Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 137


Trước Sau

Phùng Uyển từ nhỏ đã là một cô gái ngoan, lúc ở thành phố Minh Châu vẫn luôn là học sinh giỏi, khi còn đang theo học ở trường đại học đã tiếp xúc với hoạt động kinh doanh của gia đình, vì là con gái một trong nhà, nên gia nghiệp của nhà họ Phùng trong tương lai sẽ do cô thừa kế, liền chủ động làm việc trong công ty của gia đình, hiện giờ đang rèn luyện tại một công ty chi nhánh tại thành phố Minh Hải.

Cô gái trung thực nhất trong gian phòng này chính là cô, lúc này bị Hàn Lâm Nhi nắm chặt tay, cánh tay thăm dò trên người Vương Hi, mặt cô lập tức trở nên đỏ bừng.

Xấu hổ tới gần như sắp khóc.

Từ nhỏ tới lớn, cô chưa từng đụng vào người con trai nào, ngay cả nam sinh để thích cũng không có.

Tay cô thử gắng gượng giãy khỏi, nhưng Hàn Lâm Nhi lại nắm rất chắc.

Nếu như cưỡng ép dùng lực, hoặc tranh cãi ầm ĩ trong phòng, cô cảm thấy sẽ đánh mất hình tượng đại tiểu thư. Nếu như trên tàu điện ngầm có cô gái bị người xấu ức hiếp nhưng không dám hé răng nói một tiếng, cô nhất định là kiểu người đó.

“Chị Lâm Nhi, xin chị bỏ qua cho tôi.” Phùng Uyển nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đáng thương nói.

Tay của cô còn đang bị Hàn Lâm Nhi nắm lấy thăm dò, cô nhịn không được mếu máo, giống như một cô gái nhỏ đang van xin Hàn Lâm Nhi tha thứ, khí chất của tổng giám đốc bá đạo tại giờ phút này bỗng chốc biến mất.

May mà khói thuốc trong căn phòng dày đặc, mọi người đều không nhìn rõ bọn họ đang làm gì, trước mặt còn có chiếc bàn chắn lại.

Vương Hi cũng gần như phát điên dưới sự trêu đùa của Hàn Lâm Nhi.

Thật sự muốn đoạt lấy Hàn Lâm Nhi và Phùng Uyển!

“Ông chủ Vương, anh có theo không? Bài này của anh rất tốt, ba quân A, anh nếu như lại không theo thì chính là đang cố ý nhường chúng tôi, chúng tôi sẽ tức giận đấy.” Nguyên Kiệt nói.

“Theo theo theo.” Vương Hi vội vã đáp.

Anh sắp khó chịu tới không được rồi.

“Theo bao nhiêu, tôi ra năm trăm ngàn.” Nguyên Kiệt nói.

Vương Hi nỗ lực liếc nhìn bài trên bàn, phát hiện ván này bài của mọi người đều không tệ, có một lượt có ý nghĩa quyết định thắng thua.

Bài của anh là ba quân A và một quân J, Khưu Vũ trên bàn có ba quân 9, Nguyên Kiệt, Lý Bân và Sở Kiếm Tâm đều là J, Q, K.

Anh cần một quân A, chỉ cần anh có thêm một quân A nữa, anh chính là người có bài to nhất trong ván này, nếu như anh không bốc được A, bị người khác lấy được quân bài mà mình cần, anh sẽ thua cuộc.

“Anh ra bao nhiêu, tôi theo bấy nhiêu.” Vương Hi nói.

“Vậy tôi phải ra thêm một triệu nữa, tối nay mới thắng được hơn một triệu, không đã ghiền.” Nguyên Kiệt đáp.

“Được, tôi theo.” Vương Hi nói.

“Mẹ kiếp, tôi cũng theo!” Lý Bân đẩy ra đống thẻ đánh bạc trước mặt.

“Hai người có nhầm lẫn gì không? Hôm nay chơi lớn như vậy? Định thắng phí sinh hoạt sao? Cẩn thận thua tới không có cơm ăn đó.” Khưu Vũ kêu lớn một tiếng, trực tiếp đẩy đống thẻ đánh bạc trước mặt ra: “Tôi thêm hai triệu.”

“Chơi lớn quá vậy?” Vương Hi nói.

“Lớn sao?” Khưu Vũ kinh ngạc nhìn anh.

Chính là lúc Vương Hi mất chú ý này, thắt lưng của anh đã bị Hàn Lâm Nhi cởi ra. Anh nhanh chóng vươn tay xuống, nhưng đã quá muộn.

Trong lòng anh tức khắc nguội lạnh, cơ thể trở nên càng khó chịu.

“Vương thiếu gia, bụng anh đau à?” Nguyên Kiệt kinh ngạc nhìn anh, quan tâm đứng lên.

“Không có, không có, không đau chút nào, tôi rất khỏe.” Vương Hi thống khổ muốn phát điên.

Có lẽ lần đầu trong đời anh muốn thua trong tay Hàn Lâm Nhi và Phùng Uyển.

“Bụng đau thì đừng nên nhịn, mau vào toilet, hay là chúng ta đừng chơi nữa, mọi người cùng nhau uống ly rượu vang tán gẫu một lát.” Khưu Vũ bỗng nhiên không còn hứng thú chơi bài nữa, dụi dụi mắt cảm thấy chơi mệt rồi.

Tiếp đó, anh ta nhìn thủ hạ ở bên cạnh, ra hiệu cho họ đổi thành đèn lớn trong phòng.

Sở trường của Vương Hi là đoán ý qua lời nói sắc mặt, vừa thấy ánh mắt này của Khưu Vũ sắc mặt liền đại biến.

“Bụng tôi đau, các anh nhanh chơi đi.” Vương Hi kêu to một tiếng.

“Mẹ kiếp, anh Hi đây là vội vã muốn thắng tiền của chúng ta.” Nguyên Kiệt, Lý Bân và Khưu Vũ sững sờ, sau đó bật cười.

Lúc này mọi người đều rất đơn thuần, căn bản không ngờ tới trò quỷ mà Vương Hi và Hàn Lâm Nhi làm dưới mặt bàn.

“Dù sao mọi người chơi cũng có chút mệt rồi, không bằng một ván phân thắng thua, trực tiếp chơi một ván lớn, tôi ra năm triệu.” Sở Kiếm Tâm bỗng nhiên lên tiếng.

Sau lưng hắn ta là Vương Vị Ương, cô ta có tiền có thế, có thể thua năm triệu.

Nghe được lời này của Sở Kiếm Tâm, mọi người đều kinh ngạc nhìn về hướng hắn ta, Khưu Vũ nhìn bài trên bàn, nghĩ ngợi rồi nói: “Được, tôi chơi với anh.”

“Không phải chỉ là năm triệu thôi sao, tôi cũng theo anh.” Nguyên Kiệt đập bàn.

“Vương Hi, anh có dám chơi không?” Sở Kiếm Tâm cười xấu xa nhìn Vương Hi.

Vương Hi bên này đã triệt để bị thất thủ vào tay Hàn Lâm Nhi và Phùng Uyển, lòng dạ rối bời, thấy Sở Kiếm Tâm lại còn nhếch mép cười đểu với mình, không vui lòng đáp: “Có bao nhiêu tiền mà Vương Hi tôi không dám chơi? Chỉ cần anh đủ khả năng chơi, Vương Hi tôi sẽ tiếp tới cùng.”

“Anh đúng là ngạo mạn, tôi thật sự không thoải mái khi nhìn bộ dạng kiêu ngạo này của anh.” Sở Kiếm Tâm híp mắt, mang theo vài phần khiêu khích.

“Anh muốn thế nào?” Vương Hi hỏi.

“Tôi muốn thế nào? Chỉ là chơi bài thôi. Trong ván bài thắng anh, anh tưởng rằng anh để thủ hạ của mình xử lý Tần Lôi, thì mình liền trở thành lão đại của thành phố Minh Hải? Nói cho anh biết, chúng tôi vẫn có cách đối phó với anh như thường.” Sở Kiếm Tâm nói.

“Lâm Nhi, tôi xin cô, có thể bỏ qua cho tôi không?” Vương Hi bên này đến giây phút quan trọng, khí thế nói chuyện với người khác đều giảm đi.

Anh không kìm được mà nhỏ giọng khổ sở van nài Hàn Lâm Nhi đang ở bên cạnh.

“Có lần thứ nhất mới có lần thứ hai, tôi muốn anh trở thành người đàn ông của tôi.” Hàn Lâm Nhi vô cùng dịu dàng nói.

“Anh nói gì? Anh và Hàn Lâm Nhi đang thì thầm gì đó?” Sở Kiếm Tâm dâng lên cảnh giác.

“Không nói gì.” Vương Hi nói.

“Muốn báo thù tôi? Anh tưởng rằng tôi sợ anh báo thù?” Sở Kiếm Tâm hỏi.

“Anh thật là dài dòng.”- Vương Hi nói.

“Tam thiếu gia của nhà họ Vương ở thủ đô, tổng giám đốc của tập đoàn Thịnh Thế, lúc tôi đến nhà họ Vương cũng đã nghe không ít chuyện về anh, vẫn luôn muốn đọ sức cùng anh.” Sở Kiếm Tâm phát ra một tiếng cười lạnh.

“Anh chơi quyền anh rất giỏi phải không, tôi lại là lính đánh thuê, chúng ta so tài một phen?”

“Anh thật sự là rất dài dòng.”- Vương Hi nói.

Cảm nhận được cơ thể truyền tới từng đợt cảm giác thoải mái, Vương Hi nhẹ nhàng thở dài, dứt khoát từ bỏ phản kháng, bắt đầu tận hưởng nó.

Bỗng nhiên, có người đẩy cửa bước vào.

Thấy được khuôn mặt thanh tú đó, Hàn Lâm Nhi nhanh chóng buông Vương Hi ra, cơ thể cách xa Vương Hi một chút, Phùng Uyển cũng được sự giải thoát, biểu cảm như sắp khóc, tay không ngừng chà sát trên chiếc váy dài của mình.

“Chị dâu.” Thấy Diệp Khinh Tuyết, mọi người vội vàng đứng dậy.


Chương 137
Danh sách chương
Chương 2Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 43Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 84Chương 83Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 90Chương 89Chương 92Chương 91Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 130Chương 129Chương 132Chương 131Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 172Chương 171Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 256Chương 257Chương 258Chương 259Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 268Chương 269Chương 270Chương 271Chương 272Chương 273Chương 274Chương 275Chương 276Chương 277Chương 278Chương 279Chương 280Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 294Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 302Chương 303Chương 304Chương 305Chương 306Chương 307Chương 308Chương 309Chương 310Chương 311Chương 312Chương 313Chương 314Chương 315Chương 316Chương 317Chương 318Chương 319Chương 320Chương 321Chương 322Chương 323Chương 324Chương 325Chương 326Chương 327Chương 328Chương 329Chương 330Chương 331Chương 332Chương 333