Đại Boss, Anh Không Phải Là Gay!

Chương 17 Cá cược.


Trước Sau

Ngồi ở vị trí chủ tọa Victor Nguyễn quan sát được tất cả mọi người trong phòng họp. Linh Đan chỉ ngồi cách anh vị trí của Nguyên Vũ nên quan sát cô rất kỹ. Cô có nhiệm vụ ghi chép lại diễn biến cuộc họp.

Chứng kiến giám đốc các bộ phận, thậm chí là cả hai anh chàng phó tổng giám đốc kiêm người tình của Victor Nguyễn cũng phải sợ anh ta, Linh Đan càng cảm thấy nực cười. Cứ cho là anh ta có tiền, tập đoàn Victory là của anh ta nhưng nếu không có đóng góp của những con người xuất sắc nhất ở đây liệu tập đoàn này có phát triển được lớn mạnh như ngày hôm nay?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại nếu cả tập đoàn lớn như thế, nhiều công ty con như thế, có biết bao nhiêu công nhân, nhân viên làm việc như thế nếu không sợ anh ta thì tập đoàn này có phải loạn rồi không?

Hai luồng suy nghĩ đối nghịch khiến Linh Đan cảm thấy đau đầu cô bỗng nhiên lắc đầu một cái thật mạnh.

Mọi người đã phát biểu hết lượt. Tổng giám đốc là người cuối cùng lên tiếng để tổng hợp và nêu lên ý kiến của mình. Khi Victor Nguyễn vừa nói: “Tôi nghĩ…, anh chưa kịp nói hết câu đã thấy Linh Đan lắc đầu. Mọi người trong phòng sợ không dám thở mạnh ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt thương cảm. Cô gái này dám phản đối tổng giám đốc phát biểu. Có phải muốn tìm đường chết không?

Victor Nguyễn xuyên suốt cuộc họp đều theo dõi nhất cử nhất động của Linh Đan. Lúc mọi người phát biểu, hai tay cô vẫn múa trên bàn phím. Anh không thấy rõ màn hình laptop. của cô nhưng thỉnh thoảng thấy cô cười, nhiều lúc cô còn nhịn cười tới mức đỏ mặt tía tai.

Linh Đan cô cũng được lắm, dám coi phim hài trong cuộc. họp cấp cao của tập đoàn. Để tôi xem cô còn cười được đến khi nào?

Hơn nữa, anh vừa mở miệng đã bị chặn họng. Nếu không muốn ông chủ tôi đây nói vậy thì cô nói đi: “Linh Đan, cô có ý kiến gì?”.

Giọng Victor Nguyễn nhàn nhạt nhưng chứa đựng ý cảnh cáo khiến tất cả mọi người run rẩy, họ lo lắng cho Linh Đan, cô gái này không biết trời cao đất dày là gì, còn dám chọc vào. tổ kiến lửa kia.

Linh Đan chậm rãi đứng lên điềm đạm nói: “Theo tôi, tài chính ngân hàng là xu thế phát triển không chỉ của một tập đoàn hay một quốc gia mà nó là xu thế chung của toàn cầu. Điều quan trọng bây giờ là thống nhất của hội đồng quản trị về tỉ lệ phần trăm góp vốn với tập đoàn Thiên Long, góp bao nhiêu vốn? Tôi xin hết”.

Ý kiến của Linh Đan không khác gì đang chê bai tập đoàn Victory. Tài chính ngân hàng không phải là một xu thế phát triển đương nhiên của thời đại hay sao? Việc anh chưa đầu tư vào lĩnh vực này chứng tỏ anh còn kém cỏi hoặc anh sợ chết. Nếu đã có ý định đầu tư thì nhanh quyết định góp bao nhiêu vốn chứ còn ngồi đây mà bàn bạc nên hay không nên đầu tư vào lĩnh vực này làm gì cho mất thời gian.

Ý kiến của Linh Đan như quật một roi thật mạnh vào. những người vừa phát biểu nghỉ ngờ hoặc không đồng ý đầu tư vào lĩnh vực tài chính ngân hàng vì họ nghĩ rất phiêu lưu. Những người này không dám ngẩng mặt lên nhìn Linh Đan.

Nguyên Vũ và Anh Tài buồn cười nhưng không dám để mọi người thấy, đặc biệt là Victor Nguyễn nên cả hai đồng thời lấy tay che miệng.

Victor Nguyễn mặt bỗng chốc đen hơn đít nồi. Lần đầu tiên trong một cuộc họp anh không phát biểu ý kiến gì. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ Rolex phiên bản giới hạn trên tay hẳng giọng. “Tan họp”.

Anh nhìn Linh Đan bằng ánh mắt hình viên đạn: “Chuẩn bị tài liệu đầu giờ chiều họp hội đồng quản trị”.

Ý của anh nếu cô đã giỏi như thế, có tầm nhìn xa trông rộng như thế thì không việc gì cô không làm được, đúng không?

Mọi người đang còn ngồi nguyên vị trí ngơ ngác, bây giờ đã gần mười hai giờ trưa. Một giờ chiều họp hội đồng làm sao đủ thời gian chuẩn bị tài liệu. Cô Linh Đan này cũng xui xẻo ai bảo cô dám đụng vào tổ kiến lửa kia làm gì? Giờ thì phải chịu để nó cần thôi, không ai có thể cứu cô.

Hai tay Linh Đan còn đánh trên bàn phím laptop, cô không nhìn mặt Victor Nguyễn lên tiếng: “Tổng giám đốc chưa có ý kiến về cuộc họp, xin ý kiến của anh để lấy tư liệu cho cuộc họp cổ đông chiều nay”.

Victor Nguyễn vừa đứng dậy vừa nới: “Ý của cô chính là ý của t

Victor Nguyễn tính toán nếu là Thanh Hòa thì đương nhiên cuộc họp vẫn diễn ra lúc ba giờ chiều đủ thời gian cho cô ấy chuẩn bị tài liệu. Nhưng với Linh Đan anh không thể để cô tự đắc được, đặc biệt thấy thái độ như xem phim hài xuyên suốt cuộc họp, lại thêm việc cô dám xuất hiện trước mặt anh mà ra vẻ không quen biết thì anh đã không thể chấp nhận nổi.

Linh Đan lắc đầu: “Hiện giờ đã đến giờ nghỉ, nếu làm việc trong thời gian nghỉ thì có được tính là tăng ca không thưa tổng giám đốc? Chưa kể đó lại là giờ ăn của tôi?”

Nguyên Vũ và Anh Tài đứng ngay sau lưng Victor Nguyễn bật cười thành tiếng.

Victor Nguyễn hời hợt trả lời: “Đương nhiên là được", nói xong anh cùng hai trợ lý cùng dời đi.


Chương 17 Cá cược.
Danh sách chương
Chương 1 Trúng mỹ nhân kếChương 2 “Cứ làm như cậu trong sạch lắm ấy”Chương 3 Gặp lại oan giaChương 4 Mọi người có tin không?Chương 5 Làm quenChương 6 “Châu Gia Phong ra rồ!”Chương 7 Đại Boss nổ giậnChương 8 Tuân lệnh bà chủChương 9 Yêu mù quángChương 10 Nhưng sao chị ấy lại hỏi cậu như vậy?Chương 11 Nhà hàng ẩm thực ba miền Song LinhChương 13 Đại Boss đang ghen.Chương 14 Các cậu cũng ở lại điChương 12 Blue mountain là của tôiChương 15 Báu vậtChương 16 Cảm ơn cô!Chương 17 Cá cược.Chương 18 Cậu còn chưa nói cược gì?Chương 19 “Em đi lấy đồ ăn trước đã"Chương 20 Cảm ơn tổng giám đốcChương 21 Anh Không thuộc hạng người tôi thích.Chương 22 Cậu biết trước rồi phải không?Chương 23 “Cậu đã dọa cô ấy đến sợ mất hồn rồi kìa”.Chương 24 : “Tớ đi lên lấy đồ về giặt.”Chương 25 “Sao cậu biết?”Chương 26 : “Cậu ấy là cần câu cơm của tớ tối nay đấy”.Chương 27 Vậy hôm nay các cậu cứ thoải mái đi tớ mờiChương 28 “Tớ quên muốn nói gì rồi”.Chương 29 “Cậu nói vậy là có ý gì?”Chương 30 “Dạ vâng thưa Đại Bossl!”Chương 31 “Từ nay chị nghỉ làm ạ?”Chương 32 “Chủ nhật này chị có đi dự đám cưới của chị Thanh Hòa không?”Chương 33 Chị không saoChương 34 Nếu không có thắc mắc gì chị đi trước nhé!Chương 35 : “Đi thôi, xắp muộn giờ rồi”.Chương 36 : “Đương nhiên là có”.Chương 37 “Mời tổng giám đốc xuống xe ạ!”Chương 38 “Cảm ơn anh, hoa rất đẹp!”Chương 39 “Bác cảm ơn cháu”.Chương 40 “Thư ký của anh có thân hình rất gợi cảm”.Chương 41 “Cháu học tiếng Thái lâu chưa?”Chương 42 “Cảm ơn cháu”.Chương 43 Bác muốn ăn cùng công nhân ở đây.Chương 44 Chỗ kia còn trống anh qua đó ngồi điChương 45 “Thời gian mười lăm phút bắt đầu”.Chương 46 Ông rất hài lòng về bữa trưa của mình.Chương 48 “Còn anh?”Chương 47 “Đi bộ cả ngày bác thấy mệt không ạ?”Chương 49 “Tiếp cận tôi là có ý gì?”Chương 50 “Cảm ơn bác ạI”Chương 51 Cậu trở anh Vinh về trướcChương 52 Cảm ơn Đại Boss nhiềuChương 53 “Sắp tới giờ cậu rồi cậu đi nhanh còn kịp”.Chương 54 “Khoảng bốn trăm tỉ đồng”.Chương 55 “Cô cho rằng mình là nạn nhân?”Chương 56 Đại Boss tốt bụngChương 57 “Mới sáng ra cậu bị ma nhập à?”Chương 58 “Cô là ai?”Chương 59 “Em biết anh hai là người thương em nhất mà”.Chương 60 “Đây là nhân viên mới của phòng thư ký”.Chương 61 “Tớ còn chưa nói gì cậu đã có tật giật mình như thế”Chương 62 “Không làm phiền anh chứ?”Chương 63 “Đưa tôi”.Chương 64 Vậy khi nào chị ấy về ạ?Chương 65 “Cảm ơn eml”Chương 66 Em đừng khóc nữaChương 67 “Tớ đi làm”.Chương 68 “Vậy chị có thể cho biết quý danh không ạ?”Chương 69 “Anh làm trợ lý cho Hoàng Long”.Chương 70 “Bây giờ thì sao?”Chương 71 “Ai nói tớ không cần cô ấy?”Chương 72 “Ý cô tôi không nên ở đây?”Chương 73 Muốn về nhà lại không thể về.Chương 74 Đại Boss không ăn sao?Chương 75 “Đó chính là lý do cô nghiên cứu quyển sách này?”Chương 76 “Tôi xin hứa tuyệt đối sẽ không tái phạm”.Chương 77 Cô muốn giữ nguyên hay thay đổiChương 78 Tổng giám đốc đang ở đâu ạ?Chương 79 Anh muốn hỏi sao tôi lại ở đây chứ gì?Chương 80 Tôi đang mặc đồ của anhChương 81 Victor Nguyễn gật đầu xác nhậnChương 82 Địa chỉ nhà anh?Chương 83 Linh Đan!