Thần Y Lâm Cứu Em Đi (full) - Lâm Trác Úy - Lý Vân Tịch

Chương 139


Trước Sau

Lâm Trác Úy tàn nhẫn như vậy sao? Muốn cô tự mình giết em ruột?

Đùa kiểu gì vậy!

“Anh…!anh chắc chắn?” Cô ta hỏi lại, trên mặt hoài nghi.

Lâm Trác Úy tức giận: “Lý Vân Tịch, cô còn muốn gì nữa? Cô và gia đình cô đúng là bạch nhãn lang! Xem như tôi đã thấy rõ rồi.

Cô có bệnh muốn tôi chữa, tôi nhanh chóng chữa.

Bố cô muốn tôi đi tạo mối quan hệ với Triệu Hổ, tôi không nói hai lời liền đi ngay.

Bây giờ nhà cô muốn mảnh đất kia, tôi cũng giúp nhà cô lấy được! À…!Trở về một câu cảm ơn cũng không có, thái độ thay đổi hẳn vì em gái cô nhìn thấy tôi và bạn học đi uống trà, nói tôi trêu hoa ghẹo nguyệt, nuôi tình nhân bên ngoài.

Mẹ cô thì càng quá đáng hơn, còn nói đến cả nhà tôi nghèo, tôi nghèo, không xứng với cô! Đúng! Tôi không xứng với cô, cô tìm ai xứng với mình hơn mà ở đi.”

Nói xong anh đạp chân ga: “Không gặp lại! Tôi không rảnh ở đây hầu hạ cô!”

Lý Vân Tịch bị dọa ngoài sức tưởng tưởng, không muốn tránh cũng phải tránh, Lâm Trác Úy đạp mạnh chân ga một cái, đi thẳng không quay đầu lại.

Nếu không tránh biết đâu anh đâm cô thật thì sao?

Đúng lúc này người nhà Lý Vân Tịch cũng đuổi tới, họ cũng nghe được hết mấy câu nói kia của Lâm Trác Úy.

Lý Hữu Phúc, Trương Mẫn mặt đỏ tía tai, lúng túng không thôi.

Nhưng trọng điểm là gì?

Đất! Lấy được rồi!Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!

Lý Hữu Phúc cực kì vui mừng, nhanh chóng chạy tới.

Bố con hai người bọn họ mỗi người kéo một tay lái: “Ôi! Con rể, con rể! Con bình tĩnh lại đi, đều là người một nhà cả con nổi giận làm gì chứ! Chuyện này trách…!trách…!Đúng rồi! Trách Tiểu Điềm, con bé thối này không phân biệt tốt xấu đã chạy về nói hươu nói vượn rồi!”

“Hả?”

Lý Cảnh Điềm đứng ngẩn người.

Mẹ cô ta Trương Mẫn giờ này hóa thành mẹ kế, đi lên véo véo: “Con bé kia! Nói lung tung này! Nói lung tung này! Đây là chuyện con có thể nói lung tung được sao, đó là bạn học của anh rể con, con nói hươu nói vượn gì vậy? Bà già này cũng suýt chút nữa tin vào câu chuyện vớ vẩn đó của con rồi! Làm mẹ nghĩ linh tinh oan uổng cho con rể tốt rồi.”

Vì để Lâm Trác Úy nguôi giận mà vị mẹ ruột này đối xử với con gái bảo bối của mình cũng đủ độc nha!

Véo đến mức tay Lý Cảnh Điềm thâm tím một chỗ, máu ứ đọng lại, nước mắt đầm đìa.

Trương Mẫn véo cô ta xong lại cười cười nhìn Lâm Trác Úy: “Ha ha…!Con rể tốt! Con đừng tức giận, con xem mẹ đã mắng cho nó một trận rồi! Chuyện này là hiểu nhầm, hiểu lầm nha!”

Nói xong nhưng không thấy Lâm Trác Úy lên tiếng khiến đôi vợ chồng này cũng hoảng hồn.

Cuối cùng…!

Lý Hữu Phúc đẩy đẩy Lý Vân Tịch chớp chớp mắt.

Lý Vân Tịch kéo tay Lâm Trác Úy, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười vui vẻ: “Đừng tức giận nữa! Lâm Trác Úy, đừng tức giận nữa có được không? Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi! Mọi người đều biết đó là cháu gái của Trần Biển Thước rồi mà.”

“Hừ!”

Lâm Trác Úy hừ lạnh một tiếng, chắp tay sau lưng bình chân như vại trở về.

Lúc đi ngang qua Lý Cảnh Điềm, anh không ngừng trách móc cô ta: “Cô đó! Lần sau cô nhìn kỹ một chút, đừng có thấy đối tượng là phụ nữ liền về nói với mọi người, như thế thì tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng tẩy không sạch tội.”

Người nhà họ Lý đi sau cũng không ngừng quở trách, dù sao tất cả cũng đều do Lý Cảnh Điềm, ai bảo cô ta nói linh tinh?

Lý Cảnh Điềm từ ban nãy đã tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, hai tay siết chặt.

Đến cuối cùng người trong nhà cũng trách móc cô ta, cô ta không chịu nổi òa một tiếng khóc lên.

Tại sao lại do cô ta? Không phải cô ta lo cho chị của mình sao?

Lâm Trác Úy đáng chết! Cô ta nhất định sẽ không để cho anh yên!

Cô ta khóc lóc sướt mướt lao về phòng ngủ, rầm một tiếng đóng cửa lại.

Nhìn Lý Cảnh Điềm như vậy, mọi người vẫn còn mắng: “Này! Cái con bé chết tiệt kia, đúng là! Bình thường chiều nó nhiều quá nên quá sinh hư rồi, đâu ra chuyện làm sai còn giận dỗi như vậy chứ?”

“Ha ha…!Trác Úy à, con đừng chấp nhặt với nó nữa! Trách người làm bố này không có dạy dỗ nó cho tốt mới đúng.”

Lâm Trác Úy làm ra vẻ rộng lượng, cười cười nói: “Cô ấy là em dâu mà! Chỉ là một đứa nhóc thôi, sao con có thể chấp nhặt với nó được?”

Một nhà mẹ vợ này nghe vậy liền gật đầu, giơ ngón tay cái lên nói Lâm Trác Úy rộng lượng!

Lý Cảnh Điềm ở trong phòng nghe những lời này thì che ngực lại, cô ta cảm giác mình sẽ tức đến hộc máu mất.

Lâm Trác Úy!

Bản tiểu thư không đội trời chung với ngươi!

Ở cái nhà này có anh thì không có tôi! Sớm muộn gì tôi cũng sẽ đuổi anh ra ngoài..


Chương 139
Danh sách chương
Chương 4Chương 5Chương 7Chương 8Chương 9Chương 11Chương 1Chương 10Chương 3Chương 18Chương 17Chương 19Chương 21Chương 12Chương 24Chương 16Chương 20Chương 28Chương 13Chương 27Chương 26Chương 31Chương 15Chương 14Chương 33Chương 34Chương 35Chương 37Chương 2Chương 23Chương 39Chương 30Chương 22Chương 43Chương 44Chương 45Chương 36Chương 6Chương 47Chương 29Chương 48Chương 41Chương 38Chương 49Chương 51Chương 46Chương 53Chương 52Chương 55Chương 57Chương 54Chương 50Chương 58Chương 62Chương 61Chương 42Chương 66Chương 59Chương 68Chương 56Chương 63Chương 60Chương 69Chương 70Chương 40Chương 73Chương 71Chương 65Chương 76Chương 75Chương 79Chương 64Chương 72Chương 83Chương 84Chương 78Chương 25Chương 87Chương 80Chương 32Chương 90Chương 91Chương 85Chương 82Chương 89Chương 88Chương 94Chương 77Chương 95Chương 96Chương 97Chương 67Chương 98Chương 81Chương 74Chương 86Chương 104Chương 101Chương 102Chương 92Chương 107Chương 109Chương 110Chương 106Chương 105Chương 108Chương 112Chương 99Chương 114Chương 113Chương 119Chương 116Chương 115Chương 103Chương 123Chương 124Chương 117Chương 100Chương 93Chương 125Chương 127Chương 121Chương 129Chương 135Chương 131Chương 130Chương 133Chương 128Chương 111Chương 139Chương 138Chương 137Chương 126Chương 120Chương 143Chương 132Chương 122Chương 134Chương 142Chương 145Chương 151Chương 144Chương 141Chương 152Chương 149Chương 155Chương 146Chương 153Chương 156Chương 158Chương 147Chương 157Chương 136Chương 160Chương 150Chương 162Chương 140Chương 118Chương 167Chương 168Chương 165Chương 171Chương 148Chương 175Chương 172Chương 169Chương 181Chương 182Chương 178Chương 174Chương 164Chương 179Chương 159Chương 187Chương 154Chương 184Chương 186Chương 185Chương 183Chương 176Chương 197Chương 196Chương 195Chương 194Chương 198Chương 177Chương 188Chương 170Chương 180Chương 191Chương 190Chương 192Chương 199Chương 200Chương 161Chương 189Chương 193Chương 173Chương 163