Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 205


Trước Sau

Diệp Khinh Tuyết là một cô gái có tính cách ôn hoà, rất ít khi tranh cãi với người khác, cũng hiếm khi tranh giành với ai cái gì. Cô luôn rất thoải mái, bị tính cách trẻ con của mấy người Lâm Kha chọc cười.

“Bây giờ em tin anh rồi chứ? Anh với cô ta thực sự không có gì cả”, Vương Hi nhỏ giọng nói.

“Đúng là không ngờ, đường đường một ông chủ lớn tài sản mấy trăm tỷ lại bị mấy đứa nhóc quấn lấy”, Diệp Khinh Tuyết nói.

“Còn không phải do cái tên Vân Tiếu kia sao?”, Vương Hi tức giận nói.

“Bọn mày là ai? Có biết bọn tao là ai không? Chỗ này mà bọn mày cũng ngồi được à? Mau biến đi!”, Hàn Thiếu Kiệt mất kiên nhẫn nói.

Hắn ta là người tính cách kiêu ngạo, người bình thường không làm bạn nổi, hắn ta ghét nhất mấy kẻ vô danh tiểu tốt này lượn lờ trước mặt.

“Mẹ kiếp, người đẹp này biết anh ta là trai bao mà vẫn không nổi giận, đầu óc có vấn đề chắc?”, Hồ Binh kinh ngạc.

“Ranh con, mày nói gì đấy?”, Lâm Hổ xách cổ áo Hồ Binh nhấc lên, vẻ mặt hung hãn.

“Mẹ kiếp, các người…”, Hồ Binh muốn chửi người.

Nhưng nhìn dáng vẻ hung thần ác sát của Lâm Hổ cậu ta liền nhũn người.

Trong nhóm Vương Hi, người nhìn hung dữ nhất chính là Lâm Hổ. Quả đầu trọc lóc, vẻ mặt dữ tợn, cổ đeo dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, người có không ít hình xăm.

Vừa nhìn đã biết không phải người tốt lành gì.

“Rốt cuộc các anh là ai?”, Hồ Binh dịu giọng hỏi.

“Dân xã hội, khốn kiếp!”, Lâm Hổ đẩy Hồ Binh một cái: “Ăn nói với chị dâu tao cẩn thận”.

“Mấy người này là dân xã hội, chúng ta mau đi thôi”, trong mắt Chu Thụy lộ vẻ kinh ngạc.

Cậu ta phát hiện không chỉ Lâm Hổ không giống người tốt, Hàn Thiếu Kiệt cũng vẻ mặt u ám, vừa nhìn đã thấy không giống người tốt lành gì. Người bình thường nhất có vẻ là Phàm Gian, tóc mái bổ luống, kính gọng tròn, mặc vest thẳng thớm, nhưng thoạt nhìn cũng cứ là lạ.

“Chúng tôi đang làm việc tốt, tại sao phải đi?”, Lâm Kha không cam lòng.

Hiện giờ cô ta cực kỳ ghét Vương Hi, quả thực không cam lòng khi thấy một người đẹp như Diệp Khinh Tuyết rơi vào tay Vương Hi, còn bỏ tiền ra nuôi loại trai bao như anh.

“Buổi tối chúng ta gọi video wechat”, Vương Hi hơi nổi giận, anh cố ý quay người lại nói với vẻ khinh miệt.

“Tôi chặn anh từ lâu rồi”, Lâm Kha tức tối nói.

“Vừa rồi các cô nói anh ấy là trai bao?”, Diệp Khinh Tuyết cũng không nhịn được trêu Lâm Kha.

“Đúng vậy, anh ta rất bỉ ổi, đến Porsche cũng không biết, nói là Zotye, cũng chưa từng ăn ở nhà hàng Pizza Hut, cũng không biết đánh quyền, chỉ biết lừa tiền phụ nữ”, Lâm Kha nói.

“Hoá ra anh ấy bỉ ổi thế à?”, Diệp Khinh Tuyết giả bộ kinh ngạc.

“Đúng vậy”, Lâm Kha đáp.

“Nhưng mà tôi thích”, Diệp Khinh Tuyết mỉm cười, khẽ khoác cánh tay Vương Hi.

Lâm Kha lập tức bị Diệp Khinh Tuyết làm cho tức đến trợn mắt.

“Em còn bỉ ổi hơn cả anh”, Vương Hi bị chọc cười.

“Lấy người thế nào thì học người thế ấy”, Diệp Khinh Tuyết cười nói.

Lúc này Vân Tiếu và Lưu Vĩ đã sắp thi đấu, cả nhà thi đấu rất ồn ào, Vương Hi và Diệp Khinh Tuyết nói nhỏ, đám người Lâm Kha không nghe thấy.

Trận đấu giữa Vân Tiếu và Lưu Vĩ cũng chính thức bắt đầu.

Vân Tiếu đứng trên sàn đấu căng thẳng thở dốc, ánh mắt hơi ngây ra.

Vân Tiếu và Lưu Vĩ chạm nắm đấm vào nhau một cái, Lưu Vĩ nhanh chóng tung một quyền về phía Vân Tiếu, bốp một tiếng đánh trúng mặt cậu ta.

Các khán giả trong nhà thi đấu đều kinh ngạc.

“Nhất Quyền Siêu Nhân của chúng ta hình như phản ứng hơi chậm”, bình luận viên mỉm cười nói.

“Cậu ấy có biệt danh Nhất Quyền Siêu Nhân, chắc là muốn một quyền đánh bại Lưu Vĩ”, một bình luận viên khác mỉm cười nói.

Lưu Vĩ thấy ánh mắt Vân Tiếu hơi hoảng hốt, bị anh ta đánh trúng một quyền thì lắc đầu một cái. Lưu Vĩ hơi kinh ngạc, lại đánh một quyền thăm dò về phía Vân Tiếu.

Lúc này Vân Tiếu mới có phản ứng, lập tức ôm hai cánh tay, để mặc Lưu Vĩ đánh trúng.

“Đây là chiến thuật của huấn luyện viên Tôn sao?”, Vương Hi khẽ cau mày.

Anh từng chứng kiến sự thể hiện của Vân Tiếu ở quyền quán, thực lực của cậu ta không kém bao nhiêu so với Vương Hi và Phàm Gian, chỉ thiếu chút kinh nghiệm trên sàn đấu. Với thực lực của Vân Tiếu, cho dù đấu với một trong bảy nhà vô địch quyền anh của Hoa Hạ là Lưu Vĩ thì cũng không thể bị đánh thảm như vậy.

“Chắc cậu ta sợ sàn đấu”, Phàm Gian nói.

“Sợ sàn đấu?”, Vương Hi cau mày nhìn về phía Phàm Gian.

“Đúng vậy, tôi từng gặp quyền thủ sợ sàn đấu. Ở quyền quán họ thể hiện rất tốt, nhưng lên sàn đấu lại như một người khác, không phát huy được bất cứ thực lực gì. Chúng ta ngược lại với họ, chúng ta là những diễn viên bẩm sinh. Khán giả càng đông, đối thủ càng mạnh, thì chúng ta càng thể hiện thực lực mạnh mẽ. Vân Tiếu sợ sàn đấu, nhìn phản ứng của cậu ta rõ ràng là căng thẳng, cậu ta có thực lực, nhưng không hợp đánh quyền. Làm một tay đấm còn được, làm quyền thủ thì không đáng một xu”, Phàm Gian nói.

“Vân Tiếu, cậu làm gì thế? Phản kích đi chứ, cậu không thể bị ép đến dây thừng như vậy được. Hắn chỉ là quyền thủ cấp S, thực lực của cậu là S+, cậu sợ cái gì chứ?”, Tôn Uy Phong ở bên cạnh sàn đấu, sốt ruột đến mức mồ hôi đầy đầu.

Cả nhà thi đấu ồn ào, các khán giả càng kêu, trong lòng Vân Tiếu càng hoảng loạn.

“Lão già này, ông đừng kêu nữa”, Vân Tiếu bị Tôn Uy Phong kêu phát phiền, quay đầu gầm lớn một tiếng với ông.

Bốp một quyền, Vân Tiếu bị Lưu Vĩ đánh ngã xuống đất.

Trọng tài nhanh chóng đếm số giây.

Tôn Uy Phong bị tức không nói được gì.

“Huấn luyện viên Tôn, chắc cậu ta bị sợ sàn đấu hả?”, Kim Phong nghĩ rồi nhỏ giọng nói.

“Đúng là sợ sàn đấu”, Tôn Uy Phong hiểu ra điều gì đó.

Có không ít quyền thủ như vậy trong giới quyền anh, bình thường luyện tập, thực chiến và đấu thử đều giành điểm cao, nhưng một khi lên sàn đấu, nhìn thấy khán giả đông đúc trong sân vận động liền nhũn chân ra.

Biểu hiện của Vân Tiếu gọi là không lên được sàn đấu, cậu ta không hợp làm một quyền thủ.

“Còn tưởng cậu ta mạnh đến đâu, hoá ra lại sợ sàn đấu”, Đinh Hân cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, ôm hai cánh tay cười.

“Ha ha ha, hoá ra thằng nhóc này sợ sàn đấu”, đám Trần Chí, Dương Phàm và Từ Tiểu Lượng cũng cười lớn.

“Trình độ này mà cũng nói xấu sau lưng người khác”, Vương Hi chán ngán nói.

Lúc này Lâm Kha, Hồ Binh và Chu Thụy ở phía sau không gây rắc rối cho anh nữa, mà bị Vân Tiếu ở trên sàn đấu thu hút, họ ngây ra nhìn Vân Tiếu.

“Tôi biết ngay thực lực Vân Tiếu không ra gì, cậu ta không đánh quyền được đâu”, Hồ Binh nhìn lên sàn đấu nói.

Sau đó trọng tài nắm găng tay quyền anh của Lưu Vĩ giơ lên thật cao.

Vân Tiếu phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, nước mắt chảy ra.


Chương 205
Danh sách chương
Chương 2Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 43Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 84Chương 83Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 90Chương 89Chương 92Chương 91Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 130Chương 129Chương 132Chương 131Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 172Chương 171Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 256Chương 257Chương 258Chương 259Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 268Chương 269Chương 270Chương 271Chương 272Chương 273Chương 274Chương 275Chương 276Chương 277Chương 278Chương 279Chương 280Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 294Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 302Chương 303Chương 304Chương 305Chương 306Chương 307Chương 308Chương 309Chương 310Chương 311Chương 312Chương 313Chương 314Chương 315Chương 316Chương 317Chương 318Chương 319Chương 320Chương 321Chương 322Chương 323Chương 324Chương 325Chương 326Chương 327Chương 328Chương 329Chương 330Chương 331Chương 332Chương 333