Cực Đạo Kiếm Tôn - Cố Hàn (FULL)

Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?


Trước Sau

Tuy rằng không biết vì sao tên tán tu kia lại e ngại Cố Hàn như vậy, nhưng trong số bảy người bọn họ, tu vi cao nhất là Thòng Khiếu bậc năm, thấp nhất là Thông Khiếu bậc hai, muốn đối phó với một người Khai Mạch cảnh thì chẳng khác nào dùng dao mổ bò để giết gà.

“Lên!” Thấy Cố Hàn ngày càng gần, Tống Siêu cười dữ tợn. “Đầu tiên là xử tên tiếu tử này, sau đó giải quyết Trần Bình! Còn tiểu nha đ‘âu kia… Ha ha, trông cũng được đó, có thế bán cho thanh lâu!”

Cố Hàn đột nhiên dừng bước: “Ngươi nói gì?”

“Ta nói giết ngươi trước rồi bán…”

Rẹt!

Lời còn chưa dứt, một tia sáng hiện lên. Vẻ mặt của Tống Siêu cứng đờ, hai mát mờ to, một vết máu nhỏ giữa mi tâm dần dần lan rộng!

Đó là gì vậy!

Mấy người còn lại giật mình, dường như đã hiếu được vì sao lúc nãy tên tán tu kia lại sợ Cố Hàn như vậy.

Tuy tu vi chỉ ở Khai Mạch cảnh, nhưng thực lực… Mạnh đến đáng sợ!

“Mau, cùng lên!”

“Không xử được hắn, người bị xử sẽ là chúng ta!”

“Ai dám không ra tay, đừng trách ta không khách khí!”

Bọn họ đương nhiên cũng hiểu được, chuyện đã đến nước này rồi, nếu không giết Cố Hàn và Trần Bình thì thứ chờ đợi bọn họ chí là phiền toái!

Đột nhiên, một người thoát ra khỏi vòng vây, ngược lại vội vàng chạy về phía Trần Bình đang bị thương và A sỏa.

Trong lòng Trần Bình căng thẳng, lập tức che trước người A sỏa.

“Chết đi!” Trong chớp mắt, người nọ cách Trần Bình không còn bao xa. Chắng qua hán ta nhanh thì kiếm khí còn nhanh hơn. Một tia sáng đâm thảng tới giữa lưng hắn ta, mang theo vài giọt máu rồi biến mất! Người nọ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, lập tức ngã xuống đất không còn động đậy!

“Các ngươi…” Cố Hàn hít một hơi thật sâu, sát ý trong mắt không thể che giấu. “Quả nhiên đáng chết!”

Lời cón chưa dứt, hắn đã lao vào trong đám người! Chỉ trong phút chốc, pháp bảo thần thòng đầy màu sắc liên tục hiện lên! Cùng với đó là tiếng kêu la thảm thiết, và… Cầu xin tha thứ! Trần Bình ờ cách đó không xa nhìn đến ngây ngốc. Hán ta vốn tường rằng Cố Hàn là dê đi nhầm hang hổ, không ngờ hắn lại là… Hố vào đàn dê! Đàn dê tuy đòng nhưng sao có thế đánh lại mãnh hổ?

Một lát sau, xung quanh khôi phục yên tĩnh. Cố Hàn ngạo nghề đứng giữa đám người, tựa như sát thần!

“Thiếu gia!” A sỏa cũng không quan tâm hơi thờ đầy mùi máu, chạy đến trước mặt Cố Hàn. “Ngài… Ngài bị thương rồi!” Nhìn thấy mấy vết thương nhỏ trên người Cố Hàn, nàng vô cùng đau lòng.

“Bị thương ngoài da thòi.” Cố Hàn bĩu môi mặc kệ. Vì đế tốc chiến tốc thảng, không cho bất kỳ ai trốn thoát, hân đã lựa chọn cách lấy cứng đối cứng. Huống hồ chút vết thương nay sao có thề so với mấy cái vỗ vai của Mộ Dung Yên

chứ.

Trần Bình vò cùng khiếp sợ, hắn ta đã hiếu được vì sao lúc nãy tên tán tu kia lại sợ Cổ Hàn như vậy. Cố Hàn… Mạnh đến mức khiến người ta không thế lý giải!

“Tiểu huynh đệ!” Sau khi hồi phục tinh thân, Trần Bình lảo đảo đi đến trước mặt Cố Hàn, cúi người với hắn: “Đa tạ ân cứu mạng!

“Ngươi chỉ có chút thực lực như vậy cũng dám một mình đi vào khu rừng Man Hoang?” Cố Hàn nhìn hắn ta, lắc đầu.

“…” Chỉ nói một câu đã khiến Trần Bình nghẹn họng. Tốt xấu gì ta cũng là Thòng Khiếu cảnh, ngươi chỉ là Khai Mạch cảnh, câu này nên đế ta hỏi ngươi mới đúng chứ. Nhưng nghĩ tới thực lực của Cố Hàn…

“Tiếu huynh đệ có điều không biết.” Hắn ta cười khổ một tiếng.

“Vốn dĩ ta đã thuê hai gã tán tu đồng hành, nhưng đều bị mấy người đó đe dọa nên… Chạy hết rồi! Nếu không gặp được tiểu huynh đệ đây, e là hôm nay…” Hắn ta không nói nổi nữa.

Cố Hàn ở cách đó không xa lại đi tới,

thu dọn chiến trường báng tốc độ cực nhanh. Thủ pháp này… Quá thành thạo rồi! Trong lòng Trần Bình đột nhiên run lên.

“Cho ngươi.” Một bàn tay nhỏ bé đưa ra, trong đó có một viên đan dược trắng như ngọc, tòa ra mùi thơm. “Có vẻ ngươi đang bị thương.” A sỏa lo lẳng.

“Đa tạ!” Trần Bình cảm thấy ấm áp. Hắn ta vừa nhìn đã nhận ra, đan dược này là do Tiết thần y chế ra, mấy vật phẩm thông thường căn bản không so sánh được. Hán ta giơ tay nhận lấy.

“Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?”

“Hả?” Trần Bình ngây người. Còn… Thu tiền?

“Ta cũng không muốn nhặn tiền của ngươi đàu.” A sỏa giải thích: “Nhưng mà thiếu gia nhà ta nghèo lắm, ta phải giúp ngài ấy kiếm tiền.”

“Đây…” Khóe miệng Trần Bình giựt giựt. Thấy một tiểu cô nương khờ khạo nghiêm túc kinh doanh như vậy, hằn ta có chút mất tự nhiên.

“Đan dược mà Tiết thần y chế ra

đương nhiên có giá trị vạn lượng vàng… Ta…” Hắn ta rất muốn nói, với chức quản sự nhỏ bé của hắn ta căn bản không mua nồi.

“Ngươi là người tốt.” A sỏa nghiêng đầu suy nghĩ: “Hơn nữa ta thấy ngươi cũng nghèo lắm, vậy… Thu ngươi một trăm Nguyên Tinh được không?”

Một trăm? Trân Bình thớ phào một hơi. Cái giá này quả thật là thấp đến không thế thấp hơn. Lần này hắn ta xin Tiết thần y ba bình đan dược cũng đã tốn hơn phân nửa Nguyên Tinh hắn ta mang theo, ước chừng mấy chục ngàn vièn! Từ đó có thế thây, đan dược của Tiết thần y đáng giá đến mức nào!

“Tốt lâm!” Cố Hàn cũng cười. Không đơn giản chỉ vì hành động của A sỏa, mà còn có thu hoạch lần này. Đám quản sự thương hội này rất có tiền! Nghĩ vậy, ánh mắt Cố Hàn nhìn Trần Bình cũng có chút nóng.

“Tiểu huynh đệ.” Trần Bình bị nhìn có chút không được tự nhiên. “Ngươi đây là…”

“Không có gì.” Cố Hàn đương nhiên sẽ không ra tay với hắn ta, hắn nghĩ một hồi rồi lấy ra một viên châu to bằng nắm tay, trong suốt, bên trong hình như còn có sương mù lượn lờ. “Đây là gì vặy, ngươi biết không?”

“Linh Nquvên?” Trần Bình kinh nqac.


Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?
Danh sách chương
Chương 01: Đại Tự Tại Thiên Ma Kinh!Chương 2: Đại Diễn Kiếm Kinh và Đại Tự Tại Thiên Ma KinhChương 03: Nàng ngốc thì các ngươi có thể ức hiếp nàng?Chương 04: Khu rừng Man Hoang, bao vây tiêu diệt!Chương 05: vẻ ngông cuồng kiêu căng của ngươi đâu, làm lại lần nữa điChương 06: Nguy cơ! Yêu thú cấp 4!Chương 07: Mới vào cực cảnh, Ngưng Khí tầng thứ 10Chương 08: Mượn đầu của ngươi để tế cho nghĩa phụ ta!Chương 10: Ta có một người bằng hữu…Chương 11 Tại sao lại nói như vậy?Chương 12 Ngài đang nhìn gì vậy?Chương 13 Hỏng bét rồi!Chương 14 Tiết lãoChương 9: Hồn phách bị khuyết, bệnh không thể trị!Chương 15 Vô tình nhìn sao?Chương 16 Phát lệnh truy bắt?Chương 17 Nàng….sao rồi…Chương 18 Không được!Chương 19 Giết người?Chương 21 Chỉ chớp mắtChương 20 Người xấu!Chương 22 Đột nhiên!Chương 23 “Thiếu gia!”Chương 24 Quá mạnh!Chương 26 Có chuyện lớn rồi!Chương 27 Yên tâm!Chương 25 Một tiếng gầm vang!Chương 28 Nghĩa phụ!Chương 29 Nói càn!Chương 30 Bẩm thành chủ!Chương 31 Cố Hàn nào?Chương 32 Lý tổng quảnChương 33 Báo thù?Chương 34 Súc sinh!Chương 35 Khốn khiếp!Chương 36 Cái gì!Chương 37 “Bắt hắn!”Chương 38 Tại sao lại kinh động đến ngài rồi?Chương 39 “Cố Hàn?”Chương 40 “Liễu Oanh!”Chương 41 Điện hạ!Chương 42 Nàng ta cũng quen biết Tiết thần y?Chương 43 “Nhìn thấy không?”Chương 44 Cố Hàn thẳng thừng từ chốiChương 45 “Không cần?”Chương 46 “Thiếu gia!”Chương 47 Cố Hàn không nói gìChương 48 Cứ gọi ta là Khương Phong!Chương 49 Thiếu gia!Chương 50 Mấy người làm gì vậy!Chương 51 "Giúp ta với!"Chương 52 Hạnh phúc?Chương 53 Còn không phải saoChương 54 Muội có giết ta ta cũng không về!Chương 55 Người đâu?Chương 56 Là ngươi?Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?Chương 58 Linh Nguyên?Chương 59 Yêu thú nối loạn!Chương 60 Phải chạy càng nhanh càng tốt!Chương 61 Đáng ghét!Chương 62 Đi xem một chút là biếtChương 63 Phải nhanh!