Thần Y Lâm Cứu Em Đi (full) - Lâm Trác Úy - Lý Vân Tịch

Chương 48


Trước Sau

Sau khi Lâm Trác Úy nghe xong lời này thì liền sững sờ.

Bà cụ Từ mở to mắt, Từ Xuân Bảo cũng vô cùng kinh ngạc.

“Thế nào? Lâm Trác Úy, cậu không bằng lòng sao? Có phải do tôi đường đột rồi không?” Lâm Trác Úy dở khóc dở cười! Anh đã hiểu rõ mọi chuyện rồi.

Trong quá khứ, người xưa cứ hở ra thích nhận con nuôi.

Đặc biệt là Chu Nguyên Chương, căn cứ theo ghi chép lịch sử thì ông ấy có rất nhiều con nuôi.

Có bản ghi chép ghi lại chính xác là hơn hai mươi người.

Nhập từ khóa tìm kiếm! Nghĩ đến cũng đúng, lúc đó thiên hạ đại loạn, quần hùng quật khởi.

Việc chiêu mộ nhân tài cũng vậy, chỗ ông phát tiền lương thì chỗ người ta cũng hệt như thế.

Sao ông có thể cam đoan rằng người khác trung thành tận tâm đối với ông, không chạy theo phe khác, không phản bội chính mình? Đương nhiên cách tốt nhất là tăng thêm một tầng quan hệ thân thích rồi! Chỉ e rằng bà cụ Từ muốn nhận Lâm Trác Úy làm con nuôi, một mặt là vì tình nghĩa, một mặt chính là vì lợi ích.

Lâm Trác Úy không nói hai lời, lập tức quỳ xuống đất, hướng tới phía bà cụ Từ dập đầu ba cái rồi cung kính hô lên hai tiếng:

“Mẹ nuôi!” Anh là một người đã từng ngồi tù, gia đình lại không tốt, có thể thuận lợi bước lên con đường này thì hà cớ gì không chấp nhận? Bà cụ Từ cực kỳ vui vẻ, bà đỡ Lâm Trác Úy lên:

“Ha ha ha! Như thế thì ta liền có hai người con trai rồi! Đến đây, Trác Úy à, đây là chút tấm lòng của mẹ nuôi, con hãy nhận lấy đi!” Bà cụ trực tiếp đưa cho anh một phong bao lì xì.

Đây cũng là một phép tắc, Lâm Trác Úy không chút do dự nhận lấy, lại còn vô cùng khách khí nói một câu:

“Cảm ơn mẹ nuôi!” Từ Xuân Bảo cười ha hả bước tới, nâng tay lên đập vào lồng ngực Lâm Trác Úy:

“Như vậy chúng ta đã thật sự trở thành anh em rồi! Người anh em, cậu xem xem chuyện phương thuốc của chúng ta!?” Quả như dự đoán, giày vò cả nửa ngày trời, thứ vị anh trai này chờ đợi chính là phương thuốc của anh.

Lâm Trác Úy gật đầu, anh cũng biết rằng chuyện này không cần phải giấu diếm, bằng không người ta sao có thể tin tưởng anh? Vừa khéo nơi này chính là bệnh viện, có sẵn bệnh nhân để có thể thử nghiệm.

Lâm Trác Úy dựa theo phương thuốc mà lấy một loại thuốc, cuối cùng tìm đến một bệnh nhân có triệu chứng bệnh nặng ở khoa nội thần kinh.

Đó là một ông lão, chứng nhồi máu não của ông ấy đã rất nghiêm trọng rồi, vẫn luôn hôn mê bất tỉnh tê liệt trên giường bệnh không thể động đậy được, toàn bộ quá trình hô hấp đều dựa vào máy dưỡng khí.

Toàn bộ người nhà của ông ấy đều ở bên cạnh bầu bạn, mỗi một người đều hết sức ủ rũ, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt.

Khi nghe nói phương thuốc này có thể chữa được bệnh cho ông lão, cả gia đình này đều mừng rỡ.

Đương nhiên, ngay sau đó họ liền tỏ vẻ hoài nghi.

Suy cho cùng thì trên phương diện y học, căn bệnh nhồi máu não vẫn chưa có thuốc đặc trị.

Vốn dĩ ông lão đã sắp không xong rồi, nếu như lại uống thêm thứ thuốc vớ vẩn nào vào, nói không chừng liền đi chầu trời ngay.

Điều này khiến Lâm Trác Úy có chút khó xử, cho dù anh biết rằng loại thuốc này không có vấn đề gì, nhưng người nhà bệnh nhân không phối hợp thì làm sao có thể chữa trị được? Vào thời khắc quan trọng thì vẫn phải do Từ Xuân Bảo ra tay.

Ông ta gọi người nhà bệnh nhân ra ngoài nói chuyện một lúc, sau khi trở lại thì tất cả đều đồng ý.

Lâm Trác Úy thấy vậy cũng hết sức mơ hồ.

Nhưng anh cũng không hỏi nhiều, sau khi cho ông lão uống thuốc xong, mọi người đều ngồi chờ kết quả.

Nhưng Lâm Trác Úy cũng không vội, anh nói rằng loại thuốc này không phải thuốc tiên, e rằng phải uống thuốc vào buổi trưa và buổi tối một lần nữa mới có thể nhìn thấy được kết quả.

Từ Xuân Bảo cũng nhàn rỗi không có việc gì, hai người liền ở lại đây chờ.

Sau khi trở lại phòng bệnh, Lâm Trác Úy liền hỏi ông ta dùng cách gì để khiến người nhà bệnh nhân đồng ý.

Từ Xuân Bảo cười nói:

“Anh nói với bọn họ, nếu kết quả điều trị không ổn, hoặc là người bệnh qua đời, vậy thì người một nhà các người cũng được giải thoát rồi và anh cũng sẽ bồi thường cho bọn họ một trăm vạn!” “! ” Lâm Trác Úy nghe xong lời này liền nghẹn họng.

Cuối cùng chỉ đành cười khổ lắc đầu, cái xã hội vô tình này.

Cứ như vậy, kéo dài một mạch đến tối hôm đó, sau khi ông lão uống xong lượt thuốc cuối cùng, một tiếng đồng hồ sau đó! Bịch! A Bưu đẩy cửa ra, cực kỳ sốt ruột chạy vào trong hét to:

“Tỉnh rồi! Ông Bảo! Ông lão đó tỉnh lại rồi!”.


Chương 48
Danh sách chương
Chương 4Chương 5Chương 7Chương 8Chương 9Chương 11Chương 1Chương 10Chương 3Chương 18Chương 17Chương 19Chương 21Chương 12Chương 24Chương 16Chương 20Chương 28Chương 13Chương 27Chương 26Chương 31Chương 15Chương 14Chương 33Chương 34Chương 35Chương 37Chương 2Chương 23Chương 39Chương 30Chương 22Chương 43Chương 44Chương 45Chương 36Chương 6Chương 47Chương 29Chương 48Chương 41Chương 38Chương 49Chương 51Chương 46Chương 53Chương 52Chương 55Chương 57Chương 54Chương 50Chương 58Chương 62Chương 61Chương 42Chương 66Chương 59Chương 68Chương 56Chương 63Chương 60Chương 69Chương 70Chương 40Chương 73Chương 71Chương 65Chương 76Chương 75Chương 79Chương 64Chương 72Chương 83Chương 84Chương 78Chương 25Chương 87Chương 80Chương 32Chương 90Chương 91Chương 85Chương 82Chương 89Chương 88Chương 94Chương 77Chương 95Chương 96Chương 97Chương 67Chương 98Chương 81Chương 74Chương 86Chương 104Chương 101Chương 102Chương 92Chương 107Chương 109Chương 110Chương 106Chương 105Chương 108Chương 112Chương 99Chương 114Chương 113Chương 119Chương 116Chương 115Chương 103Chương 123Chương 124Chương 117Chương 100Chương 93Chương 125Chương 127Chương 121Chương 129Chương 135Chương 131Chương 130Chương 133Chương 128Chương 111Chương 139Chương 138Chương 137Chương 126Chương 120Chương 143Chương 132Chương 122Chương 134Chương 142Chương 145Chương 151Chương 144Chương 141Chương 152Chương 149Chương 155Chương 146Chương 153Chương 156Chương 158Chương 147Chương 157Chương 136Chương 160Chương 150Chương 162Chương 140Chương 118Chương 167Chương 168Chương 165Chương 171Chương 148Chương 175Chương 172Chương 169Chương 181Chương 182Chương 178Chương 174Chương 164Chương 179Chương 159Chương 187Chương 154Chương 184Chương 186Chương 185Chương 183Chương 176Chương 197Chương 196Chương 195Chương 194Chương 198Chương 177Chương 188Chương 170Chương 180Chương 191Chương 190Chương 192Chương 199Chương 200Chương 161Chương 189Chương 193Chương 173Chương 163