưa sợi dây chuyền mới mua được cho em?”
Cô còn nhớ rõ lúc người bảo vệ nâng bảng hiệu để ra giá, mỗi lần chính là thêm ba trăm tỷ, đến ngay cả mí mắt cũng không nháy lấy một cái.
Mộ Tấn Dương chắc chắn đã nhận ra rằng cô thích sợi dây chuyền đó.
Trước kia anh đã từng rất hào phóng với cô.
Thế nhưng đêm hôm đó ở trong biệt thự, những lời nói hà khắc của anh vẫn còn ở bên tai.
Cô nhìn anh với ánh mắt sáng rực, trong đáy mắt đều là ánh lửa thiêu đốt nóng bỏng.
Có lẽ… Mộ Tấn Dương vẫn là…
Mộ Tấn Dương rất nhanh liền bình tĩnh trở lại, đầu tiên, anh nhìn về phía hai người vệ sĩ: “Các anh đi ra ngoài trước!” Đợi đến khi bảo vệ đã ra ngoài, anh mới thu hồi ánh mắt, nhưng cũng không nhìn về phía Diệp Du Nhiên.
Diệp Du Nhiên khẽ nâng cằm, cười yếu ớt nói: “Đúng vậy, anh mua được, anh bỏ ra hai nghìn bốn trăm tỷ để đi mua một sợi dây chuyền mà đối với anh không có bất cứ giá trị gì, và sau đó đưa cho một người phụ nữ anh không yêu, đồng thời nghĩ đủ mọi cách để giấu diếm người phụ nữ ấy, sợ cô ấy biết là anh mua, mà anh tốn rất nhiều công sức để làm những việc đó, chính là vì sợ người phụ nữ này nổi lên tâm tư không nên có với anh?”
Trong giọng nói của Mộ Tấn Dương hàm ẩn sự bất mãn: “Diệp Du Nhiên!”
Diệp Du Nhiên cũng mặc kệ biểu cảm của anh, tự mình nói: “Em cũng chưa từng biết, tổng tài đại nhân của tập đoàn tài chính Châu Âu LK lại rảnh rôi như vậy, lại còn có thể giàu tình cảm và chu đáo đến thế, làm sao bây giờ đây, em đúng là ôm hy vọng với anh, em muốn có thể mãi quấn quýt lấy
anh!" Diệp Du Nhiên vừa nói vừa tới gần Mộ Tấn Dương.