Thần Y Lâm Cứu Em Đi (full) - Lâm Trác Úy - Lý Vân Tịch

Chương 181


Trước Sau

Người thầy này cũng quá có khả năng nhẫn nhịn.

Anh sắp trở thành Ninja Rùa rồi đó có biết không?

“Anh! So đi, sợ gì chứ.”

“Đúng vậy, Lâm Trác Úy! So với anh ta, có chúng tôi đây.”

Nhưng không ngờ, nhóm bạn học này nói rách cả miệng cũng vô ích, Lâm Trác Úy vẫn hô to: “Người tiếp theo!”

Ngay sau đó, một bệnh nhân xếp hàng đi lên.

Người lưỡng tính nhìn thấy cảnh này, cười to ha hả: “Linh Hạ! Người bạn này cũng cô cũng là mua danh trục lợi, có tiếng không có miếng.

Cậu ta sợ thua phá hỏng đi tấm bảng hiệu này của mình, sau này sẽ không còn miếng ăn ở đây nữa.”

“…”

Trương Linh Hạ đau đầu.

Bất đắc dĩ, cô ta hét lên: “Lâm Trác Úy! Tôi nói cho anh biết, tôi đã nói với bố tôi.

Ông ấy cũng đồng ý rồi.

Chỉ cần anh chứng minh được mình có năng lực chữa bệnh cứu người thì giấy chứng nhận hành nghề kinh doanh này sẽ có người bảo đảm! Ông ấy sẽ làm nó cho anh.

Sao hả? Bây giờ anh không chứng minh được bản thân là anh không muốn có giấy chứng nhận hành nghề kinh doanh nữa rồi.”

“…”

Cô ta nói xong lời này, Lâm Trác Úy sững sờ.

Ngay khi anh đang ngẩn người, bệnh nhân xanh xao vừa rồi không thể trụ được nữa đã ngã phịch xuống ngay tại chỗ và ngất đi.

Lâm Trác Úy thấy vậy, chỉ vào anh ta, và trả lời: “Được! Muốn so tài chứ gì? Vậy chúng ta lấy người này làm đối tượng so tài! Ai chữa khỏi nhanh nhất thì người đó sẽ chiến thắng, thế nào hả?”

Người lưỡng tính sửng sốt, gật đầu khinh thường: “Được!”

“Tránh ra, tránh ra…”

Nhìn thấy thầy đã đồng ý, Triệu Bưu lập tức giải tán đám đông.

Những người đến khám bệnh đều tản ra.

Trong chốc lát, trong phòng khám chỉ còn lại bệnh nhân đó, Lâm Trác Úy và người lưỡng tính.

“Bắt đầu!”

Anh ta hét lên, hai người chạy đến gần như cùng lúc, mỗi người nắm lấy tay bệnh nhân một trái một phải, bắt mạch của anh ta.

.

Truyện Light Novel

Sau đó vạch mí mắt, rồi cả hai đồng thời đứng dậy, lần lượt chạy tới tủ thuốc.

Mở tủ thuốc ra và hốt thuốc thật nhanh.

Nhìn thấy hai người vội vàng gấp rút, những người trong Trung tâm y học cổ truyền quốc gia cũng không chịu thua, ai nấy đều muốn thử xem khả năng của họ đến đâu.

Chạy đến khám bệnh nhân…!

Kết quả là chỉ có Trần Nhược Liễu và Bộ Bình Phàm chẩn đoán ra được.

Bệnh thương hàn!

Mắc bệnh thương hàn rất trầm trọng!

Hơn nữa, gia cảnh của bệnh nhân này nghèo khó, cũng giống như những người dân bình thường khác vì để dành dụm chút tiền ít ỏi mà cắn răng chịu đựng căn bệnh nhỏ.

Chịu đựng thì có thể chịu đựng được, nhưng có vài người chịu đựng không nổi mà ngày càng trở nên trầm trọng hơn.

“Bệnh thương hàn đã ăn sâu vào mạch máu!” Bộ Bình Phàm nói.

Trần Nhược Liễu gật đầu, xác nhận câu nói này.

Cô ấy lại hỏi: “Nếu là anh thì anh sẽ chữa trị như thế nào?”

“Nửa lạng Thiên ma, Thục địa hai lạng, một nửa cỏ đuôi cáo trộn với hoa cúc đen ba mươi gam, húng tây ba lạng, năm chén nước sắc thành một chén thuốc.

Sau ba ngày uống nhất định thuốc vào bệnh khỏi!”

Bộ Bình Phàm nói thao thao bất tuyệt, Trần Nhược Liễu ngạc nhiên nhìn anh ta.

Tên này quả nhiên không tầm thường!

Trần Nhược Liễu càng ngạc nhiên hơn khi nhìn hai người đối diện.

Giống như một buổi bình luận trực tiếp, loại thuốc họ hốt giống hệt như những gì Bộ Bình Phàm đã nói.

Đâu là điểm đáng sợ nhất?

Mỗi loại Thuốc đông y đều phải có liều lượng, nhưng hai người này không dùng cân, hốt bao nhiêu là bấy nhiêu.

Đúng như cái gọi là quen tay hay việc, phải từng khám bệnh cho bao nhiêu người mới có thể luyện được kỹ năng thần kỳ như vậy?

Rất nhanh đã hốt thuốc xong, mỗi người đã hoàn thành, các học viên chuẩn bị nấu thuốc.

Trương Linh Hạ nhanh chóng lấy ấm thuốc và bếp lò ra, Triệu Bưu cũng không chịu thua kém.

Cả hai chuẩn bị xong, Lâm Trác Úy và người lưỡng tính căn dặn cho học trò của mình.

Sau khi nghe xong lời căn dặn của Lâm Trác Úy, Triệu Bưu sửng sốt, kinh ngạc nhìn anh: “Anh, anh có chắc không?”

“Chắc! Mau làm theo.”

“Hiểu!”

Trần Nhược Liễu và các bạn học khác nhìn thấy mà đầu óc hoang mang, kêu ong ong.

Cùng một loại thuốc, cùng một cách sắc thuốc, cuối cùng làm thế nào để phân định được thắng thua đây?.


Chương 181
Danh sách chương
Chương 4Chương 5Chương 7Chương 8Chương 9Chương 11Chương 1Chương 10Chương 3Chương 18Chương 17Chương 19Chương 21Chương 12Chương 24Chương 16Chương 20Chương 28Chương 13Chương 27Chương 26Chương 31Chương 15Chương 14Chương 33Chương 34Chương 35Chương 37Chương 2Chương 23Chương 39Chương 30Chương 22Chương 43Chương 44Chương 45Chương 36Chương 6Chương 47Chương 29Chương 48Chương 41Chương 38Chương 49Chương 51Chương 46Chương 53Chương 52Chương 55Chương 57Chương 54Chương 50Chương 58Chương 62Chương 61Chương 42Chương 66Chương 59Chương 68Chương 56Chương 63Chương 60Chương 69Chương 70Chương 40Chương 73Chương 71Chương 65Chương 76Chương 75Chương 79Chương 64Chương 72Chương 83Chương 84Chương 78Chương 25Chương 87Chương 80Chương 32Chương 90Chương 91Chương 85Chương 82Chương 89Chương 88Chương 94Chương 77Chương 95Chương 96Chương 97Chương 67Chương 98Chương 81Chương 74Chương 86Chương 104Chương 101Chương 102Chương 92Chương 107Chương 109Chương 110Chương 106Chương 105Chương 108Chương 112Chương 99Chương 114Chương 113Chương 119Chương 116Chương 115Chương 103Chương 123Chương 124Chương 117Chương 100Chương 93Chương 125Chương 127Chương 121Chương 129Chương 135Chương 131Chương 130Chương 133Chương 128Chương 111Chương 139Chương 138Chương 137Chương 126Chương 120Chương 143Chương 132Chương 122Chương 134Chương 142Chương 145Chương 151Chương 144Chương 141Chương 152Chương 149Chương 155Chương 146Chương 153Chương 156Chương 158Chương 147Chương 157Chương 136Chương 160Chương 150Chương 162Chương 140Chương 118Chương 167Chương 168Chương 165Chương 171Chương 148Chương 175Chương 172Chương 169Chương 181Chương 182Chương 178Chương 174Chương 164Chương 179Chương 159Chương 187Chương 154Chương 184Chương 186Chương 185Chương 183Chương 176Chương 197Chương 196Chương 195Chương 194Chương 198Chương 177Chương 188Chương 170Chương 180Chương 191Chương 190Chương 192Chương 199Chương 200Chương 161Chương 189Chương 193Chương 173Chương 163