Diệp Bắc Minh quát lớn, Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lao ra!
Chắn được phần lớn đòn tấn công, mang theo Diệp Bắc Minh rút lui như bay!
“Muốn chạy? Nằm mơ đi!”
Thiên Long Vương bước một bước, thân thể bỗng phóng to vạn trượng!
Móng rồng hoàng kim giáng xuống Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đang bỏ chạy, Bùm! một tiếng vang trời, Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mang theo Diệp Bắc Minh bay văng đi, đâm sầm vào trong Thành Tội Ác!
Rầm! Khói bụi bốc lên mù mịt.
Đợi đến khi bụi mù tan hết!
Nơi đó trống không!
Lão long hoàng kim một sừng gầm thét: “Người đâu? Tên súc sinh đó đâu?”
“Hắn chạy không thoát đâu!”
Thiên Long Vương lắc đầu cười: “Vùng đất Hư Không không thể truyền tống, hắn chắc chắn ở gần đây!”
Vị trí chính giữa đầu rồng, một con mắt dọc thứ ba mở ra!
Buzzzzz
Con mắt dọc bắn ra một tia kim quang, quét khắp Vùng đất Hư Không xung quanh đó!
Hai bóng người lao vụt đi!
“Tiểu tử, tìm được ngươi rồi!”
Giọng Thiên Long Vương lạnh buốt, móng rồng vạch một đường lên hư không!
Một đạo kim quang chém xuống!
Bùm! Hư không rung chuyển dữ dội, hai bóng người lăn ra ngoài, chính là Diệp Bắc Minh và Kim Chân Chân!
Thiên Long Vương nhìn chẳm chẳm Kim Chân Chân, nụ cười có chút thích tú: “Cô bé nhà họ Kim, giải thích xem, ngươi đang làm gì?”
Kim Chân Chân bình tĩnh: “Tiền bối, Diep cong tử là bạn tôi!”
“Vậy thì chết chung đi!”
Thiên Long Vương lắc đầu.
Không muốn phí lời!
Một cây đinh ba màu vàng bay vút ra, lao thắng tới!
Diệp Bắc Minh xoay người vung kiếm. Keng! một tiếng vang lớn, chặn được cú đánh của cây đinh ba màu vàng!
Hổ khẩu tê rần!
Vô tận thủy vực tụ lại.
Đó chính là Vực Trường của Thiên Long Vương.
Chín lão long hoàng kim bao vây tấn công đều là những tồn tại cấp Đế Tổ khủng khiếp, mỗi kẻ đều mạnh đến vô cùng; khoảnh khắc ấy, Diệp Bắc Minh cuối cùng đã rơi vào nguy hiểm!
Thiên Long Vương làm ra vẻ nắm chắc phần thắng: "Tiểu tử, bổn vương xem ngươi còn chạy thế nào?"