Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 261


Trước Sau

Chương 261: Long Minh nhận thua

Long Minh thế nào cũng không ngờ Vương Hi lại xảo quyệt đến vậy, anh vậy mà cắn ngược lại hắn, vu cáo hắn giết người.

“Những người đó rõ ràng là do anh giết, là anh sai Tuyết Lang giết bọn họ. Tuyết Lang là một tên điên cuồng giết người không chớp mắt!”, Long Minh cực phẫn nộ, chỉ tay về phía Vương Hi.

“Chính cậu đã giết người, bây giờ lại vu oan cho Tuyết Lang, cậu thật không biết xấu hổ”, Vương Hi nói.

“Người không biết xấu hổ là anh mới đúng? Đồ nói dối không chớp mắt!”, Long Minh hét lớn.

“Cậu nói dối chớp mắt à? Nửa năm trước cậu nói với tôi như thế nào nhỉ? Tôi đến thủ đô rồi mới biết, tất cả những gì cậu nói đều là nhảm nhí”, Vương Hi nói.

“Đó là lý do mà chúng ta trở thành anh em đó”, đôi mắt Long Minh có chút đỏ lên, dùng sức dụi mũi.

Hắn ta bước lên trước một bước lớn, nhẹ nhàng ôm lấy Vương Hi.

“Đại ca, cái ôm vì tình nghĩa anh em chúng ta”.

“Phế vật”, Vương Hi phát ra một tiếng cười lạnh.

“Bây giờ làm thế nào đây? Anh định tố cáo tôi với bên trên chắc? Nói tôi giết người, muốn dùng những thi thể này để đánh đổ tôi à? Tôi biết anh đang câu kết với Triệu Tuyết Kỳ, vậy thì có sao? Long Minh tôi chả nhẽ lại không có người bạn nào có thế lực? Anh tưởng Ninh thiếu gia bên kia cũng không có sao?”, Long Minh hỏi.

“Long Minh, đám bạn bè của cậu thật sự rất ghê tởm, giống như mùi của một con cá khô vậy. Cậu là loại người gì, trong lòng mọi người đều biết rõ”, trên mặt Vương Hi lộ ra nụ cười tự mãn, nhìn thẳng vào mắt Long Minh.

“Đại ca nói rất đúng, Long Minh tôi đúng là rất xấu xa”, Long Minh khẽ gật đầu.“Việc cậu có súng, trong giới chúng ta ai mà không biết chứ? Cậu nuôi dưỡng đám thủ hạ này, bọn họ là ai, cậu tưởng bên trên không rõ sao? Chỉ cần việc 4 xác chết này bị phanh phui, Vương Hi tôi sẽ bị ảnh hưởng. Có điều cũng chẳng to tát gì, cổ phần trong tay tôi cũng không nhiều, trước đây tôi có một bà mẹ vợ mặt dày, bắt tôi phải giao hết toàn bộ tài sản cho vợ mình. Bây giờ tôi yêu thương vợ mình lắm, kiếm được đồng nào, tôi cũng đưa hết cho cô ấy”.

“Nếu như xảy ra việc gì, cùng lắm thì bên trên sẽ có ấn tượng không tốt về tôi, bọn họ thà tin tôi cũng sẽ không tin cậu. Nếu tôi trở nên sa đoạ, cùng lắm sau này bị bên trên ghét bỏ, dù sao vài tháng nữa tôi cũng sẽ không kinh doanh ở Hoa Hạ nữa, tôi sắp chuyển sản nghiệp của mình ra nước ngoài rồi. Còn cậu, chắc chắn sẽ bị để ý đến, chỉ cần cậu có bất kỳ hành động nào, sẽ lập tức bị bắt về quy án, cậu và nhà họ Long của mình sẽ sớm toi đời thôi. Muốn đấu với tôi sao? Xem lại thực lực của mình đi nhé”, Vương Hi vừa cười đểu vừa dùng tay tát nhẹ vào mặt Long Minh.

“Mẹ nó!”, Long Minh lập tức tức giận, đẩy Vương Hi ra.

“Vương Hi, cmn anh muốn chết à!”, Lưu Mãnh, Hắc Hùng, Hứa Tinh, Đường Long, Kawada Kuchinashi và những người khác nhao nhao rút súng ra nhắm vào Vương Hi.

“Mẹ kiếp, các người dám cầm súng?”, Hàn Thiếu Kiệt và Lâm Hổ cũng rút súng lục ra, chỉ về phía Long Minh.

“Một, hai, ba, bốn”, Long Minh nhếch mép cười, dùng tay chỉ vào Vương Hi, Hàn Thiếu Kiệt, Lâm Hổ và Doãn Tâm.

“Một, hai, ba, bốn, năm…”, Long Minh lại cười toe toét, dùng tay chỉ vào Lưu Mãnh, Hắc Hùng, Hứa Tinh, Đường Long, Kawada Kuchinashi và đám thủ hạ đang cầm súng của hắn.

“Tôi có hàng chục thủ hạ ở đây, bên anh chỉ có bốn người, anh lấy gì đấu với tôi?”

Long Minh mỉm cười lấy ra một điếu xì gà, dùng bật lửa vàng chậm rãi châm thuốc.

“Trước mặt anh chỉ có hai con đường, thứ nhất, hợp tác với chúng tôi, thứ hai, chống lại chúng tôi. Nếu hợp tác với chúng tôi, anh sẽ kiếm được bộn tiền. Còn nếu chống đối chúng tôi, các người sẽ phải chết ngay bây giờ, còn có nhà họ Diệp, nhà họ Vương, tập đoàn Quang Phục của anh nữa. Đừng hi vọng nhà mẹ đẻ anh sẽ bao che cho anh, anh đã cướp đi mưu đồ của bốn gia tộc lớn chúng tôi, cũng như hàng trăm các tập đoàn tài chính to nhỏ ở thủ đô. Anh làm ảnh hưởng đến quyền lợi của chúng tôi, lần này cho dù anh có tìm quốc Vương của Ả Rập đến cũng không cứu được mình”, Long Minh nhàn nhạt nói.

“Nếu không đồng ý hợp tác, cậu sẽ giết chúng tôi sao?”, Vương Hi hỏi.

“Dù sao anh cũng vu oan cái chết của bốn người này cho tôi, đừng lo lắng, tôi giết bốn người các anh, tám mạng người này, tôi bao hết”, Long Minh cong môi nói.

“Tôi bên kia vẫn còn vài chục thủ hạ nữa kìa”, Vương Hi chỉ về phía xa và nói.

“Một đám tôm tép, các người chết rồi thì bọn họ cũng chạy mất dép hết”, Long Minh cười lạnh một tiếng.

“Tôi nghĩ có lẽ cậu đã quên rồi, đây là thành phố Minh Hải ở phía Bắc, là địa bàn của ai nhỉ”, Vương Hi cười nói.

“Đây là địa bàn của ai?”, Long Minh mỉm cười.

“Mẹ nó, là địa bàn của ông đây!”, Hàn Thiếu Kiệt bắn một phát súng lên trời.

Đoàng một tiếng, tiếng súng làm màng nhĩ mọi người kêu ù ù khó chịu.

Khi Long Minh vẫn còn đang ù tai, thuộc hạ của Vương Hi đang ở đằng xa ngay lập tức chạy đến, bọn họ từ trên người lấy ra nhiều súng khẩu liên có độ ngắn dài khác nhau.

Chưa đầy hai phút, từng chiếc xe một từ dưới núi lao lên, những chiếc xe tải này chở đầy người. Những người này đều là côn đồ, trên tay cầm nhiều vũ khí khác nhau, sau khi xe dừng lại trước mặt Long Minh bọn họ, từng người một lần lượt nhảy xuống.

Lưu Mãnh, Hắc Hùng, Hứa Tinh, Đường Long, Kawada Kuchinashi tất cả đều hoảng sợ tột độ, lập tức chĩa súng vào đám côn đồ đang lao tới.

Từ bốn phương tám hướng, đám côn đồ càng ngày càng đông, dần dần tụ lại khoảng một nghìn người xung quanh Long Minh.

Đám người Long Minh vội vã đứng thành một vòng tròn, dùng súng chĩa về mọi hướng.

Vài chục người thật nhỏ bé so với đám đông hàng nghìn người.

“Cmn, mày là thiếu gia đỉnh nhất của phía Nam, còn tao là lão đại to nhất ở phía Bắc. Ông đây mặc dù không giàu bằng mày, nhưng tao có hơn ba mươi ngàn đàn em ở phía Bắc này. Muốn đấu với tao, tự hỏi lại mình xem mày có đủ khả năng không?”, Hàn Thiếu Kiệt hung ác nói.

“Cảm ơn cậu đã ủng hộ tôi hơn nửa năm nay, các cậu đã liên tục mua dược liệu và lương thực từ chúng tôi, giúp chúng tôi có tiền nuôi dưỡng không ít đàn em”, Vương Hi cười nói.

“Vương Hi, anh thật xảo quyệt!”, Long Minh nghiến răng nghiến lợi nói.

“Bởi vì biết cậu là người như thế nào, thế nên tôi mới có sự chuẩn bị. Nếu không đề phòng cậu, tôi sớm đã bị cậu giết rồi”, Vương Hi nói.

“Đem bốn cái xác này đi, đừng có vu cáo tôi giết người”, Vương Hi gào lên một tiếng.

Long Minh và người của hắn bị Vương Hi làm cho hoảng sợ.

Nhìn bốn thi thể trên mặt đất, Long Minh liếc mắt ra hiệu, đám thủ hạ của hắn cau mày nâng từng túi thi thể lên.

Khi Long Minh đi ngang qua Vương Hi, Vương Hi dùng chân đá vào mông hắn, Long Minh không dám nói gì.


Chương 261
Danh sách chương
Chương 2Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 43Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 84Chương 83Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 90Chương 89Chương 92Chương 91Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 130Chương 129Chương 132Chương 131Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 172Chương 171Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 256Chương 257Chương 258Chương 259Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 268Chương 269Chương 270Chương 271Chương 272Chương 273Chương 274Chương 275Chương 276Chương 277Chương 278Chương 279Chương 280Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 294Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 302Chương 303Chương 304Chương 305Chương 306Chương 307Chương 308Chương 309Chương 310Chương 311Chương 312Chương 313Chương 314Chương 315Chương 316Chương 317Chương 318Chương 319Chương 320Chương 321Chương 322Chương 323Chương 324Chương 325Chương 326Chương 327Chương 328Chương 329Chương 330Chương 331Chương 332Chương 333