Cực Đạo Kiếm Tôn - Cố Hàn (FULL)

Chương 14 Tiết lão


Trước Sau

“Tiết lão.”

Bên ngoài rừng Man Hoang, Lý tổng quản không thể kìm nén được sự nghi ngờ trong lòng mình nữa: “Cha gia không thể hiểu được, nếu đó chỉ là dược tán thì thôi đi, nhưng đó lại là đan dược do lão nhân gia Quỷ y luyện chế đấy, quý giá biết bao? Ngài… sao ngài lại đưa nó cho một nha đầu mà mình chưa từng gặp mặt chứ, chuyện này không phải có hơi… khụ khụ!”

Ông ta rất muốn nói là phung phí của trời.

Chỉ là ông ta lo sẽ khiến Tiết Thần y nổi giận nên không dám nói ra.

Quỷ y là nhân vật cỡ nào chú?

Đừng nói là Thất hoàng tử, cho dù là người của Vương thất Đại Tề cũng phải kính trọng người ta đấy.

Đan dược do ông ấy luyện chế đương nhiên không hề tầm thường. Đừng nói là mười ngàn vàng, cho dù là hàng trăm ngàn hay hàng triệu lượng vàng thì cũng có vô số người đổ xô đi mua.

“Không sao.”

Tiết Thần y lắc đầu.

“Để đan dược ở chỗ ta thì cũng chỉ là vật trang trí chứ không có ích lợi gì, nếu nó có thể khiến nha đầu kia sống lâu hơn thì xem như đã tận dụng hết công dụng của nó đi!”

Trong lúc nói chuyện, ông ấy liếc nhìn nhẫn trữ vật trên tay, ánh mắt hơi ảm đạm.

“Tiết lão”

Lý tổng quản hơi ngạc nhiên.

“Ngài…”

“Lý tổng quản”

Tiết Thần y không muốn nhắc đến nữa nên trực tiếp đổi chủ dề khác: ‘Vừa rồi ta nghe những tán tu kia bàn luận, hình như ở trong thành vừa có người ra thông báo treo thưởng để truy bắt người nào đó, ngươi có nghe nói được chuyện gì không?”

“Ta không biết”

Nhận thấy ông ấy không muốn nói nhiều, đương nhiên Lý tổng quản cũng không hỏi thêm.

“Ha ha, miếu nhỏ nhưng yêu thì mạnh, một cái Thiên Vũ thành nhỏ xíu nhưng lại làm ra rất nhiều thủ đoạn”

“Mà thôi đi.’

Tiết Thần y cũng không nhiều lời nữa.

“Chúng ta quay về thôi, Thất hoàng tử vẫn ở đó nên chúng ta không thể trì hoãn thêm nữa.”

Khu rừng Man Hoang.

Cố Hàn cõng A sỏa trên lưng, thân hình của hắn cứ nhấp nhô lên xuống, cứ thế di chuyển như thoi đưa trong rừng rậm.

Thời gian này, hắn đã gặp được hai yêu thú cấp hai.

Hiện tại tu vi của hắn đã đạt Khai Mạch Cảnh tầng thứ hai, cộng thêm Đại Diễn Kiếm Kinh mạnh mẽ nên những yêu thú đó không thể gây ra mối đe dọa nào với hắn, bọn chúng chỉ có thể từ bỏ mạng sống và thú hạch của mình.

Chỉ có điều, cho đến bây giờ hắn vẫn chưa gặp được bất kỳ linh dược nào cả.

Cũng không có gì ngạc nhiên, bởi vì nơi này là phía ngoài bìa rừng của rừng Man Hoang, cũng chỉ sâu hơn chút thôi nên đương nhiên có rất nhiều người hay lui tới. Sau nhiều năm vơ vét thì cho dù mấy năm đó có linh thảo hay linh quả gì cũng đã bị người ta hái sạch từ lâu rồi, cho nên đâu có dễ dàng tìm thấy như vậy được.

“ơ?f

cố Hàn đang âm thầm suy tính có phải đã đến lúc nên đỉ sâu vào rừng hơn không thì đột nhiên A sỏa ở sau lưng kêu lên một tiếng.

“Thiếu gia, có thứ gì đó đang phát sáng ở đằng kia!”

“Thứ gì?”

Cố Hàn dừng lại nhìn về hướng mà A sỏa chỉ.

Ngoài một cái cây cổ thụ to lớn rậm rạp bị quấn đầy dây leo chằng chịt lộn xộn ra thì làm gì có cái gì nữa đâu?

“A sỏa, nàng có nhìn nhầm không?”

“Không có!”

A sỏa khẳng định chắc chắn.

“Là ở phía dưới gốc cây đó, ta nhìn thấy rất rõ. ơ kìa, nó trông giống như một đứa bé bụ bẫm vậy!”

Đứa bé bụ bẫm sao?

Cố Hàn bước gần đến, hắn bán tín bán nghi rồi nhẹ nhàng vạch lá cây mục nát sang hai bên.

“Là ở đây sao?”

“Đúng đúng, chính là ở đây. Thiếu gia, ngài mau đào lên đi”

it ỊỊ

TÔ Hàn không nghĩ rằng A sỏa sẽ vô duyên vô cớ lừa mình nên chỉ đành bất đắc dĩ hóa thân thành cu li, dưới sự chỉ huy của A sỏa, hắn không ngừng đào bới.

“Sâu hơn chút nữa!”

“Nhanh lên, nhanh lên đi!”

Không lâu sau, có một cái hố sâu khoảng ba thước xuất hiện trước mặt Cố Hàn.

“A sỏa”

Trước mắt bọn họ là cái hố trống không, hắn ghim cây kiếm xuống đó.

“Ta thấy hay là… ân?”

Vào đúng lúc này, đột nhiên có một cỗ linh khí nồng đậm tuôn ra từ bên trong hố!

Thật sự là có thứ gì đó!

Mặc dù huyền sâm này không tốt bằng những linh dược hiếm có khó tìm khác nhưng cũng được coi là hiếm rồi. Thứ này thích sinh trưởng ở môi trường ẩm ướt và tối tăm nên chủ yếu là mọc ở dưới lòng đất. Ngoại trừ những người có thủ đoạn đặc biệt thì người thường cực kỳ khó phát hiện ra nó, vì vậy giá trị của nó khá cao.

Năm đó.

Lúc hắn đột phá đến Khai Mạch, Cố Thiên đã từng bỏ ra rất nhiều tiền để mua cho hắn một cây, chỉ là cho dù về kích thước hay chất lượng cũng kém xa cây huyền sâm trước mặt hắn này!

“A sỏa”


Chương 14 Tiết lão
Danh sách chương
Chương 01: Đại Tự Tại Thiên Ma Kinh!Chương 2: Đại Diễn Kiếm Kinh và Đại Tự Tại Thiên Ma KinhChương 03: Nàng ngốc thì các ngươi có thể ức hiếp nàng?Chương 04: Khu rừng Man Hoang, bao vây tiêu diệt!Chương 05: vẻ ngông cuồng kiêu căng của ngươi đâu, làm lại lần nữa điChương 06: Nguy cơ! Yêu thú cấp 4!Chương 07: Mới vào cực cảnh, Ngưng Khí tầng thứ 10Chương 08: Mượn đầu của ngươi để tế cho nghĩa phụ ta!Chương 10: Ta có một người bằng hữu…Chương 11 Tại sao lại nói như vậy?Chương 12 Ngài đang nhìn gì vậy?Chương 13 Hỏng bét rồi!Chương 14 Tiết lãoChương 9: Hồn phách bị khuyết, bệnh không thể trị!Chương 15 Vô tình nhìn sao?Chương 16 Phát lệnh truy bắt?Chương 17 Nàng….sao rồi…Chương 18 Không được!Chương 19 Giết người?Chương 21 Chỉ chớp mắtChương 20 Người xấu!Chương 22 Đột nhiên!Chương 23 “Thiếu gia!”Chương 24 Quá mạnh!Chương 26 Có chuyện lớn rồi!Chương 27 Yên tâm!Chương 25 Một tiếng gầm vang!Chương 28 Nghĩa phụ!Chương 29 Nói càn!Chương 30 Bẩm thành chủ!Chương 31 Cố Hàn nào?Chương 32 Lý tổng quảnChương 33 Báo thù?Chương 34 Súc sinh!Chương 35 Khốn khiếp!Chương 36 Cái gì!Chương 37 “Bắt hắn!”Chương 38 Tại sao lại kinh động đến ngài rồi?Chương 39 “Cố Hàn?”Chương 40 “Liễu Oanh!”Chương 41 Điện hạ!Chương 42 Nàng ta cũng quen biết Tiết thần y?Chương 43 “Nhìn thấy không?”Chương 44 Cố Hàn thẳng thừng từ chốiChương 45 “Không cần?”Chương 46 “Thiếu gia!”Chương 47 Cố Hàn không nói gìChương 48 Cứ gọi ta là Khương Phong!Chương 49 Thiếu gia!Chương 50 Mấy người làm gì vậy!Chương 51 "Giúp ta với!"Chương 52 Hạnh phúc?Chương 53 Còn không phải saoChương 54 Muội có giết ta ta cũng không về!Chương 55 Người đâu?Chương 56 Là ngươi?Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?Chương 58 Linh Nguyên?Chương 59 Yêu thú nối loạn!Chương 60 Phải chạy càng nhanh càng tốt!Chương 61 Đáng ghét!Chương 62 Đi xem một chút là biếtChương 63 Phải nhanh!