So với các sư tỷ, ngoài vẻ đẹp, cô ta còn có khí tức của kẻ ở vị trí cao. Loại phụ nữ như vậy, chinh phục được thì hẳn là rất đã.
Nhưng, cô ta là một kẻ điên tuyệt đối.
Vừa rồi còn cầu xin hắn, lỡ ngày nào đó nằm cạnh gối, cô ta bỗng bật dậy giết hắn cũng không chừng!
Khác nào ôm quả bom hẹn giờ, giữ lại làm gì?
“Diệp công tử! Đợi tôi với!”
Giọng nói của Cửu Thiên Huyền Nữ vang lên phía sau.
Cô ta nhanh chóng đuổi kịp, thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng dữ dội, hương mồ hôi thoang thoảng.
Vì vội vàng đuổi theo, cô ta chỉ khoác thêm một chiếc áo ngoài, bên trong chưa kịp mặc đầy đủ. Bộ trang phục cung đình dán sát người, mờ mờ ảo ảo khiến người ta nhìn mà nóng mắt.
“Chết tiệt! Cô còn bám theo?” Diệp Bắc Minh giật giật khóe miệng.
Cửu Thiên Huyền Nữ mặt mũi vô tội: “Diệp công tử, cầu xin anh, cho tôi đi theo.”
“Nếu chúng ta tách ra, ở thời không Loạn Cổ này không sống nổi đâu. Thêm một người, thêm một phần sức.”
Trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ động.
Đột nhiên, ánh mắt hắn thoáng lóe sáng: “Theo ta thì được, nhưng từ giờ trở đi, ta nói gì cô phải làm nấy.”
“Ta hỏi gì, cô phải trả lời cái đấy!”
“Nếu không, cô đừng đi theo ta nữa! Còn bám theo, ta sẽ giết!”
Cửu Thiên Huyền Nữ hít sâu một hơi. Dù sao thân thể cô ta cũng bị Diệp Bắc Minh nhìn hết rồi.
Tên này tuy nhìn khó ưa, nhưng so với đàn ông khác, ít ra sát phạt quyết đoán, dám làm dám chịu.
"Từ giờ, anh chính là chủ nhân của tôi!"
"Chủ nhân bảo tôi đi Đông, tôi nhất quyết không đi Tây!" Cửu Thiên Huyền Nữ quỳ một gối, cúi cái đầu kiêu hãnh xuống.