Thần Y Lâm Cứu Em Đi (full) - Lâm Trác Úy - Lý Vân Tịch

Chương 146


Trước Sau

Lâm Trác Úy thật sự buồn bực, nghẹn ở cuốn họng.

Từ Xuân Bảo, Triệu Bưu và mấy người khác cũng cười như không cười nhìn anh.

Sắc mặt anh khó coi như thể ăn phải con ruồi chết.

“Không kết hôn được không?” Lâm Trác Úy cay đắng hỏi.

“Được thôi! Người ta là con gái đầu lòng của nhà họ Trương, vốn dĩ đã có hứa hôn với anh họ bà con xa, là thanh mai trúc mã rồi.

Cậu muốn trị bệnh cho cô ta mà không muốn kết hôn với cô ta, nhà họ Trương sẽ vô cùng cảm kích.” Sau khi nghe Trần Biển Thước nói xong, Lâm Trác Úy thở phào nhẹ nhõm.

Không nói gì nữa, anh chạy đến chỗ Lý Vân Tịch đã chữa bệnh lần trước.

Hai ông cháu Trần Biển Thước cũng muốn kiểm tra một chút, ông ta cũng không chữa khỏi bệnh, vậy Lâm Trác Úy có cách gì?

Dĩ nhiên Triệu Bưu nhanh chân đến xem phong thái của thầy mình.

Chỉ có Từ Xuân Bảo đáng thương phải lại “Hội quán y học cổ truyền” phụ trách làm việc vặt.

Vào giờ phút này, bên trong khách sạn Như Nguyệt.

Một lần nữa rất nhiều thầy thuốc Trung y tập hợp lại!

Bọn họ đều tới để hưởng lợi.

Lần trước ông trùm phát triển địa ốc tuyển rể cho con gái, có thể để cho một chàng trai nghèo nhanh chóng thăng quan tiến chức, nhận được chén cơm hời.

Mặc dù người con gái này của Trương Thắng Bưu không bằng con gái của ông trùm phát triển địa ốc, nhưng dù gì người ta cũng là một ông lớn!

Có thể vào nghề mà không cần tiền cũng tốt đúng không?

Trên một chiếc giường có màn che màu đỏ, bên trong có một cô gái đang nằm.

Trương Thắng Bưu là một người vì đất nước, là một người rất đứng đắn, ông ta mở miệng nói một câu: “Tôi không nói nhảm! Tôi, Trương Thắng Bưu chỉ có một đứa con gái này, ai có thể trị khỏi cho con bé tôi sẽ gả con gái cho người đó.”

Mọi người nhìn nhau rồi bắt đầu bàn luận kịch liệt.

Nhưng là bàn luận hồi lâu thì thấy hơi ngớ ngẩn!

Biết được bọn họ không khả thi, không biết con gái đầu nhà họ Trương này có cái triệu chứng gì, phải chữa trị như thế nào?

Dĩ nhiên…

Đây cũng là một câu vô nghĩa!

Ai cũng nói là bệnh lạ, nếu bệnh bình thường thì cần bọn họ đến chữa bệnh không?

Đột nhiên một lão Trung y mở miệng nói: “Có thể để cho chúng tôi bắt mạch một chút không, nhìn xem tình hình cô ấy như thế nào.”

Trương Thắng Bưu trầm mặc, sau khi suy nghĩ một lúc mới gật đầu một cái.

Kết quả có một đám người như bị điên, lao đến bên giường, vén màn lên để nhìn.

Mẹ nó! Thật là tàn nhẫn!

Những người vui vẻ chạy tới, sau khi vén màn lên thì lập tức bịt mũi rồi chạy về.

Bên dưới là những Trung y tự nhận mình không có tay nghề, chỉ đến đây xem náo nhiệt.

Nhìn những vị này chạy về thì từng người lo lắng hỏi.

“Tình hình thế nào?”

“Bác sĩ Trương, sao không nhìn xem?”

“Nhìn? Nhìn cái rắm ấy! Sắc mặt vô hồn, toàn thân hôi thối, trên người còn chảy mủ.

Đoán chừng không sống được mấy ngày! Bệnh này không thể chữa khỏi.”

“Cái gì?”

Nghe nói như vậy, có vài người dĩ nhiên không tin có ma quỷ, cố nén hôi thối đến bắt mạch một cái.

Ôi trời ơi!

Cho tới bây giờ vẫn chưa thấy qua loại mạch tượng này, đúng là chỉ cách cái chết không xa.

Vốn là một cái xác sắp chết, có kê thuốc cũng vô dụng.

Nếu như dùng châm cứu mạnh hơn nữa, sợ rằng thân thể của con gái nhà họ Trương sẽ không chịu nổi mà chết!

Huống chi…

Trông cô ấy thật xấu xí! Ai đồng ý cưới cô ấy đây?

Khuôn mặt tái nhợt, đen thùi lùi, giống như một cái túi đen.

Nhất thời, ai lên thì hên xui, ai ai cũng quay trở về.

Trương Thắng Bưu nhìn những người này thì hét lên: “Này này, tất cả các người đã lên xem rồi mà sao không ai chữa trị? Chuyện này không đùa được đâu!”

Những bác sĩ kia cũng khoát tay, bày tỏ học nghệ không tốt, quả thực không biết phải bắt đầu từ đâu!

Đây cũng là lời lịch sự!

Không khách khí thì suýt chút nữa đã nói, ông lo hậu sự cho con gái đi? Còn chữa trị cái gì nữa mà chữa trị?

Nhìn từng người Trung y rời khỏi giường và không dám lên nữa, Trương Thắng Bưu không khỏi đau khổ..


Chương 146
Danh sách chương
Chương 4Chương 5Chương 7Chương 8Chương 9Chương 11Chương 1Chương 10Chương 3Chương 18Chương 17Chương 19Chương 21Chương 12Chương 24Chương 16Chương 20Chương 28Chương 13Chương 27Chương 26Chương 31Chương 15Chương 14Chương 33Chương 34Chương 35Chương 37Chương 2Chương 23Chương 39Chương 30Chương 22Chương 43Chương 44Chương 45Chương 36Chương 6Chương 47Chương 29Chương 48Chương 41Chương 38Chương 49Chương 51Chương 46Chương 53Chương 52Chương 55Chương 57Chương 54Chương 50Chương 58Chương 62Chương 61Chương 42Chương 66Chương 59Chương 68Chương 56Chương 63Chương 60Chương 69Chương 70Chương 40Chương 73Chương 71Chương 65Chương 76Chương 75Chương 79Chương 64Chương 72Chương 83Chương 84Chương 78Chương 25Chương 87Chương 80Chương 32Chương 90Chương 91Chương 85Chương 82Chương 89Chương 88Chương 94Chương 77Chương 95Chương 96Chương 97Chương 67Chương 98Chương 81Chương 74Chương 86Chương 104Chương 101Chương 102Chương 92Chương 107Chương 109Chương 110Chương 106Chương 105Chương 108Chương 112Chương 99Chương 114Chương 113Chương 119Chương 116Chương 115Chương 103Chương 123Chương 124Chương 117Chương 100Chương 93Chương 125Chương 127Chương 121Chương 129Chương 135Chương 131Chương 130Chương 133Chương 128Chương 111Chương 139Chương 138Chương 137Chương 126Chương 120Chương 143Chương 132Chương 122Chương 134Chương 142Chương 145Chương 151Chương 144Chương 141Chương 152Chương 149Chương 155Chương 146Chương 153Chương 156Chương 158Chương 147Chương 157Chương 136Chương 160Chương 150Chương 162Chương 140Chương 118Chương 167Chương 168Chương 165Chương 171Chương 148Chương 175Chương 172Chương 169Chương 181Chương 182Chương 178Chương 174Chương 164Chương 179Chương 159Chương 187Chương 154Chương 184Chương 186Chương 185Chương 183Chương 176Chương 197Chương 196Chương 195Chương 194Chương 198Chương 177Chương 188Chương 170Chương 180Chương 191Chương 190Chương 192Chương 199Chương 200Chương 161Chương 189Chương 193Chương 173Chương 163