Học viện Luân Hồi.
Trong một ngọn núi, Diệp Bắc Minh và Thẩm Phế đứng trước một tòa cung điện pha lê.
Trong cung điện, một ông lão và một bà lão.
Đang thi triển pháp tắc!
Lục Tuyết Kỳ nằm trong trận pháp, quanh người liên tục lóe lên những huyết ảnh. Từng hình ảnh như mũi dùi xuyên thẳng vào tim Diệp Bắc Minh!
“Đừng mà … ta không thể quên tiểu sư đệ … ”
“Xin lỗi … ta không thể quên cậu ấy … ”
Trong những hình ảnh ấy.
Lục Tuyết Kỳ giống như đang tu luyện một loại công pháp nào đó!
Cần phải quên mình, quên người, quên hết mọi thứ!
Mà Diệp Bắc Minh lại là mối vướng bận duy nhất trong lòng cô!
Một thiếu phụ áo tím xuất hiện nhiều lần, hết lần này đến lần khác, dùng thủ đoạn phi nhân tính tra tấn Lục Tuyết Kỳ!
Từng cây kim thép này đến cây khác, đâm thẳng vào kẽ móng tay Lục Tuyết
Kỳ!
Rồi chặt đứt từng ngón tay cô!
Lại ném cô xuống hố rắn độc, mặc cho hàng vạn con rắn cắn xé rỉa thịt!
“Ngươi còn không chịu khuất phục sao?”
“Bái ta làm sư phụ, để ta sai khiến!”
“Không … không đời nào … Tiểu sư đệ là tất cả của ta, ta sẽ không quên cậu
ấy!
“Vậy sao?”
Thiếu phụ áo tím nhe răng cười dữ tợn!
Trực tiếp lục hồn!
Biết được bí mat sâu nhất trong lòng Lục Tuyết Kỳ, thì ra Bát sư tỷ năm sáu tuổi đã bị cha mẹ chê là con gái mà vứt bỏ.
“Thì ra ngươi là kẻ mồ côi à? Ha ha ha … cha mẹ ngươi đều không cần ngươi nữa sao?”
“Vậy thì hưởng thụ lại cho kỹ một lần nữa đi!”
Thần hồn thiếu phụ áo tím cực kỳ cường đại.
Bà ta dựng lại cảnh Bát sư tỷ bị vứt bỏ, hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, khiến thần hồn Bát sư tỷ gần như sụp đổ, tự phong tỏa nội tâm: “Không … đừng … cha mẹ … đừng bỏ con … ”
“Hu hu hu hu … ”
Xung quanh tối đen như mực!
Lục Tuyết Kỳ sáu tuổi ngồi thụp trên mặt đất, ôm chặt đầu gối,.
Vừa khóc lớn vừa run rấy.
“Bát sư tỷ!” Diệp Bắc Minh đau lòng, hai nắm đấm siết chặt.
Hắn hận không thể lột da róc thịt thiếu phụ áo tím ngay tại chỗ!
“Khon tam! Từ hom nay, nguoi chinh la Khon Tam!”
“Quên hết tất cả! Cha mẹ ngươi không xứng làm cha mẹ, ta là sư phụ ngươi, ta sẽ thương yêu ngươi … ”
“Su phụ? Hu hu … su phụ!” Hang rao phong ngu trong lòng Luc Tuyet Kỳ sup
Trong cung điện pha lê, bà lão khẽ than thở một tiếng: "Diệp Bắc Minh, đây chính là lý do sư tỷ ngươi phong tỏa nội tâm mình lại. Mọi người đều bỏ cô ta mà đi, ngươi là thứ cuối cùng cô ta quan tâm."
"Nhưng vao luc cô ta cô độc, cần ngươi nhất, ngươi lại khong ở bên cạnh!"
Diệp Bắc Minh siết chặt nắm đấm: "Tiền bối, tôi phải làm thế nào?"
Bà lão lắc đầu: "Tâm cô ta đã bị giam, vô phương cứu chữa!"