Đại Boss, Anh Không Phải Là Gay!

Chương 79 Anh muốn hỏi sao tôi lại ở đây chứ gì?


Trước Sau

Victor Nguyễn sợ Linh Đan lại đạp chăn xuống khi có người ở đây nên anh mở cửa xong liền quay lại ngồi bên cạnh Linh Đan. Cảnh này lọt vào mắt nam nhân viên lại vô cùng kinh ngạc: Vị tống giám đốc của họ được mệnh danh là tảng băng ngàn năm lại có lúc dịu dàng ngồi ngắm nhìn một cô gái xinh đẹp ngủ.

Còn Victor Nguyễn lúc này nói anh như tên chộm gà cũng không sai. Vì anh vừa lo sợ Linh Đan đạp chăn ra nam nhân viên kia nhìn sẽ thấy tình trạng của cô, anh lại vừa lo sợ Linh Đan tỉnh giấc sẽ thấy anh ngồi bên cạnh như rình chộm cô ngủ.

Lúc nam nhân viên xong việc của mình đi ngang qua phòng khách thấy Linh Đan nhúc nhích cơ thể, Victor Nguyễn vội ôm chặt lấy cô để cô không thể cử động. Hành động này khiến nam nhân viên đỏ mặt, anh chỉ nói một câu: “Chúc tổng giám đốc ngon miệng”, rồi nhanh chóng đẩy xe mang theo chén bát dơ hồi tối ra ngoài.

Khỏi phải nói sau khi nam nhân viên này ra khỏi phòng chủ đề về vị đại ma vương nào đó được mọi người bàn tán xôn xao tới mức nào.

Còn Victor Nguyễn sau khi nam nhân viên dời đi, anh lập tức về phòng ăn sáng với tâm trạng khẩn trương. Anh chỉ sợ mình chậm chạp một chút sẽ bị Linh Đan tỉnh dậy bắt gặp.

Khi anh vừa ngồi vào bàn ăn, ngoài phòng khách vang lên tiếng “bịch” sau đó là tiếng thét của Linh Đan.

Linh Đan đang ngủ ngon cảm giác như bị vật gì đó đè lên ngực khiến cô khó thở, cô vùng vẫy một hồi mới thoát ra được thì bị rớt xuống sàn nhà. Do bị va chạm vào cạnh bàn khiến cô đau tới mức thét lên một tiếng.

Cơn đau làm cô hoàn toàn tỉnh giấc, thấy bên cạnh có tấm chăn Linh Đan nghĩ Victor Nguyễn đã đắp cho cô. Nhìn lên bàn thấy chai rượu vang đã uống hết vẫn còn đó cô nhanh chóng đứng dậy cầm tang chứng vật chứng đi tiêu hủy. Nhưng lúc cô đang lén lút cầm chai rượu trống không trên tay đi vào phòng ăn thì bị một giọng nói trầm ấm làm cho giật nảy mình: “Nhanh đi rửa mặt rồi ăn sáng”.

Nhìn qua bàn ăn thấy Victor Nguyễn đang ăn sáng Linh Đan lập tức đỏ bừng mặt, tang chứng vật chứng chưa kịp tiêu hủy đã bị anh nhìn thấy. Nhưng cô không còn cách nào khác là phải đối mặt, cô đi lại gần anh ôm chai rượu trước ngực nói lí nhí: “Rượu ngon quá nên tôi uống hết mất rồi”.

Victor Nguyễn nhìn Linh Đan như bị mất hồn: vẻ biếng nhác của cô vừa ngủ dậy, gương mặt hoàn mĩ ửng lên một tầng đỏ lại được ánh sáng sớm của mặt trời chiếu rọi khiến cô trông như một tiên nữ giáng trần. Một hồi lâu sau anh mới vươn tay lấy đi chai rượu cô đang ôm trên ngực: “Đi rửa mặt nhanh còn ăn sáng”, Anh nhìn vào đồng hồ trên tay nói tiếp: “Nếu đi làm muộn vẫn áp dụng hình thức kỷ luật của tập đoàn đó”.

Nghe hai chữ “kỷ luật” từ miệng Victor Nguyễn, Linh Đan chạy nhanh như cơn gió vào phòng của anh để vệ sinh cá nhân.

Cô cũng dùng tốc độ ánh sáng để ăn sáng mà quên mất có một người sống sờ sờ trước mắt.

Victor Nguyễn thấy tướng ăn rất xấu của Linh Đan, anh lấy một ly nước đặt trước mặt cô: “Cô ăn từ từ thôi, không ai dành ăn với cô hết”.

Linh Đan lúc này mới ý thức được vẫn có sự tồn tại của vị đại ma vương trước mặt cô nhưng vì sự nghiệp cày cuốc trả nợ, cô không thể bị trừ tiền chuyên cần. Cô cầm ly nước lên uống một ngụm rồi nhìn Victor Nguyễn nói nịnh nọt: “Cảm ơn Đại Boss ạ”.

Nghe tiếng gõ cửa phòng Victor Nguyễn đứng dậy đi mở cửa.

Người tới là tài xế Vinh. Hai tay anh cầm lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, mồ hôi tuôn ra khắp mặt mũi, chiếc áo vét anh mặc bên ngoài cũng bị mồ hôi thấm ướt một mảnh sau lưng.

Khi biết Victor Nguyễn buổi tối không về biệt thự, sáng sớm tài xế Vinh gọi cho anh để trở anh đi làm. Nhưng khi nghe anh nói anh ghé trung tâm thương mại mua đồ cho phụ nữ thì anh ngạc nhiên tới mức không tin vào tai mình.

Tám giờ trung tâm thương mại tại tầng dưới khách sạn Victory mới mở cửa nhưng Vinh không ngại lấy danh người mua là tổng giám đốc tập đoàn Victory để nói với các chủ cửa hàng. Sự thật chứng minh, lúc tới các cửa hàng anh chỉ việc xách các túi đồ được gói sẵn rồi đi lên thẳng phòng của Victor Nguyễn.

Tài xế Vinh nóng lòng muốn biết người phụ nữ kia là ai mà khiến một Victor Nguyễn chưa từng gần gũi phụ nữ lại quan tâm mua đồ cho cô ta. Bởi vậy anh dùng tốc độ nhanh nhất để hoàn thành nhiệm vụ.

Không phải anh không nhận ra cô mà anh ngạc nhiên vì chính cô là cô gái được Victor Nguyễn quan tâm mua đồ dùng cá nhân cho. Vinh khó sử gãi đầu: “Tôi không có. Sao cô?”

Anh chưa nói hết câu bị Linh Đan cắt lời: “Anh muốn hỏi sao tôi lại ở đây chứ gì? Hôm qua có việc tôi về muộn không tiện về nhà nên ngủ nhờ phòng Đại Boss một đêm. Tôi và Đại Boss không có xảy ra chuyện gì, nếu hai phó tổng giám đốc có ghen anh nói giúp tôi một tiếng nhé”.

Nghe Linh Đan nói tài xế Vinh vô thức nhìn qua Victor Nguyễn, nhìn nét mặt của anh lúc này tài xế Vinh bõng run lên.

Gương mặt Victor Nguyễn lúc này như bao phủ một lớp băng. Nghe Linh Đan nói anh tức giận đến đen mặt. Một mình cô nghĩ sai lệch về giới tính của anh đã đành, giờ lại truyền bá tư tưởng này sang cả tài xế của anh. Anh lạnh giọng nói: “Còn mười phút để cô thay đồ”.


Chương 79 Anh muốn hỏi sao tôi lại ở đây chứ gì?
Danh sách chương
Chương 1 Trúng mỹ nhân kếChương 2 “Cứ làm như cậu trong sạch lắm ấy”Chương 3 Gặp lại oan giaChương 4 Mọi người có tin không?Chương 5 Làm quenChương 6 “Châu Gia Phong ra rồ!”Chương 7 Đại Boss nổ giậnChương 8 Tuân lệnh bà chủChương 9 Yêu mù quángChương 10 Nhưng sao chị ấy lại hỏi cậu như vậy?Chương 11 Nhà hàng ẩm thực ba miền Song LinhChương 13 Đại Boss đang ghen.Chương 14 Các cậu cũng ở lại điChương 12 Blue mountain là của tôiChương 15 Báu vậtChương 16 Cảm ơn cô!Chương 17 Cá cược.Chương 18 Cậu còn chưa nói cược gì?Chương 19 “Em đi lấy đồ ăn trước đã"Chương 20 Cảm ơn tổng giám đốcChương 21 Anh Không thuộc hạng người tôi thích.Chương 22 Cậu biết trước rồi phải không?Chương 23 “Cậu đã dọa cô ấy đến sợ mất hồn rồi kìa”.Chương 24 : “Tớ đi lên lấy đồ về giặt.”Chương 25 “Sao cậu biết?”Chương 26 : “Cậu ấy là cần câu cơm của tớ tối nay đấy”.Chương 27 Vậy hôm nay các cậu cứ thoải mái đi tớ mờiChương 28 “Tớ quên muốn nói gì rồi”.Chương 29 “Cậu nói vậy là có ý gì?”Chương 30 “Dạ vâng thưa Đại Bossl!”Chương 31 “Từ nay chị nghỉ làm ạ?”Chương 32 “Chủ nhật này chị có đi dự đám cưới của chị Thanh Hòa không?”Chương 33 Chị không saoChương 34 Nếu không có thắc mắc gì chị đi trước nhé!Chương 35 : “Đi thôi, xắp muộn giờ rồi”.Chương 36 : “Đương nhiên là có”.Chương 37 “Mời tổng giám đốc xuống xe ạ!”Chương 38 “Cảm ơn anh, hoa rất đẹp!”Chương 39 “Bác cảm ơn cháu”.Chương 40 “Thư ký của anh có thân hình rất gợi cảm”.Chương 41 “Cháu học tiếng Thái lâu chưa?”Chương 42 “Cảm ơn cháu”.Chương 43 Bác muốn ăn cùng công nhân ở đây.Chương 44 Chỗ kia còn trống anh qua đó ngồi điChương 45 “Thời gian mười lăm phút bắt đầu”.Chương 46 Ông rất hài lòng về bữa trưa của mình.Chương 48 “Còn anh?”Chương 47 “Đi bộ cả ngày bác thấy mệt không ạ?”Chương 49 “Tiếp cận tôi là có ý gì?”Chương 50 “Cảm ơn bác ạI”Chương 51 Cậu trở anh Vinh về trướcChương 52 Cảm ơn Đại Boss nhiềuChương 53 “Sắp tới giờ cậu rồi cậu đi nhanh còn kịp”.Chương 54 “Khoảng bốn trăm tỉ đồng”.Chương 55 “Cô cho rằng mình là nạn nhân?”Chương 56 Đại Boss tốt bụngChương 57 “Mới sáng ra cậu bị ma nhập à?”Chương 58 “Cô là ai?”Chương 59 “Em biết anh hai là người thương em nhất mà”.Chương 60 “Đây là nhân viên mới của phòng thư ký”.Chương 61 “Tớ còn chưa nói gì cậu đã có tật giật mình như thế”Chương 62 “Không làm phiền anh chứ?”Chương 63 “Đưa tôi”.Chương 64 Vậy khi nào chị ấy về ạ?Chương 65 “Cảm ơn eml”Chương 66 Em đừng khóc nữaChương 67 “Tớ đi làm”.Chương 68 “Vậy chị có thể cho biết quý danh không ạ?”Chương 69 “Anh làm trợ lý cho Hoàng Long”.Chương 70 “Bây giờ thì sao?”Chương 71 “Ai nói tớ không cần cô ấy?”Chương 72 “Ý cô tôi không nên ở đây?”Chương 73 Muốn về nhà lại không thể về.Chương 74 Đại Boss không ăn sao?Chương 75 “Đó chính là lý do cô nghiên cứu quyển sách này?”Chương 76 “Tôi xin hứa tuyệt đối sẽ không tái phạm”.Chương 77 Cô muốn giữ nguyên hay thay đổiChương 78 Tổng giám đốc đang ở đâu ạ?Chương 79 Anh muốn hỏi sao tôi lại ở đây chứ gì?Chương 80 Tôi đang mặc đồ của anhChương 81 Victor Nguyễn gật đầu xác nhậnChương 82 Địa chỉ nhà anh?Chương 83 Linh Đan!