Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 324


Trước Sau

Chương 324: Diệp Kinh Tuyết phát hiện

Phùng Uyển là một cô gái có tính cách mạnh mẽ, nếu Vương Hi không đối xử tốt với cô, có thể cô sẽ tức giận và đá anh, đến lúc đó thì chỉ còn sự nuối tiếc. Vì vậy, anh phải chiếm được Phùng Uyển trước, một khi gạo nấu thành cơm cô sẽ không bỏ chạy hoặc chia tay với anh.

Đến thủ đô, Vương Hi và Phùng Uyển đi dạo phố, mua đồ ở trung tâm thương mại và cùng nhau dùng bữa tối thắp nến ánh đèn lung linh trong nhà hàng sang trọng như bao cặp tình nhân khác. Lúc về khách sạn, Vương Hi mặt dày đặt phòng có một giường kingsize để ở chung với Phùng Uyển.

“Căn phòng này hơi nhỏ”, Vương Hi bước vào phòng nhìn quanh một lượt rồi nói.

“Ừ”, mặt Phùng Uyển đỏ bừng lên.

“Em sẵn sàng chưa?”, một lúc sau Vương Hi hỏi.

“Sẵn sàng gì cơ?”, Phùng Uyển mặc một chiếc váy xinh đẹp ngồi trên giường, hai mắt to tròn nhìn Vương Hi.

“Em hiểu mà”, Vương Hi cười nham hiểm ngồi bên cạnh Phùng Uyển, đè cơ thể nhỏ nhắn của cô xuống giường.

Tối hôm đó, Phùng Uyển đã trao thân cho anh. Vương Hi giày vò cô những ba lần, hai người cuốn riết vào nhau vắt kiệt thể lực của đối phương. Đến nửa đêm, Vương Hi mới buông tha cho Phùng Uyển, anh hôn lên trán cô rồi cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau.

“Xin lỗi, đợi sau khi giải quyết xong một số việc, anh sẽ quay lại tìm em”, Vương Hi chỉnh lại quần áo rồi nói với Phùng Uyển.

“Ừ”, Phùng Uyển không vui đáp.

“Thật sự không còn cách nào khác”, Vương Hi khẽ thở dài.

“Tùy anh, dù sao bây giờ việc của anh mới là quan trọng nhất, anh muốn làm gì em sẽ luôn ủng hộ anh”, Phùng Uyển mỉm cười nhìn Vương Hi.

Lúc Vương Hi đi xe riêng về đại sứ quán, anh bỗng lên cơn nghiện. Có lẽ rời Phùng Uyển đi sớm là một hành động đúng đắn, anh không muốn bị cô phát hiện bí mật của mình.

Vương Hi lập tức chạy về phòng, tựa lưng vào ghế xoay rồi kéo ngăn tủ lấy thuốc phiện ra hít. Đúng lúc đó, một nữ nhân viên bước vào.

“Ngài tổng thống…thật sự xin lỗi. Tôi đem tài liệu đến…tưởng ngài chưa về nên quên không gõ cửa”, nữ nhân viên ấp úng nói.

“Qua đây”, Vương Hi đang tận hưởng cảm giác sảng khoái thuốc phiện đem lại đột nhiên mở đôi mắt như mất hồn mắt ra, gọi nữ nhân viên.

“Xin lỗi, nơi này là khu vực đại sứ quán nước Alok, mấy người không thể tùy tiện vào”.

Diệp Khinh Tuyết dẫn theo Thẩm Giai Dao và Diệp Dục Hàn đến trước cổng đại sứ quán, Phàm Gian mặc vest chỉnh tề, mặt vô cảm xúc bước ra ngăn cản Diệp Khinh Tuyết.

“Phàm Gian, cậu dám cản tôi?”, Diệp Khinh Tuyết biết Vương Hi đã làm những chuyện gì, hôm nay cô đến để nói chuyện với anh cho ra lẽ. Nhưng lại bị Phàm Gian chặn đứng ở cổng, làm cô không khỏi bực mình.

“Ông chủ của tôi là Vương Hi”, Phàm Gian mặt vô cảm xúc nói.

“Tránh ra!”, Diệp Khinh Tuyết lạnh lùng nói.

“Nếu mấy người bước vào, tôi không ngại dùng biện pháp mạnh hơn đâu”, Phàm Gian rút súng ra chĩa thẳng vào mặt Diệp Khinh Tuyết.

“Anh dám chĩa súng vào chị ấy!?”, Thẩm Giai Dao tức giận đẩy Phàm Gian ra.

“Vương Hi sa đọa rồi”, ánh mắt Diệp Khinh Tuyết lạnh như băng.

“Chị nói vậy là có ý gì?”, Phàm Gian hỏi, nhưng cậu biết chắc không thể giấu chị dâu được nữa rồi.

“Không phải cậu là anh em tốt của anh ta sao? Cậu có biết bây giờ anh ta đang làm cái gì không? Cậu tưởng dung túng là trung thành à? Cậu có biết cậu làm vậy chẳng giúp gì được Vương Hi mà đang hại anh ta không? Giờ Vương Hi thay đổi rồi, trở thành kẻ dối trá, sớm muộn gì cũng hủy hoại chính tương lai của anh ta thôi! Thần linh có 6 chiếc đèn: Sinh mạng, sức khỏe, bình an, gia đình, trí tuệ và tiền tài. Trong 6 vận thế này thì sinh mạng quan trọng nhất, tiền tài xếp cuối cùng. Cậu còn bao che cho Vương Hi như vậy, sớm muộn gì anh ta cũng đẩy anh ta vào đường chết!”, Diệp Khinh Tuyết cắn răng, hai mắt đẫm lệ nhìn Phàm Gian.

Phàm Gian chỉ biết câm nín nhìn Diệp Khinh Tuyết.

“Mấy người vào đi”, Phàm Gian nghĩ một lúc rồi nói, tránh đường để Diệp Khinh Tuyết vào đại sứ quán.

“Ầm” một tiếng cánh cửa văn phòng đột nhiên mở ra.

Lúc đó Vương Hi và nữ nhân viên đang say sưa cuốn lấy nhau trên ghế. Nghe thấy tiếng động mạnh, nữ nhân viên giật mình hoảng sợ nhảy xuống khỏi người Vương Hi rồi chạy vội ra ngoài.

“Vương Hi, anh được lắm!”, Diệp Khinh Tuyết cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, không để nước mắt chảy xuống, chỉ đứng đó nhìn Vương Hi một lúc lâu.

Cô đã biết tất cả mọi chuyện Vương Hi làm

Cho dù trước khi đến đây đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng trông thấy cảnh vừa rồi, trái tim đau như muốn vỡ ra, trong lòng có hàng ngàn hàng vạn câu oán trách Vương Hi nhưng cổ họng nghẹn ngào không nói nên lời. Diệp Khinh Tuyết quay lưng lại định rời khỏi đại sứ quán.

“Khinh Tuyết, em nghe anh giải thích, nghe anh giải thích được không?”, lúc này Vương Hi đã tỉnh táo lại một chút, anh đuổi theo Diệp Khinh Tuyết, kéo lấy tay cô.

“Đừng chạm vào tôi, anh làm tôi ghê tởm!”, Diệp Khinh Tuyết không thèm nhìn anh nói.

“Ghê tởm cái gì? Chỉ là đụng vào một cô gái thôi mà. Bây giờ trong tay anh nắm giữ cả một quốc gia và tài sản mấy nghìn tỷ đô la mỹ, tìm gái chơi bời một chút không phải là điều rất bình thường sao? Có thằng đàn ông giàu nào không có gái ở bên ngoài chứ? Anh đã cống hiến rất nhiều cho Hoa Hạ và cả Alok, giờ tuổi cũng cao rồi, thư giãn một chút không được hả?”, Vương Hi bất lực giải thích với Diệp Khinh Tuyết.

“Haha”, Diệp Khinh Tuyết cười khinh, nước mắt lăn dài trên má.

“Vợ à, em đừng giận nữa. Cho dù anh phản bội em, nhưng cũng chỉ là lần đầu tiên. Tối qua anh uống nhiều rượu, đến giờ đầu óc vẫn chưa tỉnh táo. Anh không hề cố ý, em tha thứ cho anh được không”, Vương Hi van nài khẩn thiết.

“Lần đầu tiên hả?”, Diệp Khinh Tuyết gạt nước mắt cười lạnh.

“Đúng vậy, lần đầu tiên anh đụng vào cô gái khác ngoài em, thậm chí bọn anh chưa làm gì quá đáng”.

“Nể tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm nay, em đừng giận nữa có được không? 5 năm rồi, chúng ta đã ở bên nhau sắp tròn 5 năm, cũng đã có Lưu Ly, nếu hai chúng ta ly hôn thì con bé phải làm sao đây? Bố mẹ ly hôn ảnh hưởng không tốt đối với sự phát triển của trẻ nhỏ. Em đợi anh một chút, anh sắp xếp ổn thỏa mọi thứ rồi hai chúng ta nói chuyện. Rất lâu rồi hai vợ chồng chúng ta không có thời gian dành cho nhau”, Vương Hi nói.

“Giữa hai chúng ta chẳng có gì để nói!”, Diệp Khinh Tuyết gắt lên.

Lúc Vương Hi nài nỉ xin lỗi Diệp Khinh Tuyết, Thẩm Giai Dao, Diệp Dục Hàn cũng đã đuổi đến nơi, Phàm Gian chỉ im lặng đứng một bên nhìn bọn họ.

“Vợ ơi, cho anh thêm chút thời gian để giải thích rõ ràng với em được không? Anh thật sự rất yêu em, không thể sống thiếu em”, Vương Hi nói.

“Tôi không yêu anh”, Diệp Khinh Tuyết nói.

Vương Hi yêu Diệp Khinh Tuyết không phải là một lời nói dối. Hai người đã làm vợ chồng 5 năm, suốt chặng đường đó không biết đã trải qua bao nhiêu sóng gió. Vương Hi từng bị mù 3 năm liền, Diệp Khinh Tuyết luôn chăm sóc và chưa bao giờ rời bỏ anh. Lúc đó anh bị gia tộc xa lánh, không còn là công tử nhà giàu, sống thấp hèn không bằng người bình thường. Nhưng Diệp Khinh Tuyết không hề khinh thường mà vẫn đối xử tốt với Vương Hi, anh sẽ dùng cả đời này để nhớ ơn cô ấy.

Trong lòng Vương Hi, không ai có thể thay thế vị trí của Diệp Khinh Tuyết. Nếu cô thực sự bỏ anh mà đi, anh cảm thấy thế giới của mình như bị hủy hoại.

“Tôi chẳng cần gì từ anh hết”, Diệp Khinh Tuyết thẫn thờ nhìn Vương Hi.

Nghe Diệp Khinh Tuyết nói câu này, trái tim anh như nứt ra. Đúng thật là Diệp Khinh Tuyết chưa từng yêu cầu anh phải làm bất cứ điều gì.

Lúc đầu, người con gái này ở bên anh chỉ vì thấy anh đáng thương, hai mắt bị mù còn bị gia tộc vứt bỏ. Suốt 3 năm liền, rất nhiều người đã chế giễu mỉa mai Vương Hi và những kẻ chuyển sang ăn cháo đá bát. Chỉ có Diệp Khinh Tuyết lặng lẽ ở bên anh ngày này qua ngày khác, nhìn anh uống say rồi nấu cho anh một bát cháo trắng.

Vương Hi có thể dùng tiền lôi kéo nhiều người, dùng quyền lực để khiến nhiều người sợ hãi, dùng địa vị hiện tại của anh để giúp nhiều người khác thực hiện ước mơ. Nhưng Diệp Khinh Tuyết chưa từng đòi hỏi anh cái gì.

Diệp Khinh Tuyết chỉ đơn giản là thích anh, dẫu có ngày anh nghèo rách mồng tơi phải đi ăn xin, cô cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi anh.

Diệp Khinh Tuyết bỏ ra nhưng chưa từng được nhận lại những gì xứng đáng từ anh.

Cô chỉ nói một câu đó, Vương Hi đã không kìm được nước mắt.

“Khinh Tuyết, anh cầu xin em, đừng bỏ anh đi được không? Anh thật sự không cố ý”.

Từ nhỏ đến lớn, Vương Hi chưa bao giờ khóc sướt mướt như vậy, anh khóc lóc trước mặt Diệp Khinh Tuyết như một đứa trẻ.

Vương Hi chưa từng sợ hãi bất cứ điều gì, bây giờ cuối cùng đã biết sợ, anh rất sợ Diệp Khinh Tuyết rời bỏ anh.

“Thư ký thân cận Đồng Thiến của anh đang trốn ở Alok dưỡng thai, con của hai người cũng sắp sinh ra rồi, còn có bạn gái bây giờ của anh – Phùng Uyển, anh còn dám nói đây là lần đầu tiên? Vương Hi, sao anh có thể vô liêm sỉ như vậy? Nói dối không chớp mắt, ngoài hai người họ ra anh còn chơi với bao nhiêu người phụ nữ khác? Anh tưởng tôi không biết sao!?”.

“Chát” một tiếng, Diệp Khinh Tuyết cho Vương Hi một cái bạt tai.

“Tôi nói cho anh biết, giữa hai chúng ta không còn gì để nói nữa, lần này sẽ là ly hôn thật”, Diệp Khinh Tuyết căm hận nhìn Vương Hi, nói xong lạnh lùng quay người lại rời khỏi đại sứ quán.

Diệp Dục Hàn và Thẩm Giai Dao cũng tức giận mắng nhiếc Vương Hi một lúc rồi bỏ đi, Phàm Gian ra ngoài cổng tiễn hai người họ. Chỉ còn lại Vương Hi ngồi bệt xuống đất như người mất hồn, thẫn thờ nhìn những bức ảnh.


Chương 324
Danh sách chương
Chương 2Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 43Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 84Chương 83Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 90Chương 89Chương 92Chương 91Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 130Chương 129Chương 132Chương 131Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 172Chương 171Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 256Chương 257Chương 258Chương 259Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 268Chương 269Chương 270Chương 271Chương 272Chương 273Chương 274Chương 275Chương 276Chương 277Chương 278Chương 279Chương 280Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 294Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 302Chương 303Chương 304Chương 305Chương 306Chương 307Chương 308Chương 309Chương 310Chương 311Chương 312Chương 313Chương 314Chương 315Chương 316Chương 317Chương 318Chương 319Chương 320Chương 321Chương 322Chương 323Chương 324Chương 325Chương 326Chương 327Chương 328Chương 329Chương 330Chương 331Chương 332Chương 333