Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 253


Trước Sau

Chương 253: Thừa nhận nhát gan

“Mẹ kiếp!”, đám thủ hạ bên cạnh Chu Mộng Dương đồng thanh rống to.

“…”, mấy người nhà họ Vương và nhà họ Dương cũng kinh ngạc nhìn Vương Hi.

Lâm Khả Hân nhìn Vương Hi bằng ánh mắt khó mà tin được.

“Con trai yêu quý, con điên rồi sao!?”, Từ Đệ nhìn Vương Hi kêu lên.

Giám đốc quản lý bên cạnh Vương Hi suýt nữa ngã nhào xuống đất.

“Cậu có nhiều tiền thế sao? Đây không phải là chỗ cho cậu chơi đùa. Cậu kêu giá mà không trả được tiền thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật!”, giám đốc quản lý gắt gỏng với Vương Hi.

Hai mắt Vương Hi lẳng lặng nhìn về phía đài đấu giá không nói một lời.

“Lão Bành, có chuyện gì vậy?”, nhân viên đấu giá cũng bị Vương Hi làm chấn động không hề nhẹ, khẽ gọi giám đốc quản lý bên cạnh Vương Hi.

“Không biết nữa”, giám đốc quản lý định chạy qua, mặt đỏ tới mang tai nói.

“Người này là bạn của ông, ông quen à?”, nhân viên đấu giá hỏi.

“Tôi mới gặp cậu ta, không quen một chút nào”, giám đốc quản lý nói.

“Kiểm tra tài sản chưa?”, nhân viên đấu giá hỏi.

“Cậu ta đưa tôi chứng minh nhân dân, tôi tưởng cậu ta chẳng có năng lực gì nên chưa kiểm tra”, giám đốc quản lý nói.

“Tốn 10 triệu bạc mua một chiếc xe cũ không thể chuyển nhượng, nếu tên này không có vấn đề về não thì là đại gia giàu nứt đổ vách, ông mau đi kiểm tra xem có chuyện gì, đừng để xảy ra sai sót”, nhân viên đấu giá nói.

“Ừ”, giám đốc quản lý vội vàng đi ngay.

“Chúng ta cùng nhiệt liệt chúc mừng quý ngài này đã đấu giá thành công chiếc xe Bentley với giá 10 triệu”, nhân viên đấu giá gõ một tiếng đùng.

Tất cả khách mời đều nhìn Vương Hi bằng ánh mắt không thể nào tin được.

Vương Hi vẫn đứng yên trước lối cửa nhỏ.

“Dương thiếu gia, không phải anh nói anh ta không có tiền sao? Có phải chúng ta đã đắc tội với đại gia siêu giàu không?”, thủ hạ của Chu Mộng Dương sắc mặt ai nấy đều tái mét.

“Mẹ nó, kêu giá và trả được hay không là hai chuyện khác nhau”, Chu Mộng Dương nói.

“Bây giờ vật phẩm chúng tôi sẽ đấu giá là một chiếc binh hoa sứ Thanh Hoa thời nhà Minh, giá khởi điểm là 2 triệu”, nhân viên đấu giá lại trưng ra một đồ vật mới.

“Tôi trả 20 triệu”, Vương Hi thẳng tiến giơ thẻ bài.

“Con trai yêu quý, con điên rồi à!?”, Từ Đệ lập tức đứng dậy kêu la.

Vương Hoài Phong cũng không ngồi yên được nữa.

“Vương Hi đang làm trò gì vậy? Cái bình hoa sứ Thanh Hoa đấy cùng lắm là 5 triệu, vậy mà cậu ta mua với giá 20 triệu?”, người nhà họ Vương hoảng hốt.

“Đại ca, anh ta lại trả giá 20 triệu kìa”, đám thủ hạ của Chu Mộng Dương nói.

“Rác rưởi”, sắc mặt Chu Mộng Dương trắng bệch, không dám tranh giá với Vương Hi.

“Chúc mừng quý ngài này đã đấu giá thành công chiếc bình hoa sứ Thanh Hoa thời nhà Minh với giá 20 triệu”, nhân viên đấu giá nhanh chóng gõ chốt giá.

Trên trán anh ta cũng đã đổ mồ hôi.

Hai mắt anh ta tìm kiếm hình bóng của giám đốc quản lý trong hội trường đấu giá.

Nếu Vương Hi thật sự là người có tiền thì sau buổi đấu giá này anh ta chắc chắn sẽ được đề cử làm phó chủ tịch hội đồng đấu giá. Nhưng nếu Vương Hi đang trêu đùa thì anh ta và giám đốc quản lý sẽ bị đuổi việc mất.

“Bây giờ chúng tôi sẽ đấu giá sản nghiệp của nhà họ Vương, một trong tứ đại gia tộc ở thủ đô. Đây là một ngôi biệt thự tráng lệ, chiếm diện tích 50 héc-ta, có các cơ sở vật chất như sân tennis, sân golf, hồ bơi. Nằm ở khu vực xa hoa, chỉ cần lái xe nửa tiếng là đến phố thương mại của thủ đô, đặc biệt ngôi nhà này có thể sang tên, giá khởi điểm là 700 triệu”, nhân viên đấu giá lau mồ hôi trên đầu, nói.

Nhìn những bức ảnh trên máy chiếu, người nhà họ Vương đều cảm thấy đau lòng, cuối cùng bọn họ cũng phải bán đi gia sản của mình, dùng tiền bán nhà để bù lỗ cho công ty.

Họ mua ngôi nhà này tại thời điểm thịnh vượng nhất, trải qua bao nhiêu sóng gió cũng không bán đi, vậy mà cuối cùng lại sa sút như thế này.

“2 tỷ”, Vương Hi nói.

Vài tên đại gia nhìn ngôi nhà mà bắt đầu rục rịch, nhưng nghe thấy Vương Hi kêu giá thì trong lòng lập tức nguội lạnh.

“Thằng ranh kia, rốt cuộc mày có tiền thật hay không? Không có tiền thì đừng khoe mẽ, ngôi nhà này không phải là thứ mày có thể mua được đâu!”, một gã đại gia trông thấy Vương Hi khoa trương mà tức giận.

“Làm trò gì vậy? Có phải đến làm loạn không? Cậu đừng kêu giá linh tinh cản trở chúng tôi mua nhà!”, một tên đại gia khác bất mãn kêu to.

“Đã kiểm tra tài sản của anh ta chưa?”, trông thấy Vương Hi ra tay hào phóng, phó chủ tịch hội đồng đấu giá vẫn luôn ẩn sau bức màn không kiên nhẫn được nữa.

“Đang kiểm tra, tôi cảm thấy hơi rợn người”, nhân viên đấu giá nơm nớp lo sợ nói.

“Trông anh ta ăn mặc đẹp như vậy, không giống người bình thường”, phó chủ tịch nhận ra bộ vest trị giá mấy trăm nghìn tệ trên người Vương Hi.

“Đúng vậy, nếu anh ta thật sự có tiền, sau buổi đấu giá này, chúng ta chắc chắn sẽ được đề cử. Nếu anh ta cố ý tới làm loạn thì buổi đấu giá này coi như hỏng rồi”, nhân viên đấu giá khóc không ra nước mắt nói.

“Lão Bành kia làm việc tệ thật, đợi buổi đầu giá kết thúc, nhất định phải bảo sếp của ông ta sa thải mới được”, phó chủ tịch sốt ruột không yên nói.

“2 tỷ đã là giá cao rồi, chắc không có ai trả giá cao hơn đâu nhỉ? Nếu không có ai kêu giá nữa, tôi sẽ chốt giá”, nhân viên đấu giá ngước mắt lên nói với mọi người.

“Đợi một lát”, Chu Mộng Dương suy nghĩ một lát rồi giơ thẻ bài.

“Chu công tử, anh muốn mua ngôi nhà này sao?”, nhân viên đấu giá ngạc nhiên hỏi.

“Tôi trả 2.1 tỷ”, Chu Mộng Dương cười đểu.

“…”, tất cả khách mời đều kinh ngạc quay đầu lại nhìn Chu Mộng Dương.

Người nhà họ Vương cũng ngạc nhiên vui mừng không kém, không ngờ ngày xưa họ chỉ tốn 200 triệu để mua ngôi nhà này, vậy mà bây giờ có thể bán với giá 2.1 tỷ. Cho dù đau đớn trong lòng nhưng họ bán ngôi nhà này cũng không hề thiệt, nhà họ Vương có thể thở phào nhẹ nhõm trên phương diện làm ăn.

“4 tỷ”, Vương Hi giơ tay lên.

“…”, tất cả khách mời lại giật mình nhìn Vương Hi, sắc mặt của mấy tên đại gia vừa chỉ trích Vương Hi ban nãy lập tức trở nên tái mét.

“Thưa anh, anh thật sự muốn bỏ ra 4 tỷ để mua ngôi nhà này sao?”, nhân viên đấu giá hỏi.

“Vương Hi tôi chưa bao giờ thiếu tiền”, Vương Hi hờ hững đáp.

“Mày không có tiền còn kêu giá bừa bãi thì tao sợ cái nỗi gì? Ngôi nhà này, tôi trả giá 4.1 tỷ!”.

“Chu công tử trả 4.1 tỷ, còn ai trả giá cao hơn không!?”, nhân viên đấu giá toát mồ hôi như mưa, mắt chăm chú nhìn Vương Hi.

“Tôi không có nhiều tiền như thế nên sẽ không mua ngôi nhà này nữa, tôi thừa nhận mình nhát gan”, Vương Hi bĩu môi.

“…”, Chu Mộng Dương.


Chương 253
Danh sách chương
Chương 2Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 43Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 84Chương 83Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 90Chương 89Chương 92Chương 91Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 130Chương 129Chương 132Chương 131Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 172Chương 171Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 256Chương 257Chương 258Chương 259Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 268Chương 269Chương 270Chương 271Chương 272Chương 273Chương 274Chương 275Chương 276Chương 277Chương 278Chương 279Chương 280Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 294Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 302Chương 303Chương 304Chương 305Chương 306Chương 307Chương 308Chương 309Chương 310Chương 311Chương 312Chương 313Chương 314Chương 315Chương 316Chương 317Chương 318Chương 319Chương 320Chương 321Chương 322Chương 323Chương 324Chương 325Chương 326Chương 327Chương 328Chương 329Chương 330Chương 331Chương 332Chương 333