Thần Y Lâm Cứu Em Đi (full) - Lâm Trác Úy - Lý Vân Tịch

Chương 167


Trước Sau

Ai mà ngờ được rằng bà ấy lại không tin, tuôn ra một câu tức chết người không đền mạng:

“Lần trước có một phòng khám nhỏ, bọn họ chữa bệnh làm chết người, cuối cùng còn không phải bỏ của chạy lấy người!”

Sắc mặt Lâm Trác Úy xanh mét, có lòng tốt cho thuốc mà còn bị ghét bỏ?

Anh thật muốn lập tức đoạt thuốc lại, để bà ấy đi tìm “thuốc nào bất tử” ấy.

Kết quả thì đúng lúc này…!

“Thím Lý, bà chạy đi đâu rồi? Tôi đi khắp nơi tìm bà đấy.

Sao thím lại còn chạy tới phòng khám này thế?”

“Thím Trần à! Tôi đợi bà cả một hồi lâu, quả thật là chán quá rồi.

Nhìn thấy gần nhà có phòng khám mới mở nên đến đây góp vui ấy mà.”

Sau khi bà ấy nói xong, thím Trần vội vội vàng vàng chạy tới, ngay lập tức túm lấy thím Lý:

“Đi đi đi! Đừng có khám bệnh ở mấy phòng khám này, bọn họ đều hại người cả đấy.

Thu phí cao thì không nói, quan trọng là không chữa khỏi bệnh cho bà đâu, cứ thích cho bà kéo dài mạng sống thôi.”

“Tại sao vậy?”

“Như thế bà mới không ngừng đến đây khám bệnh, không ngừng đến đây cúng tiền cho bọn họ.”

“Mẹ ôi! Xấu xa như thế à?”

“Đúng vậy đấy!”

Cuộc đối thoại của hai bác gái này khiến Lâm Trác Úy tức đến sắp điên lên rồi.

Nhưng câu nói tiếp theo của thím Lý lại khiến Lâm Trác Úy vui mừng quá đỗi.

“Nếu bà muốn khám bệnh thì tôi giới thiệu cho bà một chỗ! Thần y Lâm bày quầy hàng vỉa hè.

Bà không biết đấy thôi, cậu ấy rất tinh thông y thuật, lại còn đặc biệt quan tâm chăm sóc mấy người già cả như chúng ta, thu phí cũng rất hợp lý.

Một gói thuốc! Đảm bảo bà uống hết thuốc thì bệnh cũng hết.”

Lâm Trác Úy suýt chút nữa đã bật cười!

Thì ra là gieo nhân gì, gặt quả nấy.

Trước kia anh thương xót cho những người già này, bây giờ trái lại danh tiếng vang xa, đã trở thành người có tiếng tăm rồi.

“Thế nhưng chẳng phải thần y Lâm đã rất lâu không bày quầy hàng rong rồi hả?”

“Haiz, đúng vậy! Một người tốt như thế, quầy hàng bị cấm hoạt động rồi.

Cũng không biết lúc nào mới có thể gặp lại cậu ấy.”

Thím Lý vừa nói dứt lời, Lâm Trác Úy liền bật cười: “Dì à, thần y Lâm mà dì muốn tìm không phải đang ở ngay đây sao?”

Vừa nghe thấy thế…!

Dì Lý đó lập tức sửng sốt, sau đó chăm chú nhìn Lâm Trác Úy.

Bà ấy lấy từ trong người ra một hộp kính rồi đeo kính lên, sau đó mới quan sát thật kỹ.

“Má ơi! Thật sự là thần y Lâm này.

Sao cậu lại chạy đến đây mở phòng khám rồi?”

“Ha ha…!Dì à, lúc nãy dì cũng nói rồi, quầy hàng của cháu bị cấm hoạt động rồi.

Cháu không mở phòng khám thì có thể làm gì chứ?”

Lâm Trác Úy vừa nói xong, dì Lý liền vỗ mạnh vào đùi, cực kỳ vui mừng: “Đúng! Thím Trần này, cậu ấy chính là thần y Lâm mà tôi nói đấy, bà xem bệnh ở chỗ cậu ấy là đúng đắn rồi.”

Nói đến đây, bà ấy liền lấy điện thoại ra rồi vội vàng nói: “Tôi phải gọi ông già nhà tôi nhanh chóng tới đây bốc thuốc mới được.

Ha ha…!Bà không biết đấy thôi, ông già nhà tôi ngày nào cũng kêu xương sống thắt lưng đều đau.

Thần y Lâm kê một đơn thuốc, sau khi cho dán thuốc cao thì bây giờ thắt lưng đã hết mỏi, chân cũng không đau nữa, đi lên tầng năm cũng chả tốn bao công sức nha!”

“…”

Nếu không phải dì Trần quen biết dì Lý thì bà thật sự cho rằng bà ấy đang quảng cáo theo kiểu lừa gạt đấy.

Kết quả, sau một cuộc gọi của dì Lý thì chồng bà ấy cùng một loạt các cô các bác đều được gọi tới đây.

Sau khi bọn họ đến đây, vừa thấy thật sự đúng là thần y Lâm thì tất cả đều vui mừng hớn hở.

Bọn họ lại tiếp tục kêu gọi bạn bè người thân đến, một truyền mười, mười truyền trăm.

Những người từng đến tìm Lâm Trác Úy khám bệnh khi anh mở quầy hàng trên đường phố đều lũ lượt chạy đến đây.

Người xưa có câu, hữu xạ tự nhiên hương, may mà trước đây Lâm Trác Úy lần lượt tích góp danh tiếng từng chút một, bằng không thật sự phải đi ăn xin rồi.

Cứ như thế, việc làm ăn của Lâm Trác Úy chính thức bắt đầu!

Con người đều là loại sinh vật sống theo đám đông, người ở gần đây biết có một “Hội quán y học cổ truyền”, nhưng nơi này vừa mới khai trương nên ai cũng không tin tưởng.

Bất thình lình…!

Nhìn thấy nhiều người như thế đến xếp hàng, kéo một hàng dài đông đúc.

Có mấy ông bà già, bác trai bác gái rảnh rỗi không có việc gì làm cũng hết sức tò mò, vừa nghe nói thế thì mỗi một người đều cảm thấy vô cùng kỳ diệu.

Đến cuối cùng…!

Bọn họ cũng thành công bị tẩy não, từng người từng người một gia nhập vào trong đội ngũ xếp hàng..


Chương 167
Danh sách chương
Chương 4Chương 5Chương 7Chương 8Chương 9Chương 11Chương 1Chương 10Chương 3Chương 18Chương 17Chương 19Chương 21Chương 12Chương 24Chương 16Chương 20Chương 28Chương 13Chương 27Chương 26Chương 31Chương 15Chương 14Chương 33Chương 34Chương 35Chương 37Chương 2Chương 23Chương 39Chương 30Chương 22Chương 43Chương 44Chương 45Chương 36Chương 6Chương 47Chương 29Chương 48Chương 41Chương 38Chương 49Chương 51Chương 46Chương 53Chương 52Chương 55Chương 57Chương 54Chương 50Chương 58Chương 62Chương 61Chương 42Chương 66Chương 59Chương 68Chương 56Chương 63Chương 60Chương 69Chương 70Chương 40Chương 73Chương 71Chương 65Chương 76Chương 75Chương 79Chương 64Chương 72Chương 83Chương 84Chương 78Chương 25Chương 87Chương 80Chương 32Chương 90Chương 91Chương 85Chương 82Chương 89Chương 88Chương 94Chương 77Chương 95Chương 96Chương 97Chương 67Chương 98Chương 81Chương 74Chương 86Chương 104Chương 101Chương 102Chương 92Chương 107Chương 109Chương 110Chương 106Chương 105Chương 108Chương 112Chương 99Chương 114Chương 113Chương 119Chương 116Chương 115Chương 103Chương 123Chương 124Chương 117Chương 100Chương 93Chương 125Chương 127Chương 121Chương 129Chương 135Chương 131Chương 130Chương 133Chương 128Chương 111Chương 139Chương 138Chương 137Chương 126Chương 120Chương 143Chương 132Chương 122Chương 134Chương 142Chương 145Chương 151Chương 144Chương 141Chương 152Chương 149Chương 155Chương 146Chương 153Chương 156Chương 158Chương 147Chương 157Chương 136Chương 160Chương 150Chương 162Chương 140Chương 118Chương 167Chương 168Chương 165Chương 171Chương 148Chương 175Chương 172Chương 169Chương 181Chương 182Chương 178Chương 174Chương 164Chương 179Chương 159Chương 187Chương 154Chương 184Chương 186Chương 185Chương 183Chương 176Chương 197Chương 196Chương 195Chương 194Chương 198Chương 177Chương 188Chương 170Chương 180Chương 191Chương 190Chương 192Chương 199Chương 200Chương 161Chương 189Chương 193Chương 173Chương 163