Đại Boss, Anh Không Phải Là Gay!

Chương 12 Blue mountain là của tôi


Trước Sau

Linh Đan lăc đầu. Linh Đan là cô gái thân thiện, ngay từ ngày đầu đi làm ở Victory cô đã tự mình bưng cafe, nước uống phục vụ giám đốc, trưởng phòng các bộ phận để làm quen. Ba người cấp cao nhất trong tập đoàn là Victor Nguyễn, Nguyên Vũ và Anh Tài cô chưa gặp vì họ đi công tác.

Thanh Nhã lấy tờ giấy lau miệng, cô bĩu môi nói: “Tên Victor Nguyễn này từ trước tới nay chưa bao giờ nhận lời phỏng vấn của báo đài, trên các phương tiện truyền thông. tuyệt đối không có hình ảnh nào của anh ta, có chăng chỉ là chức vụ tổng giám đốc tập đoàn Victory. Thao túng giới truyền thông như vậy ở Việt Nam chỉ có anh ta và anh trai Hoàng Long của sếp mình thôi. Hôm nay anh ta nhận lời phỏng vấn cũng vì nể em trai của sếp mình, nói thật tớ cũng chưa tin khi anh ấy nhận lời phỏng vấn đấy”.

“Hoàng Long tổng giám đốc tập đoàn Thiên Long?”( Có một bộ truyện viết về nhân vật chính là Hoàng Long sẽ được ra mắt trong thời gian sớm nhất.)

Thanh Nhã gật đầu.

“Đích thân anh ta mời tớ làm giám đốc kinh doanh cho. Hoàng Thiên”, Linh Đan hờ hững nói.

Thanh Nhã vội bỏ đũa xuống chăm chú theo dõi Linh Đan: “Rồi sao?”

“Rồi sao cái gì mà rồi sao, chẳng phải tớ đi làm Victory rồi à”, Linh Đan vẫn bình thản ăn.

“Hoàng Long đẹp trai số một Việt Nam, lại chưa có người yêu. Không được, cậu phải suy nghĩ lại”, Thanh Nhã sốt sẵng.

Bà Hoa nghe vậy cùng hùa vào nói: “Đúng đó, con nghe lời Thanh Nhã đi, dù sao cái chức vụ giám đốc kinh doanh cũng hơn là trưởng phòng thư ký kia”.

Linh Đan vẫn bình thản vừa ăn vừa nị chối rồi”.

Nhưng con từ

Bà Hoa và Thanh Nhã tỏa nét mặt đau khổ, bất lực.

Hôm nay Victor Nguyễn, Nguyên Vũ và Anh Tài vừa đi công tác Phú Quốc về. Họ vừa ký được hợp đồng cung cấp trang thiết bị nội thất cao cấp cho khu nghỉ dưỡng cao cấp. của tập đoàn Thiên Long trị giá 20 triệu đô la Mỹ.

Victor Nguyễn ngồi trên chiếc ghế da ở vị trí bàn làm việc của mình, Nguyên Vũ và Anh Tài ngồi ở ghế đối diện.

Victor Nguyễn lật xem tập tà dân cư ở Thủ Đức các cậu có ý kiến gì không?”

Nguyên Vũ lên tiếng: “Thủ Đức gần với Bình Dương và Đồng Nai lượng công nhân rất lớn nên nhu cầu về căn hộ và nhà ở rất lớn vì vậy theo mình nên xây dựng theo mô hình nhà ở và chung cư có mức giá trung bình”.

Anh Tài gật đầu: “Tớ cũng đồng ý với ý kiến của Vũ nhưng với mạng lưới khu công nghiệp ở gần khu vực này thì số lượng các chuyên gia người nước ngoài cũng rất đông, nhu cầu sử dụng căn hộ cũng cao cấp cũng lớn nên có thể xây dựng đồng thời hai mô hình cao cấp và bình dân.

Có tiếng gõ cửa bên ngoài, mọi người ngưng thảo luận.

Victor Nguyễn vẫn tập trung vào tập tài liệu anh hờ hững nói :“Vào đi”.

Linh Đan mở cửa bước vào. Trên tay cô bưng khay đựng ba ly cafe. Khi nghe Thanh Hòa nói bưng cafe qua phòng tổng giám đốc cô đã nhanh chân giành công, mục đích duy nhất là được thấy mặt vị tổng giám đốc tập đoàn ác ma trong truyền thuyết

Cô mặc đồng phục của tập đoàn áo sơ mi trằng và chân váy ôm tới đùi gối màu đỏ đô. Dù là mặc đồ nào vẫn tôn lên dáng người đồng hồ cát của cô. Vòng một nảy nở, vòng hai thon gọn và vòng ba rắn chắc, cặp chân thon dài, mái tóc dài được cột gọn kiểu đuôi ngựa, khuôn mặt đẹp hoàn mỹ lại thêm làn da trằng mịn khiến cô luôn tỏa sáng.

Linh Đan đi tới gần bàn làm việc của Victor Nguyễn, cô nhìn đánh giá một lượt. Trong phòng có ba người, người ngồi vị trí chính bàn làm việc kia chắc chắn là tổng giám đốc. Gương mặt hơi cúi xuống của Victor Nguyễn đẹp đến hoàn hảo, mày kiếm rậm đen, cặp lông mi dài hơi cụp xuống, chiếc mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng, mái tóc màu cafe được cắt kiểu đang thịnh hành, da trằng. Quả thực người đàn ông lúc tập trung vào công việc đẹp đến khó cưỡng.

Hai người ngồi đối diện chắc là khách hàng của anh ta.

Một hồi sau Linh Đan mới lên tiếng: “Chào tổng giám đốc, chào hai anh. Cafe tổng giám đốc gọi đây ạ”.

Victor Nguyễn không ngước lên nhìn mà chỉ gật đầu: “Để xuống đi”.

“Capuchino của tôi”, Nguyên Vũ lên tiếng.

Linh Đan đặt ly cafe Capuchino trước mặt Nguyên Vũ cười với anh lễ phép: “Em mời anh ạ”.

“Âm’, giọng nói nhẹ nhàng cuốn hút của Linh Đan đã ăn sâu vào tâm trí Nguyên Vũ và nụ cười của xinh đẹp của cô lúc này như một quả bom vang lên trong đầu anh. Cô chính là người dù anh mới gặp một lần nhưng đã đánh cắp trái tim của anh. Trong phút chốc miệng lưỡi anh cứng đờ không biết nói gì.

“Blue mountain là của tôi”, Anh Tài lên tiếng.

Đương nhiên Linh Đan biết ly cafe nguyên chất không. đường không sữa là của vị tổng giám đốc trong truyền

Linh Đan quay đầu lại lễ phép: “Dạ, anh nói tôi Nguyên Vũ gật đầu: “Cô làm việc ở phòng nào?”

“Dạ tôi làm việc ở phòng thư ký, Tôi mới vào làm tuần trước ạ".

Giọng nói nhỏ nhẹ, êm dịu của Linh Đan như mang một làn gió mát vào căn phòng lại càng làm trái tim Nguyên Vũ đập loạn nhịp.

Victor Nguyễn cũng bị hấp dẫn bởi giọng nói ngọt ngào của Linh Đan, anh ngước mắt lên nhìn cô. Khi ánh mắt anh vừa chạm vào gương mặt Linh Đan “Phụt", ngụm cafe trong miệng anh vừa uống phun hết ra ngoài kéo theo một trận ho. khụ khụ không ngớt.


Chương 12 Blue mountain là của tôi
Danh sách chương
Chương 1 Trúng mỹ nhân kếChương 2 “Cứ làm như cậu trong sạch lắm ấy”Chương 3 Gặp lại oan giaChương 4 Mọi người có tin không?Chương 5 Làm quenChương 6 “Châu Gia Phong ra rồ!”Chương 7 Đại Boss nổ giậnChương 8 Tuân lệnh bà chủChương 9 Yêu mù quángChương 10 Nhưng sao chị ấy lại hỏi cậu như vậy?Chương 11 Nhà hàng ẩm thực ba miền Song LinhChương 13 Đại Boss đang ghen.Chương 14 Các cậu cũng ở lại điChương 12 Blue mountain là của tôiChương 15 Báu vậtChương 16 Cảm ơn cô!Chương 17 Cá cược.Chương 18 Cậu còn chưa nói cược gì?Chương 19 “Em đi lấy đồ ăn trước đã"Chương 20 Cảm ơn tổng giám đốcChương 21 Anh Không thuộc hạng người tôi thích.Chương 22 Cậu biết trước rồi phải không?Chương 23 “Cậu đã dọa cô ấy đến sợ mất hồn rồi kìa”.Chương 24 : “Tớ đi lên lấy đồ về giặt.”Chương 25 “Sao cậu biết?”Chương 26 : “Cậu ấy là cần câu cơm của tớ tối nay đấy”.Chương 27 Vậy hôm nay các cậu cứ thoải mái đi tớ mờiChương 28 “Tớ quên muốn nói gì rồi”.Chương 29 “Cậu nói vậy là có ý gì?”Chương 30 “Dạ vâng thưa Đại Bossl!”Chương 31 “Từ nay chị nghỉ làm ạ?”Chương 32 “Chủ nhật này chị có đi dự đám cưới của chị Thanh Hòa không?”Chương 33 Chị không saoChương 34 Nếu không có thắc mắc gì chị đi trước nhé!Chương 35 : “Đi thôi, xắp muộn giờ rồi”.Chương 36 : “Đương nhiên là có”.Chương 37 “Mời tổng giám đốc xuống xe ạ!”Chương 38 “Cảm ơn anh, hoa rất đẹp!”Chương 39 “Bác cảm ơn cháu”.Chương 40 “Thư ký của anh có thân hình rất gợi cảm”.Chương 41 “Cháu học tiếng Thái lâu chưa?”Chương 42 “Cảm ơn cháu”.Chương 43 Bác muốn ăn cùng công nhân ở đây.Chương 44 Chỗ kia còn trống anh qua đó ngồi điChương 45 “Thời gian mười lăm phút bắt đầu”.Chương 46 Ông rất hài lòng về bữa trưa của mình.Chương 48 “Còn anh?”Chương 47 “Đi bộ cả ngày bác thấy mệt không ạ?”Chương 49 “Tiếp cận tôi là có ý gì?”Chương 50 “Cảm ơn bác ạI”Chương 51 Cậu trở anh Vinh về trướcChương 52 Cảm ơn Đại Boss nhiềuChương 53 “Sắp tới giờ cậu rồi cậu đi nhanh còn kịp”.Chương 54 “Khoảng bốn trăm tỉ đồng”.Chương 55 “Cô cho rằng mình là nạn nhân?”Chương 56 Đại Boss tốt bụngChương 57 “Mới sáng ra cậu bị ma nhập à?”Chương 58 “Cô là ai?”Chương 59 “Em biết anh hai là người thương em nhất mà”.Chương 60 “Đây là nhân viên mới của phòng thư ký”.Chương 61 “Tớ còn chưa nói gì cậu đã có tật giật mình như thế”Chương 62 “Không làm phiền anh chứ?”Chương 63 “Đưa tôi”.Chương 64 Vậy khi nào chị ấy về ạ?Chương 65 “Cảm ơn eml”Chương 66 Em đừng khóc nữaChương 67 “Tớ đi làm”.Chương 68 “Vậy chị có thể cho biết quý danh không ạ?”Chương 69 “Anh làm trợ lý cho Hoàng Long”.Chương 70 “Bây giờ thì sao?”Chương 71 “Ai nói tớ không cần cô ấy?”Chương 72 “Ý cô tôi không nên ở đây?”Chương 73 Muốn về nhà lại không thể về.Chương 74 Đại Boss không ăn sao?Chương 75 “Đó chính là lý do cô nghiên cứu quyển sách này?”Chương 76 “Tôi xin hứa tuyệt đối sẽ không tái phạm”.Chương 77 Cô muốn giữ nguyên hay thay đổiChương 78 Tổng giám đốc đang ở đâu ạ?Chương 79 Anh muốn hỏi sao tôi lại ở đây chứ gì?Chương 80 Tôi đang mặc đồ của anhChương 81 Victor Nguyễn gật đầu xác nhậnChương 82 Địa chỉ nhà anh?Chương 83 Linh Đan!