Đại tiểu thư tuyệt sắc của tôi

Chương 269


Trước Sau

Chương 269: Tìm Tần Thư Hào đến dạy dỗ anh

Vài tiếng sau, trong phòng khách sạn của Long Minh và Triệu Phi Nhi, quần áo đàn ông, nội y tinh xảo của phụ nữ vứt bừa bãi trên mặt đất.

Long Minh và Triệu Phi Nhi cùng nằm trên giường, hắn ta châm lên một điếu thuốc, hồi tưởng lại cảnh tượng đẹp đẽ của trận chiến mấy tiếng trước.

“Cô là át chủ bài của Ninh thiếu gia, không thể từ bỏ như vậy được. Nuôi cô bảy năm trời, nếu không làm được gì thì chẳng phải rất đáng tiếc sao?”, Long Minh châm thuốc, mỉm cười nói với Triệu Phi Nhi.

“Trong lòng hắn ta đã có người khác, tôi có thể làm gì được chứ?”, trong mắt Triệu Phi Nhi lộ ra tia tức giận.

“Có xinh đẹp bằng cô không?”, Long Minh hỏi.

“Rất xấu”, Triệu Phi Nhi nói.

“Đi mẹ nhà cô đi, gái xấu có thể quyến rũ được Vương Hi sao? Tại sao tôi lại không tin vậy nhỉ?”, vẻ mặt Long Minh lập tức tối sầm lại.

“Cô ta rất xinh đẹp, rất thuần khiết, dịu dàng, nhìn giống như sinh viên đại học vậy. Dáng người cao cao, đôi chân dài miên man, ngực nở eo thon”, Triệu Phi Nhi cau mày nói.

“Nghe cô nói sao tôi lại cảm thấy quen thuộc vậy nhỉ? Có phải khoé mắt trái của cô ta có một nốt ruồi mỹ nhân không?”, Long Minh hỏi.

“Hình như vậy”, Triệu Phi Nhi nói.

“Mẹ nó, là Đồng Thiến của tôi, là mỹ nhân số một của tập đoàn Long Thị chúng tôi! Fuck, fuck, fuck! Vương Hi đã chinh phục được Đồng Thiến của tôi rồi!”, sắc mặt Long Minh lập tức đại biến, tức đến nỗi nhảy loạn trên giường.

“Vương Hi, hắn dám lấy người con gái mà tôi thèm muốn nhất, tôi phải băm vằm hắn thành nghìn mảnh!”

“…”, Triệu Phi Nhi không nhịn được mà nhếch miệng cười.

“Mẹ nó, cô đương nhiên không thể đọ lại với Đồng Thiến rồi. Đồng Thiến trước đây là tài nữ của đại học Giang Nam, người phụ nữ này rất thông minh, bất kể IQ hay EQ cô ấy đều đứng đầu. Thảm rồi, cô ấy rất biết cách giả vờ thanh cao, còn có thể cố ý phát ra một loại dịu dàng khiến đàn ông mê mẩn. Đừng nói đàn ông không nhịn được mà mắc lừa, đến phụ nữa ở trước mặt cô ấy cũng rất nguy hiểm”, Long Minh đỏ mặt lớn tiếng nói.

“Tôi không tin cô ta lợi hại như vậy”, Triệu Phi Nhi nói.

“Cô ta có lợi hại hay không, cô tự mình thử thì biết”, Long Minh nói to.

Triệu Phi Nhi tỏ ra rất không hài lòng với Đồng Thiến.

Cô ta là một đường chủ, Vương Hi, Long Minh, Tần Thiếu Du, Ninh thiếu gia, Hàn Thiếu Kiệt những người này đều là cá trong ao của cô ta, tuỳ ý chọn lựa, cô ta không tin mình lại thua kém Đồng Thiến.

Cô ta quyết định đọ sức với Đồng Thiến.

Có điều, cô ta đã không còn cách để tiếp cận được Vương Hi nữa rồi, cô ta biết Vương Hi rất thông minh, tuy rằng anh rất tin tưởng cô ta, nhưng lại không bao giờ coi cô ta như người của mình mà trọng dụng. Bây giờ đang là thời khắc quan trọng, nếu cô ta cứ cố ý tiếp cận anh, Vương Hi nhất định sẽ sinh lòng nghi ngờ, chỉ còn cách tiếp xúc với Vương Hi thông qua Hàn Thiếu Kiệt.

Hai ngày sau, lớp đào tạo của thành phố chính thức bắt đầu.

Vương Hi là giáo viên của lớp đào tạo này, anh phụ trách giảng dạy hai tiết học, một tiết học là sự hình thành và phát triển của thương nghiệp, tiết còn lại là chú trọng đến đạo đức và lợi ích của nhân dân.

Đường Ninh luôn ngưỡng mộ tài năng và nhân phẩm của Vương Hi, cô cho rằng Vương Hi là người đủ khả năng nhất để dạy hai tiết học này.

Tuy nhiên ngày đầu tiên lớp học bắt đầu Vương Hi lại không có mặt, hôm đó anh không có tiết, tiết học của anh là vào buổi sáng và buổi tối ngày hôm sau. Vương Hi không muốn giao tiếp với quá nhiều người lạ, anh dẫn theo Doãn Tâm và Đồng Thiến đi câu cá.

“Thật là đã đời. Vương Hi, lực cổ tay của tôi rất mạnh, con cá ngừ ấy, lúc tôi câu được nó nó vẫn đang liều mạng mà bơi trên biển. Trời đất ơi, tôi suýt chút nữa bị nó kéo xuống biển rồi”, Doãn Tâm, Vương Hi và Đồng Thiến đều bị phơi đến rám nắng, Doãn Tâm rất phấn khích, nghĩ đến cảnh câu cá ban ngày thì lại có một loại cảm giác kích động đến khó tả.

“Da tôi bị cháy nắng hết rồi”, Đồng Thiến nhìn cánh tay giống như bị trùm lên một lớp bóng râm của mình, buồn bã cắn môi nói.

“Đen một chút càng gợi cảm”, Vương Hi cười nói.

Đồng Thiến trừng mắt nhìn Vương Hi, dùng tay véo vào mông anh.

“Được rồi, Đường Ninh mời tôi đến dự tiệc tối của lớp đào tạo trong thành phố, hôm nay gọi cho tôi hơn chục cuộc điện thoại, thật là phiền phức, tôi phải đi bây giờ. Hai người có đi cùng luôn không”, Vương Hi nói.

“Không được rồi, vui chơi cả ngày, tôi hơi mệt, muốn về khách sạn ngủ”, Doãn Tâm nói.

“Công ty gửi đến rất nhiều tài liệu, tôi phải kiểm tra từng mục một”, Đồng Thiến nói.

“Doãn Tâm, anh ở bên cạnh Đồng Thiến, gần đây không an toàn lắm”, Vương Hi nói.

“Cậu cũng cẩn thận một chút”, Doãn Tâm nói.

Vương Hi đã ở thành phố Minh Hải được mười mấy ngày, tất cả là vì lời hứa của anh với Đường Ninh. Mọi người đã giúp đỡ rất nhiều khi anh kinh doanh ở đây, bây giờ anh trả lại ân tình cho thành phố Minh Hải.

Lúc đến lớp đào tạo, anh nhìn thấy Đường Ninh mặc váy dài đang yên lặng ăn cơm trong nhà ăn.

“Đã lâu không gặp”, Vương Hi vén tóc Đường Ninh, ngồi xuống bên cạnh cô.

“Hôm nay sao anh lại vui như vậy?”, Đường Ninh ngạc nhiên liếc nhìn anh, sau đó trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Hôm nay tôi ra biển câu cá, chơi khá vui”, Vương Hi cười nói.

“Thảo nào anh lại đen như vậy”, Đường Ninh cười.

“Ngày mai tôi có tiết dạy lúc mấy giờ?”, Vương Hi nỏi.

“Lúc 9h30 sáng, liên tục đến 11h30 trưa, tôi đã chuẩn bị sẵn PPT cho anh, anh chỉ cần đọc nó trong tiết học là được”, Đường Ninh nói.

“Cô có năng lực lên lớp dạy bọn họ, tại sao còn cần đến tôi?”, Vương Hi cáu kỉnh nói.

“Anh là người quyền cao chức trọng, còn tôi chỉ là một nhân viên bình thường, sao có thể so sánh với anh được? Vả lại anh là ngôi sao bước ra từ thành phố Minh Hải, chúng tôi rất tự hào về anh. Mọi thứ anh có bây giờ đều đại diện cho bộ mặt của thành phố, để anh lên lớp, các học viên cũng rất vui”, Đường Ninh nói.

“Lời của cô khiến tôi cảm thấy trách nhiệm trên vai rất nặng nề”, Vương Hi nói.

“Nhất định không được đi sai đường, chúng tôi đều rất coi trọng anh”, Đường Ninh nói.

“Ừ”, Vương Hi châm một điếu thuốc.

Lúc anh và Đường Ninh nói chuyện, Hầu Đình Uy cùng một nhóm học viên bước vào.

Sau một khoảng thời gian ngắn không gặp, Hầu Đình Uy vẫn cứ thích khoe khoang như vậy, anh nhớ trước đây hắn cũng như thế, vừa tan học liền được các học viên khác vây quanh.

Thấy Vương Hi và Đường Ninh ngồi cùng nhau, sắc mặt Hầu Đình Uy hơi thay đổi.

Vương Hi hít sâu một hơi thuốc và nhìn đi phía khác.

“Lão đại, hắn ta dường như có vẻ sợ anh”, thủ hạ của Hầu Đình Uy nhận ra Vương Hi, nhỏ giọng nói với hắn.

“Tôi sắp trở thành Đại biểu nhân dân toàn quốc, hắn sợ tôi là điều đương nhiên”, cổ Hầu Đình Uy dán băng gạc, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh.

“Dùng thân phận của anh dạy dỗ hắn ta sao?”, thủ hạ hỏi.

“Dùng thân phận của tôi dạy dỗ hắn ta, e rằng sẽ vấy bẩn thân phận của tôi mất. Chúng ta có đại thần ở đây, hắn ta sẽ biết chữ ‘tử’ viết thế nào ngay thôi”, Hầu Đình Uy cười cười,

“Cũng bình thường”, Đường Ninh nói.

“Vậy được, cô bảo hắn ta cẩn thận một chút, lát nữa Tần Thư Hào sẽ đến đây. Tần Thư Hào bây giờ đã là ông chủ của một doanh nghiệp lớn, thân phận địa vị rất cao. Tính tình anh ấy không được tốt, nhìn thấy ai không vừa mắt là sẽ cho một bài học đấy”, Hầu Đình Uy lạnh lùng nói.

“Cậu muốn tìm Tần Thư Hào đến dạy dỗ tôi?”, Vương Hi ngạc kinh ngạc hỏi.

“Chúc mừng anh, anh đoán đúng rồi”, Hầu Đình Uy nhếch mép cười, sờ sờ ngón tay mình.


Chương 269
Danh sách chương
Chương 2Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 44Chương 43Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 81Chương 82Chương 84Chương 83Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 90Chương 89Chương 92Chương 91Chương 93Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102Chương 103Chương 104Chương 105Chương 106Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 111Chương 112Chương 113Chương 114Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 119Chương 120Chương 121Chương 122Chương 123Chương 124Chương 125Chương 126Chương 127Chương 128Chương 130Chương 129Chương 132Chương 131Chương 133Chương 134Chương 135Chương 136Chương 137Chương 138Chương 139Chương 140Chương 141Chương 142Chương 143Chương 144Chương 145Chương 146Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 151Chương 152Chương 153Chương 154Chương 155Chương 156Chương 157Chương 158Chương 159Chương 160Chương 161Chương 162Chương 163Chương 164Chương 165Chương 166Chương 167Chương 168Chương 169Chương 170Chương 172Chương 171Chương 173Chương 174Chương 175Chương 176Chương 177Chương 178Chương 179Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 184Chương 185Chương 186Chương 187Chương 188Chương 189Chương 190Chương 191Chương 192Chương 193Chương 194Chương 195Chương 196Chương 197Chương 198Chương 199Chương 200Chương 201Chương 202Chương 203Chương 204Chương 205Chương 206Chương 207Chương 208Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 214Chương 215Chương 216Chương 217Chương 218Chương 219Chương 220Chương 221Chương 222Chương 223Chương 224Chương 225Chương 226Chương 227Chương 228Chương 229Chương 230Chương 231Chương 232Chương 233Chương 234Chương 235Chương 236Chương 237Chương 238Chương 239Chương 240Chương 241Chương 242Chương 243Chương 244Chương 245Chương 246Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 256Chương 257Chương 258Chương 259Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 268Chương 269Chương 270Chương 271Chương 272Chương 273Chương 274Chương 275Chương 276Chương 277Chương 278Chương 279Chương 280Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 294Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 302Chương 303Chương 304Chương 305Chương 306Chương 307Chương 308Chương 309Chương 310Chương 311Chương 312Chương 313Chương 314Chương 315Chương 316Chương 317Chương 318Chương 319Chương 320Chương 321Chương 322Chương 323Chương 324Chương 325Chương 326Chương 327Chương 328Chương 329Chương 330Chương 331Chương 332Chương 333