Diệp Bắc Minh tiếp tục khiêu khích: “Nếu bà còn dám động tay nữa, tôi sẽ nói hết mọi việc ra ngoài!”
“Ngươi dám!”
Nguyệt Nghê Thường lo rồi.
Mắt bà ta đỏ ngầu!
Mặt hằm hằm sát khí như núi lửa phun trào, lao về phía Diệp Bắc Minh!
Vèo! Một tiếng, mới đi được mấy trăm mét, bỗng lao đầu xuống đất như sao băng!
Bụp! Cơ thể đập mạnh xuống đất, bụi đất bốc lên mù mịt!
Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Chuyện gì thế này? Rớt máy à?”
Anh vung tay lên!
Một cơn gió mạnh thổi qua, xua tan bụi mù!
Chỉ thấy.
Nguyệt Nghê Thường ngã xuống đập ra một hố sâu, cơ thể run rẩy!
Xung quanh bà ta, lực lượng phép tắc Cảnh Giới Đại La không ngừng vặn vẹo, dao động!
“Nguy rồi! Ban nãy chỉ là cảm xúc dao động lớn, có vài dấu hiệu nhập ma thôi!”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Bây giờ, Nguyệt Nghê Thường tẩu hỏa nhập ma toàn phần rồi!”
Diệp Bắc Minh nuốt nước miếng: “Không phải chứ? Mu gia nay để y chuyện mình bị đàn ông nhìn thấy thế cơ à?”
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời: “Sao bổn tháp biết được? Nhóc con, cậu nghĩ sao?”
“Nhân lúc bà ta bệnh, lấy mạng bà ta?”
Diệp Bắc Minh nhíu mày.
Suy tư vài giây, anh lắc đầu!
“Tiểu Tháp, tôi không phải người tốt gì! Nhưng tôi cũng không phải loại khốn nạn nhân lúc phụ nữ gặp nạn, hủy hoại trong sạch của người ta, lại còn muốn giết người ta!”
Giây tiếp theo.
Diệp Bắc Minh bước ra!
Đáp xuống cạnh Nguyệt Nghê Thường!
Hỗn Độn Tử Khí tỏa ra, bao lấy Nguyệt Nghê Thường!
“Thôi vậy! Cứu bà ta một mạng, coi như hòa!”
Diệp Bắc Minh vung tay lên.
"Kể cả thân xác cảnh giới Đại La mà tan tành, thì vẫn tạo lại được!"
"Chỗ nghiêm trọng nhất của Nguyệt Nghê Thường là thần hồn của bà ta, một khi thần hồn tan vỡ, là chết hẳn đấy!"
"Nếu cậu muốn cứu bà ta, chỉ có một cách!"
Diệp Bắc Minh ngẫm nghĩ: "Cách gì?"