Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 36


Trước Sau

Vương Hi lặng lẽ đứng trên tầng nghe hết thảy, một lúc sau liền quay trở về phòng. Về việc Trần Lan bàn luận sau lưng anh, anh không hề suy nghĩ quá nhiều.

Tình yêu tầm thường như vậy, Diệp Khinh Tuyết là con gái của bà ta, nếu Trần Lan đã là mẹ vợ của anh, cho dù Trần Lan đối xử với anh thế nào, anh chỉ có thể âm thầm chịu đựng.

Chỉ cần Trần Lan đừng quá đáng quá, chắc chắn anh sẽ không dùng âm mưu quỷ kế gì để đối phó với Trần Lan.

Vì ngủ cả buổi chiều, buổi tối anh có vẻ tỉnh táo, thức cả đêm để chọn một số cổ phiếu ngành thể thao, anh chụp ảnh gửi qua wechat cho Tần Thư Hào.

“Anh, mua bao nhiêu?” Tần Thư Hào ở đầu kia trả lời.

“Tám mươi triệu.” Vương Hi nói.

“Điên rồi, anh, nếu cổ phiếu của chúng ta thua lỗ, Hàn Thiếu Kiệt sẽ giết chúng ta!” Tần Thư Hào nói.

“Mạo hiểm tỉ lệ thuận với kết quả.” Vương Hi nói.

Sau đó Vương Hi lại lập kế hoạch dự án của tương lai, đến hơn năm giờ sáng, cảm thấy hơi đau đầu, mới nằm xuống gường ngủ tiếp.

“Cục cưng của ta, nên dậy rồi!” Vương Hi cảm thấy mình ngủ chưa được bao lâu, liền thấy một gương mặt dung tục trước mặt mình.

Anh rất buồn ngủ, cầm đồng hồ báo thức ở cạnh giường lên nhìn thoáng qua, mới sáu rưỡi sáng.

Anh ném đồng hồ báo thức đi, lại tiếp tục nhắm mắt ngủ tiếp.

“Cục cưng à, nên dậy rồi.” Khuôn mặt dung tục đó lại lại tiếp tục nhỏ nhẹ thì thầm thúc giục.

Bị quấy nhiễu không ngừng, cuối cùng Vương Hi đã tỉnh táo một chút, mở mắt ra hoàn toàn nhìn rõ khuôn mặt trước mắt, mới nhìn rõ được trước mặt là ai anh lập tức hét to một tiếng.

Bà ta là mẹ vợ Trần Lan!

“Cậu kêu cái quái gì, làm tôi giật cả mình.” Trần Lan lập tức có chút không vui, ra sức lườm Vương Hi.

“Bây giờ mới sáu rưỡi sáng, bà gọi tôi dậy làm cái gì?” Vương Hi hoàn toàn tỉnh ngủ, nhanh chóng lấy chăn quấn ở quần đùi.

“Thằng nhãi con, cậu còn che đậy trước mặt mẹ vợ, cậu có gì tốt mà che chứ, mấy đứa nhỏ như các cậu, lúc nhỏ đã bị tôi ôm bao nhiêu lần? Có đứa còn tè dầm trên tay tôi kìa.” Trần Lan phát ra một tiếng cười lạnh, sau đó ngồi xuống giường, đặt tay lên đùi Vương Hi, nhìn anh bằng biểu cảm mờ ám: “Không tệ mà, hôm qua thế mà giúp Khinh Tuyết nhà chúng ta giành được một khoản làm ăn lớn. Tôi và bố vợ cậu vô cùng hài lòng, quyết định từ giờ trở đi sẽ trọng dụng cậu, hai ngày này chúng tôi tranh thủ thời cơ, giúp Khinh Tuyết trở thành phó giám đốc công ty, cậu làm trợ lý của nó đi, sau này giúp nó đàm phán làm ăn.

Nghe lời nói của Trần Lan, Vương Hi đã hiểu Trần Lan có ý gì.

Hóa ra Trần Lan sau lưng một kiểu, trước mặt lại là một kiểu khác. Tối hôm qua tỏ ra vô cùng coi thường anh trước mặt Diệp Khinh Tuyết, nhưng vì anh đã giúp nhà họ Diệp kiếm tiền về, Trần Lan vẫn còn cần đến anh. Trần Lan tưởng rằng Vương Hi không nghe thấy những lời nói tối hôm qua, hôm nay mới sáng sớm đã đến nịnh bợ anh để anh đến công ty kiếm tiền giúp Diệp Khinh Tuyết.

Người phụ nữ hai mặt này!

Bây giờ Vương Hi đã có chút hối hận, không nên để Trần Lan biết bản lĩnh của anh, khiến cho bây giờ phải chịu mệt mỏi, chỉ ngủ có hơn một tiếng đồng hồ đã bị Trần Lan mạnh mẽ đánh thức.

Bây giờ đầu anh đau kinh khủng.

“Nhanh lên, thu dọn đi, mặc quần áo của cậu vào. Ngày đầu tiên đi làm, ra dáng một chút. Bữa sáng của công ty chúng ta cậu chưa ăn bao giờ phải không, đến công ty ăn thử đi.” Trần Lan lại vỗ đùi Vương Hi sau đó rời khỏi phòng.

Vương Hi tức giận nhìn cửa cả nửa ngày.

Sáu giờ rưỡi Trần Lan đã đánh thức anh, lúc ra khỏi nhà đã là tám rưỡi, vì Trần Lan mất hơn một giờ đồng hồ để trang điểm, vừa nãy mặt mộc của Trần Lan xuất hiện trước mặt anh, dọa anh không nhẹ.

Nếu Trần Lan là một người phụ nữ cẩn thận tỉ mỉ, chắc hẳn sẽ phát hiện đôi mắt cuaa anh bây giờ đã khỏi rồi, chẳng ai ngờ được đôi mắt anh lại bỗng nhiên chữa khỏi, hình tượng vô dụng của anh đã ăn sâu vào trong mắt rất nhiều người, cho dù anh có thể hiện cái gì, cũng không có ai bất ngờ.

Chiếc Maybach của anh tiếp tục bị Trần Lan chiếm lấy, lúc đi làm ngồi xe của Diệp Khinh Tuyết. Cũng không biết hôm nay nghĩ gì, có thể vì anh quá buồn ngủ, lúc ngồi trên xe tựa đầu lên bả vai Diệp Khinh Tuyết, Diệp Khinh Tuyết chỉ cong khóe miệng, nhìn anh một cái bằng ánh mắt dịu dàng, không hề nói gì với anh.

Lúc sau đến công ty, anh chẳng phải làm việc gì, vì ngày hôm qua Diệp Khinh Tuyết vừa đàm phán xong một vụ buôn bán, anh giúp Diệp Khinh Tuyết đàm phán làm ăn quá nhiều, quy mô công ty lại có hạn, bọn họ cũng xử lý không kịp, chỉ vụ làm ăn này Diệp Khinh Tuyết phải bận mấy ngày, báo cáo với lão gia của công ty, sau đó đặt hàng với nhà máy, sắp xếp nhà máy sản xuất gấp đợt vật liệu xây dựng đầu tiên. Trần Lan thích đi theo chủ nghĩa hình thức, bà ta cảm thấy chỉ cần đi làm thì cần phải chính thức một chút, cho dù mấy ngày ngày Vương Hi chằng nói gì, cũng lôi Vương Hi đến công ty làm cho Vương Hi rất đau khổ.

Cả ngày, ngay cả mặt Diệp Khinh Tuyết anh cũng không gặp, tự mình ngồi ngây ngốc cả ngày ở công ty. Mấy ngày này anh cả ở bên kia cũng đàm phán được vụ làm ăn khác, nghiệp vụ của công ty có hơi bận, Trần Lan và Diệp Sơn đều không giúp đỡ, không có tâm tình tiếp đón anh, chiều tan làm còn quên mất anh, anh phải tự mình ngồi xe trở về nhà một mình.

Mấy ngày tiếp theo, trong công ty vẫn rất bận rộn, mọi người đều không có thời gian để ý đến anh, anh dứt khoát quen với kiểu công việc này, ở trong văn phòng của Diệp Khinh Tuyết châm một điếu thuốc, mở cửa sổ ra, điều khiển Tần Thư Hào phía bên kia qua điện thoại, năng lực của Tần Thư Hào ở bên kia coi như không tệ, mấy ngày này giúp anh một hơi thu mua mười mấy quyền quán, gần như mua lại chín phần mười quyền quán của thành phố Thanh Hải, chỉ còn lại mấy quyền quán lớn, vì căn cơ vững chắc, mỗi năm cũng kiếm không ít tiền, Tần Thư Hào đang thương lượng với bên đó.

Bây giờ mọi chuyện đã sắp sẵn sàng rồi, chỉ thiếu một ngọn gió đông, anh sẽ chính thức vận hành đế quốc thương mại mà anh xây dựng.

“Anh, số cổ phiếu thể thao của chúng ta đã kiếm ra tiền rồi, bỏ vào tất cả là tám mươi triệu tệ, đã kiếm được khoản nhỏ mấy triệu tệ, có muốn thu về một ít? Em cảm thấy thời cơ được rồi.”

Tối hôm nay, lúc Vương Hi từ công ty đi ra, Tần Thư Hào gọi điện đến cho anh.

“Món tiền nhỏ này, đều không bằng đầu tư vào công ty tài chính.” Vương Hi nói.

“Thị trường chứng khoán nguy hiểm lắm.” Tần Thư Hào nói.

“Cậu làm gì quên rồi à? Nếu đã làm đầu tư mạo hiểm, sao có thể sợ nguy hiểm? Đừng chủ quan, bằng không tôi đánh gãy cái chân chó của cậu.” Vương Hi cảm thấy Tần Thư Hào có chút không đáng tin cậy, chỉ sợ Tần Thư Hào len lén bán cổ phiếu đi.

Vừa bỏ điện thoại xuống, Vương Hi định giơ tay chặn một chiếc taxi lại, một chiếc Alpha thương vụ bỗng xông đến, cửa xe vừa mở ra, anh còn chưa nhìn rõ chiếc xe trước mắt là những người thế nào, một cái bao tải liền chụp lên đầu anh, rồi kéo anh vào trong xe.

“Dmm!” Lúc ở trên xem có người đấm loạn anh mấy đấm, có người hung hăng đạp lên người anh mấy đạp.

Vương Hi không phản kháng, cũng không kêu, chỉ ngồi im lặng trên xe.

Khoảng chừng nửa giờ đồng hồ sau, xe dừng lại, có người kéo anh vào một tòa cao ốc, hình thư tiếp theo anh đi thang máy, ra khỏi thang máy lại bị người khác kéo đi một lúc, trong đó lại có người đánh anh vài cái, sau đó anh cảm thấy gió bên người rất lớn, có người hô một tiếng vứt bao tải trên người anh ra.

Đây là tầng thượng của một tòa nhà hơn ba mươi tầng, đứng ở tầng thượng có thể thu vào trong mắt toàn bộ phong cảnh của thành phố Minh Hải.

Lúc này đã hơn tám giờ tối rồi, bầu trời thành phố Minh Hải đã tối, từng tòa nhà cao ốc sáng lên ánh đèn neon muôn màu muôn vẻ. Đứng trên sân thượng, Vương Hi nhìn Hàn Thiếu Kiệt sắc mặt tái nhợt ngồi trên một chiếc ghế dựa, một đám đông người đứng sau lưng anh.

Lúc này hắn mặt một bộ âu phục đẹp đẽ, sắc mặt đầy u ám, châm một điều thuốc, lặng lẽ nhìn anh rất lâu mới từ từ lộ ra nụ cười hung ác.


Chương 36
Danh sách chương
Chương 2Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 43Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 84Chương 83Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 90Chương 89Chương 92Chương 91Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 130Chương 129Chương 132Chương 131Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 172Chương 171Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 256Chương 257Chương 258Chương 259Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 268Chương 269Chương 270Chương 271Chương 272Chương 273Chương 274Chương 275Chương 276Chương 277Chương 278Chương 279Chương 280Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 294Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 302Chương 303Chương 304Chương 305Chương 306Chương 307Chương 308Chương 309Chương 310Chương 311Chương 312Chương 313Chương 314Chương 315Chương 316Chương 317Chương 318Chương 319Chương 320Chương 321Chương 322Chương 323Chương 324Chương 325Chương 326Chương 327Chương 328Chương 329Chương 330Chương 331Chương 332Chương 333