Đại Boss, Anh Không Phải Là Gay!

Chương 13 Đại Boss đang ghen.


Trước Sau

Cafe từ miệng Victor Nguyễn phun cả lên tập tài liệu trên bàn mà anh đang xem, hai ly cafe kia cũng chung số phận, cả quần áo của Nguyên Vũ và Anh Tài đều nhem nhuốc cafe. Hai người còn mặc áo sơ mi trắng nhìn rất khó coi. Nguyên Vũ lúc đó quay mặt ra cửa nhìn Linh Đan còn đỡ, nhìn Anh Tài mặt dính đầy cafe trông rất buồn cười.

Anh Tài đứng lên la oai oái: “Anh tuấn, chiếc áo VL này mình mới mua, hôm nay mặc để gặp phóng viên báo Angel đấy. Giờ sao tớ đi đây?”

Anh Tuấn là tên thật của Victor Nguyễn.

Victor Nguyễn chỉ tay vào trong phòng nghỉ: “Hai cậu có thể vào trong lấy đồ tớ mặc”.

Linh Đan bỗng trợn tròn mắt, cô lấy tay bịt miệng nhìn ba người đàn ông trước mặt ai cũng to cao đẹp trai lại còn mặc chung đồ nữa. Trời ơi họ muốn chị em phụ nữ chết vì ghen hay sao mà cả ba người đẹp trai lại có quan hệ thế kia, quan hệ mà có thể mặc chung đồ.

Cậu thông báo hủy với phóng viên của Angel đi, hôm nay tớ không có hứng”, Anh Tài giận dỗi đứng dậy đi vào. phòng nghỉ.

Nghe tiếng đóng cửa mạnh của Anh Tài, Linh Đan mới hoàn hồn. Cô lo sợ, mặt cô bỗng chốc tái nhợt miệng lắp bắp nói: “Tổng… tổng… giám đốc cafe có vấn đề gì phải không ạ?”

Victor Nguyễn không trả lời câu hỏi của Linh Đan. Nảy giờ anh luôn quan sát cô, anh theo dõi từng cử chỉ và hành động của cô.

Cảm thấy Victor Nguyễn nhìn mình với ánh mắt không mấy thiện cảm, Linh Đan chửi thầm anh thích đàn ông thì mặc anh, ai thèm vạch trần anh mà nhìn người ta bằng ánh mắt hình viên đạn như thế.

Linh Đan lấy lại bình tĩnh. Cô đi lại gần bàn làm việc của anh nói: “Nếu cafe không hợp tôi sẽ đổi ly khác cho tổng giám đốc ạ'”.

Victor Nguyễn không trả lời Linh Đan mà lạnh giọng hỏi: “Ai sai cô đem cafe vào đây?”

Giọng nói của Victor Nguyễn lạnh như băng, ánh mắt anh nhìn cô dò xét. Nguyên Vũ thấy vậy khó sử gãi đầu.

Lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Victor Nguyễn, Linh Đan bắt gặp anh cũng đang nhìn cô. Đôi mắt màu đen đẹp đến mê người, tuy vậy cô có cảm giác ánh mắt anh nhìn cô với sự hận thù.

Linh Đan thầm rủa tổng tài ác ma trong truyền thuyết đang hiện nguyên hình đây sao? Không lẽ anh ta nghĩ mình có thể bỏ độc vào ly cafe của anh ta sao? Linh Đan nhẹ nhàng đáp lại: “Tôi tên Trần Linh Đan vào làm ở phòng thư ký tuần trước ạ”.

Thấy ánh mắt đầy sát khí của Victor Nguyễn vẫn như tia X phóng về phía mình Linh Đan tiếp tục lên tiếng: “Phục vụ tổng giám đốc là nhiệm vụ của phòng thư ký, lúc tổng giám đốc gọi cafe mọi người trong phòng đều đang bận nên tôi mang qua ạ”.

“Tại sao mọi người đều bận còn cô thì rảnh?” giọng của Victor Nguyễn vẫn lạnh như băng. Truyện được cập nhật nhanh nhất tại truyenazz nhé cả nhà. Các bạn vào google gõ tìm kiếm : truyenazz là sẽ thấy nhé.Bên mình đang ra chương liên tục lắm nhé!

Câu hỏi của Victor Nguyễn khiến Linh Đan á khẩu, cái tên này có cần phải tra ngọn ngành như thế không, tôi là người thật thà rảnh thì tôi nói là rảnh, thực sự anh muốn thế. nào?

Linh Đan cũng không dại nói mình đã hoàn thành hết công việc được giao để sau này anh ta có thể không ưa cô mà giao cả núi việc. Linh Đan cười nói :“Dạ chị Thanh Hòa. nói hôm nay tổng giám đốc về sẽ giao việc cụ thể cho tôi ạ”.

Nụ cười để lộ hàm răng trắng và hai má lúm đồng tiền cùng với ánh mắt đen láy ngây thơ trong sáng khiến Linh Đan đẹp đến mê người. Trong phút chốc trái tim Victor Nguyễn đập loạn nhịp, ánh mắt anh nhìn cô có chút mê loạn như lần đầu tiên gặp cô nhưng rất nhanh anh lấy lại vẻ lạnh nhạt vốn có của mình. Anh siết chặt tay thành nắm đấm lên giọng nói: “Dọn hết ra ngoài”.

“Dạ vâng ạ”, Linh Đan xụ mặt xuống lấy khăn giấy lau vết cafe trên bàn làm việc của Victor Nguyễn rồi bưng cafe ra ngoài. Cô băn khoăn không biết mình đã làm gì đắc tội với anh hay đây là bản tính vốn có của người đàn ông này. Có lẽ anh chỉ đối xử tốt với hai người tình này của anh ta thôi.

Victor Nguyễn bỏ qua lời nói châm chọc của Nguyên Vũ, anh ấn một dãy số nội bộ trên điện thoại bàn. Điện thoại kết nối, không đợi đầu bên kia nói mà anh lên tiếng trước: “Qua phòng tôi ngay lập tức".

Nói xong anh bấm nút kết thúc. Giọng nói và nét mặt của Victor Nguyễn lúc này rất tức giận.

Anh Tài từ phòng nghỉ của Victor Nguyễn đi ra mặt hớn hở. “Tớ không biết cậu lại mặc đồ cùng size với tớ đấy".

Chiếc quần tây rộng thùng thình, đáy của chiếc quần sa xuống gần giữa đùi anh ta, chiều dài thì bị gót giày giãm lên, áo sơ mi trằng chưa được gài nút để lộ bộ ngực rằn chắc còn đọng những giọt nước từ mái tóc còn ướt chảy xuống.


Chương 13 Đại Boss đang ghen.
Danh sách chương
Chương 1 Trúng mỹ nhân kếChương 2 “Cứ làm như cậu trong sạch lắm ấy”Chương 3 Gặp lại oan giaChương 4 Mọi người có tin không?Chương 5 Làm quenChương 6 “Châu Gia Phong ra rồ!”Chương 7 Đại Boss nổ giậnChương 8 Tuân lệnh bà chủChương 9 Yêu mù quángChương 10 Nhưng sao chị ấy lại hỏi cậu như vậy?Chương 11 Nhà hàng ẩm thực ba miền Song LinhChương 13 Đại Boss đang ghen.Chương 14 Các cậu cũng ở lại điChương 12 Blue mountain là của tôiChương 15 Báu vậtChương 16 Cảm ơn cô!Chương 17 Cá cược.Chương 18 Cậu còn chưa nói cược gì?Chương 19 “Em đi lấy đồ ăn trước đã"Chương 20 Cảm ơn tổng giám đốcChương 21 Anh Không thuộc hạng người tôi thích.Chương 22 Cậu biết trước rồi phải không?Chương 23 “Cậu đã dọa cô ấy đến sợ mất hồn rồi kìa”.Chương 24 : “Tớ đi lên lấy đồ về giặt.”Chương 25 “Sao cậu biết?”Chương 26 : “Cậu ấy là cần câu cơm của tớ tối nay đấy”.Chương 27 Vậy hôm nay các cậu cứ thoải mái đi tớ mờiChương 28 “Tớ quên muốn nói gì rồi”.Chương 29 “Cậu nói vậy là có ý gì?”Chương 30 “Dạ vâng thưa Đại Bossl!”Chương 31 “Từ nay chị nghỉ làm ạ?”Chương 32 “Chủ nhật này chị có đi dự đám cưới của chị Thanh Hòa không?”Chương 33 Chị không saoChương 34 Nếu không có thắc mắc gì chị đi trước nhé!Chương 35 : “Đi thôi, xắp muộn giờ rồi”.Chương 36 : “Đương nhiên là có”.Chương 37 “Mời tổng giám đốc xuống xe ạ!”Chương 38 “Cảm ơn anh, hoa rất đẹp!”Chương 39 “Bác cảm ơn cháu”.Chương 40 “Thư ký của anh có thân hình rất gợi cảm”.Chương 41 “Cháu học tiếng Thái lâu chưa?”Chương 42 “Cảm ơn cháu”.Chương 43 Bác muốn ăn cùng công nhân ở đây.Chương 44 Chỗ kia còn trống anh qua đó ngồi điChương 45 “Thời gian mười lăm phút bắt đầu”.Chương 46 Ông rất hài lòng về bữa trưa của mình.Chương 48 “Còn anh?”Chương 47 “Đi bộ cả ngày bác thấy mệt không ạ?”Chương 49 “Tiếp cận tôi là có ý gì?”Chương 50 “Cảm ơn bác ạI”Chương 51 Cậu trở anh Vinh về trướcChương 52 Cảm ơn Đại Boss nhiềuChương 53 “Sắp tới giờ cậu rồi cậu đi nhanh còn kịp”.Chương 54 “Khoảng bốn trăm tỉ đồng”.Chương 55 “Cô cho rằng mình là nạn nhân?”Chương 56 Đại Boss tốt bụngChương 57 “Mới sáng ra cậu bị ma nhập à?”Chương 58 “Cô là ai?”Chương 59 “Em biết anh hai là người thương em nhất mà”.Chương 60 “Đây là nhân viên mới của phòng thư ký”.Chương 61 “Tớ còn chưa nói gì cậu đã có tật giật mình như thế”Chương 62 “Không làm phiền anh chứ?”Chương 63 “Đưa tôi”.Chương 64 Vậy khi nào chị ấy về ạ?Chương 65 “Cảm ơn eml”Chương 66 Em đừng khóc nữaChương 67 “Tớ đi làm”.Chương 68 “Vậy chị có thể cho biết quý danh không ạ?”Chương 69 “Anh làm trợ lý cho Hoàng Long”.Chương 70 “Bây giờ thì sao?”Chương 71 “Ai nói tớ không cần cô ấy?”Chương 72 “Ý cô tôi không nên ở đây?”Chương 73 Muốn về nhà lại không thể về.Chương 74 Đại Boss không ăn sao?Chương 75 “Đó chính là lý do cô nghiên cứu quyển sách này?”Chương 76 “Tôi xin hứa tuyệt đối sẽ không tái phạm”.Chương 77 Cô muốn giữ nguyên hay thay đổiChương 78 Tổng giám đốc đang ở đâu ạ?Chương 79 Anh muốn hỏi sao tôi lại ở đây chứ gì?Chương 80 Tôi đang mặc đồ của anhChương 81 Victor Nguyễn gật đầu xác nhậnChương 82 Địa chỉ nhà anh?Chương 83 Linh Đan!