“Được rồi, không nói nữa, tên nhóc đó tới rồi!”
Không đợi mấy vị thuc thuc, cữu cữu trả lời, Vũ Nhat Minh chỉ về một hướng!
Vèo!
Tất cả mọi người nhà họ Vũ đồng loạt hướng mắt về một phía!
Chỉ thấy.
Diệp Bắc Minh và Tô Tử đang đứng sau đám đông!
“Chính là tên nhóc đó hả?”
Mọi người nhà họ Vũ mắt sáng rực, cứ như trông thấy bảo bối đỉnh nhất trên đời!
Vũ Cửu Tích nhắc nhở: “Được rồi, đừng nhìn nữa! Cẩn thận tên nhóc đó chú ý đến chúng ta!”
Mấy người này đều là cảnh giới Thánh Thần!
Nếu là trước kia, Diệp Bắc Minh sẽ không phát hiện ra ánh nhìn của mấy người đó!
Nhưng sau khi học Long Cảm, Diệp Bắc Minh phát giác ra ngay, ánh mắt của người nhà họ Vũ nhoáng cái đã dồn vào anh!
“Ha ha, quả nhiên nhắm vào ta mà tới!”
Diệp Bắc Minh thầm cười lạnh.
Tô Tử đứng cạnh lại không phát hiện điều gì, cô ta hỏi Diệp Bắc Minh: “Sao thế? Hình như ngươi không hào hứng cho lắm?”
“Chẳng lẽ ngươi không muốn đến vũ trụ Khởi Nguyên sao?”
“Haiz, đương nhiên là muốn!” Diệp Bắc Minh thở dài.
Nét mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ: “Tiếc là ta không có cơ hội đi!”
Đám Vũ Nhất Minh, Vũ Cửu Tích, Vũ Chi Miện, Vũ Thiên Khung lập tức dựng tai lên!
Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?
Lúc này.
"Thế ngươi đợi thêm vài năm nữa đi, trừ phi Chí Tôn trưởng lão chết, không thì ngươi xác định không rời khỏi Thánh Dương Thánh Địa được đâu!"
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý!
Nét mặt đám Vũ Cửu Tích lập tức trầm xuống!
Sau khi Diệp Bắc Minh và Tô Tử rời khỏi đó.