Thần Y Lâm Cứu Em Đi (full) - Lâm Trác Úy - Lý Vân Tịch

Chương 131


Trước Sau

Triệu Hổ phá lên cười ha ha, sau đó tiếp tục: “Thực ra nếu hôm nay thần y Lâm không đến thì tôi cũng cân nhắc đem mảnh đất này cho nhà họ Lý.

Bố vợ cậu năng lực khai thác rõ như ban ngày vậy, giao mảnh đất này cho ông ấy tôi rất yên tâm!”

Nói đến đây ông ta còn vỗ vỗ tay Lâm Trác Úy, cười nói: “Huống chi hôm nay thần y Lâm cũng đích thân đến, xem như tôi mượn hoa hiến Phật, nhân cơ hội này báo đáp ân tình của cậu.”

Lâm Trác Úy nghe vậy thì cực kì vui mừng.

Anh đứng dậy ôm Triệu Hổ: “Vậy cháu thay mặt nhà vợ cảm ơn chú Triệu.”

“Thần y Lâm! Con tôi theo cậu học y, mong cậu chú ý đến nó nhiều hơn giúp tôi.”

Triệu Hổ cũng không ngốc, cho người ta chỗ tốt thì đương nhiên cũng muốn được hồi đáp.

Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, vì muốn trải đường cho con mà ông ta cũng nhọc lòng.

Biểu hiện của Lâm Trác Úy lúc này nhất định là hết sức nỗ lực để truyền đạt toàn bộ kiến thức của mình cho Triệu Bưu.

Người một nhà đều cười như hoa.

Triệu Hổ nhìn đồng hồ nói: “Ôi đã đến giờ này rồi! Chúng ta ăn bữa cơm trưa luôn đi.”

“Cái này…!Không tốt lắm đâu! Chúng cháu còn muốn đến trường học nữa.” Lâm Trác Úy uyển chuyển cự tuyệt.

Thật không ngờ Triệu Hổ lại nói: “Học tập không thể vội được.

Huống hồ tôi nghe nói thần y Lâm đối với những chương trình học phức tạp kia không có hứng thú.

Tôi thấy cậu giỏi như vậy thì chắc không cần học những thứ đó nữa đúng không?”

Ông ta nói xong, Lâm Trác Úy cười cười xấu hổ.

Cuối cùng không còn cách nào khác đành phải đáp ứng.

Mấy người vui vẻ cùng nhau ăn cơm với buôn chuyện.

Sau khi ăn uống no đủ Lâm Trác Úy tạm biệt ra về.

Một nhà mấy người trực tiếp đưa anh đến cửa, lúc anh trở về còn dặn anh trên đường chú ý an toàn.

Nhìn mấy người này thành khẩn như vậy, trên đường trở về Lâm Trác Úy còn muốn cười.

Quả nhiên…!

Bản thân vẫn nên giỏi một thứ gì đó.

Trời sập cũng không sợ đói, tổ tiên cũng không lừa gạt.

Nghĩ đến việc mình đã hoàn thành nhiệm vụ, giờ về nhà báo tin vui.

Chưa từng nghĩ…!

Reng reng reng…!

Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên, Lâm Trác Úy ngẩn người, dừng lại lấy điện thoại ra.

Anh nhìn màn hình điện thoại nhíu mày, vẻ mặt kì lạ.

Trần Nhược Liễu?

Sao nha đầu này lại gọi điện cho anh?

“Alo!”

“Lâm Trác Úy, anh ở đây vậy? Hôm nay lại không đi học sao?” Trần Nhược Liễu quan tâm hỏi.

Lâm Trác Úy nghe vậy thì cảm thấy buồn cười.

Anh không hiểu hỏi ngược lại: “Này, đúng là kì lạ nha! Sao hôm qua tôi còn nhớ rõ chuyện có người nào đó mang theo bạn học ép tôi không đừng đến Trung tâm y học cổ truyền quốc gia nữa để không ảnh hưởng đến việc học của mấy người?”

“…”

Chỉ một câu nói lại khiến Trần Nhược Liễu không thể trả lời được.

Cô ấy hít một hơi sâu rồi nói: “Được! Tôi thừa nhận lúc trước tôi xem thường anh, ngày hôm qua mấy người Hàn y đó đến khiêu khích anh, anh đúng là đại danh lên tiếng.”

“Ồ, được cô xin lỗi đúng là không dễ dàng gì!” Lâm Trác Úy thuận miệng nói một câu.

Trần Nhược Liễu nghiến răng nghiến lợi, thực sự muốn bóp chết Lâm Trác Úy.

Ông nội cực kì sùng bái tên này, chắc chắn anh ta có tuyệt chiêu gì đó.

Nghĩ như vậy…!

Trần Nhược Liễu hít một hơi thật sâu, cố nén lửa giận: “Anh đang ở đâu? Tôi muốn mời anh ăn một bữa cơm thay cho lời xin lỗi.”.


Chương 131
Danh sách chương
Chương 4Chương 5Chương 7Chương 8Chương 9Chương 11Chương 1Chương 10Chương 3Chương 18Chương 17Chương 19Chương 21Chương 12Chương 24Chương 16Chương 20Chương 28Chương 13Chương 27Chương 26Chương 31Chương 15Chương 14Chương 33Chương 34Chương 35Chương 37Chương 2Chương 23Chương 39Chương 30Chương 22Chương 43Chương 44Chương 45Chương 36Chương 6Chương 47Chương 29Chương 48Chương 41Chương 38Chương 49Chương 51Chương 46Chương 53Chương 52Chương 55Chương 57Chương 54Chương 50Chương 58Chương 62Chương 61Chương 42Chương 66Chương 59Chương 68Chương 56Chương 63Chương 60Chương 69Chương 70Chương 40Chương 73Chương 71Chương 65Chương 76Chương 75Chương 79Chương 64Chương 72Chương 83Chương 84Chương 78Chương 25Chương 87Chương 80Chương 32Chương 90Chương 91Chương 85Chương 82Chương 89Chương 88Chương 94Chương 77Chương 95Chương 96Chương 97Chương 67Chương 98Chương 81Chương 74Chương 86Chương 104Chương 101Chương 102Chương 92Chương 107Chương 109Chương 110Chương 106Chương 105Chương 108Chương 112Chương 99Chương 114Chương 113Chương 119Chương 116Chương 115Chương 103Chương 123Chương 124Chương 117Chương 100Chương 93Chương 125Chương 127Chương 121Chương 129Chương 135Chương 131Chương 130Chương 133Chương 128Chương 111Chương 139Chương 138Chương 137Chương 126Chương 120Chương 143Chương 132Chương 122Chương 134Chương 142Chương 145Chương 151Chương 144Chương 141Chương 152Chương 149Chương 155Chương 146Chương 153Chương 156Chương 158Chương 147Chương 157Chương 136Chương 160Chương 150Chương 162Chương 140Chương 118Chương 167Chương 168Chương 165Chương 171Chương 148Chương 175Chương 172Chương 169Chương 181Chương 182Chương 178Chương 174Chương 164Chương 179Chương 159Chương 187Chương 154Chương 184Chương 186Chương 185Chương 183Chương 176Chương 197Chương 196Chương 195Chương 194Chương 198Chương 177Chương 188Chương 170Chương 180Chương 191Chương 190Chương 192Chương 199Chương 200Chương 161Chương 189Chương 193Chương 173Chương 163