Cực Đạo Kiếm Tôn - Cố Hàn (FULL)

Chương 34 Súc sinh!


Trước Sau

Hai mắt Cố Dương trở nên thất thần, nháy mắt liền quỳ xuống!

“Tu vi của Cố Thiên quá cao, gia gia của ta không thể nào. là đối thủ của ông ta, cho nên chúng ta mua chuộc Cố thống lĩnh để ông ta lén lút bỏ thuốc vào đồ ăn của Cố Thiên…”

“Câm miệng!”

Cố Trường tức muốn xì khói.

“Câm miệng cho tai”

Vừa nói, lão vừa muốn ra tay với Cố Hàn.

“Nói, để cho gã nói.”

“Để cho tất cả mọi người cùng biết, Cố gia các ngươi đều là một đám giả nhân giả nghĩa như thế nào.”

Mấy gia chủ khác ôm lòng xem kịch vui, liền ngăn cản Cố Trường.

Cơ hội lật đổ Cố gia đang gần ngay trước mắt, sao có thể để ai đó phá hoại nó được.

“Sau khi thuốc có tác dụng.”

Cố Dương bối rối rồi tiếp tục nói.

“Gia gia ta lén lút lấy được thanh kiếm của ngươi, cùng với phụ thân và hai vị trưởng lão khác bao vây giết chết Cố Thiên, không ngờ trước khi chết ông ta đã ra sức chống trả, suýt chút nữa thì để ông ta chạy thoát…”

“Tại sao?”

Thân thể Cố Hàn khe khẽ run lên.

“Nghĩa phụ ta đã vì nhà họ Cố mà làm việc vất vả nửa đời người…

“Bởi vì ông ta ích kỷ”

Giọng điệu Cố Dương đột nhiên ẩn chứa một tia oán hận.

“Mọi thứ đều nghĩ đến ngươi, tất cả thứ tốt cũng đều cho. ngươi. Dựa vào đâu?”

“Ngươi chỉ là một tên khốn khiếp được nhặt về thôi. Còn ta chính là huyết thống trực hệ của Cố gia, ta mới đáng là thiếu chủ… Không, ta phải là gia chủ!”

Từng câu, từng chữ đều lọt vào tai mọi người một cách rõ ràng.

Nhất thời mọi người đều im lặng! “Thật độc ác!”

“Đường đường là Cố gia, hóa ra cũng chỉ là đám ô hợp ra vẻ đạo mạo”

“, không ngờ Cố Hàn thật sự bị oan, chuyện Cố gia làm, thật sự khiến người ta ghê tởm.”

“Còn là đại gia tộc lớn nhất thành Thiên Vũ? Ta khinh!” Cuộc bàn tán bắt đầu sôi nổi hẳn lên.

Ngoại trừ người Cố gia, những người còn lại tất cả đều đứng về phía Cố Hàn.

“Ha ha, làm sao trở thành đại gia tộc lớn nhất chứ?”

“Chúng ta ai mà không biết, tất cả không phải do Cố gia chủ vất vả gầy dựng nên sao?”

“Còn dám nói Cố Hàn người ta là nghiệt chủng? Chẳng phải mạch khoáng trong Hồng Phong Cốc là do người ta tìm ra sao? Còn những ruộng thuốc và linh mạch ngoài thành, chẳng phải cũng do người ta giành được hay sao? Cố gia hàng năm có nhiều thú hạch như vậy, còn không phải do Cố Hàn là người đầu tiên đi vào khu rừng Man Hoang giết yêu thú?”

“Hơn quá nửa cơ nghiệp của Cố gia đều do phụ tử bọn họ gây dựng nên, nếu như không có bọn họ, Cố Dương ngươi lấy đâu ra nguyên tinh để mua linh khí thượng phẩm này?”

“Đúng vậy! Làm sao một đám phế vật chỉ biết hưởng thụ thành quả của người khác, lại có thể to gan buộc tội người khác là ích kỷ?”

Mọi người đều la hét và chửi bới.

Trong số những người này cũng có vài người thực sự cảm thấy có lỗi và lên tiếng bênh vực Cố Hàn, nhưng phần lớn đều là người của các gia tộc khác thêm dầu vào lửa.

Hiệu quả đương nhiên rất tốt.

Bắt đầu từ hôm nay, danh tiếng của Cố gia đã bị hủy hoại hoàn toàn, coi như xong rồi!

Trong đám đông, người của Cố gia bị mảng đến mức không thể ngóc đầu lên.

Khi lớp mặt nạ này bị xé ra, bọn họ xấu hổ đến mức không thở nổi, nhưng trong lòng thay vì cảm thấy hối hận thì bọn họ lại càng hận Cố Hàn hơn.

Đến cuối cùng, bọ chưa bao giờ công nhận Cố Hàn.

Lúc này, đối với Cố Hàn mà nói, sự thừa nhận của họ không còn cần thiết nữa.

Hản nhẹ nhàng cầm lấy bài vị của Cố Thiên rồi đặt nó trước mặt Cố Dương.

Một cái chạm tay!

Keng!

Trường thương đỏ rực ngay lập tức cảm vào tảng đá xanh! Hồng Vân Thương!

“Nghĩa phụ!”

“Những kẻ đã hãm hại người, con sẽ cho bọn chúng phải bồi táng với người.”

Vừa nói, hắn lấy ra bốn cái đầu, đặt ngay ngắn trước bài vị của Cổ Thiên!

Đầu tiên là của Cố thống lĩnh.

Hai cái tiếp theo là của hai trưởng lão Cố gia.

Cái cuối cùng là của Cố Thành.

Bộp!

Sau khi làm xong, hắn dùng kiếm đập lên vai Cố Dương, một đạo kiếm khí mạnh mẽ lập tức xuyên vào cơ thể gã, cắt kinh mạch của gã ra thành từng mảnh!

“Ah!!!”

Đau đớn quá khủng khiếp khiến Cố Dương lập tức thanh tỉnh trở lại.

“Ngươi… Ngươi đã làm gì vậy? Tu vi của ta, kinh mạch của ta! Phụ thân? Làm sao có thể…”

Nhìn thấy đầu Cố Thành, sắc mặt gã trở nên méo mó. “Thật giống một con chó.”

Cố Hàn nhìn chăm chăm gã, lạnh giọng nói: “Một con chó đi lạc!”

Sắc mặt Cố Dương tái nhợt đi.

Câu này chính là câu ngày đó gã nói với Cố Hàn, hiện tại vật đổi sao dời, câu nói này lại bị đối phương đáp trả nguyên vẹnl

“Ngươi… dám sỉ nhục †a?”

Hai mắt gã đỏ ngầu, trừng mắt nhìn Cố Hàn: “Ngươi còn dám giết cha ta?”

“Ông ta đã giết nghĩa phụ của ta, giết người phải đền mạng!”

“Súc sinh!”

Khuôn mặt của Cố Trường trở nên lạnh lẽo.

Mục tiêu đã đạt được xác định, tiếp theo đã đến giờ xem kịch rồi.

Nhìn Cố Trường gần như sắp phát điên, hốc mắt Cố Hàn cũng đỏ ngầu lên.

Nghĩa phụ.

Đây là tên cuối cùng.


Chương 34 Súc sinh!
Danh sách chương
Chương 01: Đại Tự Tại Thiên Ma Kinh!Chương 2: Đại Diễn Kiếm Kinh và Đại Tự Tại Thiên Ma KinhChương 03: Nàng ngốc thì các ngươi có thể ức hiếp nàng?Chương 04: Khu rừng Man Hoang, bao vây tiêu diệt!Chương 05: vẻ ngông cuồng kiêu căng của ngươi đâu, làm lại lần nữa điChương 06: Nguy cơ! Yêu thú cấp 4!Chương 07: Mới vào cực cảnh, Ngưng Khí tầng thứ 10Chương 08: Mượn đầu của ngươi để tế cho nghĩa phụ ta!Chương 10: Ta có một người bằng hữu…Chương 11 Tại sao lại nói như vậy?Chương 12 Ngài đang nhìn gì vậy?Chương 13 Hỏng bét rồi!Chương 14 Tiết lãoChương 9: Hồn phách bị khuyết, bệnh không thể trị!Chương 15 Vô tình nhìn sao?Chương 16 Phát lệnh truy bắt?Chương 17 Nàng….sao rồi…Chương 18 Không được!Chương 19 Giết người?Chương 21 Chỉ chớp mắtChương 20 Người xấu!Chương 22 Đột nhiên!Chương 23 “Thiếu gia!”Chương 24 Quá mạnh!Chương 26 Có chuyện lớn rồi!Chương 27 Yên tâm!Chương 25 Một tiếng gầm vang!Chương 28 Nghĩa phụ!Chương 29 Nói càn!Chương 30 Bẩm thành chủ!Chương 31 Cố Hàn nào?Chương 32 Lý tổng quảnChương 33 Báo thù?Chương 34 Súc sinh!Chương 35 Khốn khiếp!Chương 36 Cái gì!Chương 37 “Bắt hắn!”Chương 38 Tại sao lại kinh động đến ngài rồi?Chương 39 “Cố Hàn?”Chương 40 “Liễu Oanh!”Chương 41 Điện hạ!Chương 42 Nàng ta cũng quen biết Tiết thần y?Chương 43 “Nhìn thấy không?”Chương 44 Cố Hàn thẳng thừng từ chốiChương 45 “Không cần?”Chương 46 “Thiếu gia!”Chương 47 Cố Hàn không nói gìChương 48 Cứ gọi ta là Khương Phong!Chương 49 Thiếu gia!Chương 50 Mấy người làm gì vậy!Chương 51 "Giúp ta với!"Chương 52 Hạnh phúc?Chương 53 Còn không phải saoChương 54 Muội có giết ta ta cũng không về!Chương 55 Người đâu?Chương 56 Là ngươi?Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?Chương 58 Linh Nguyên?Chương 59 Yêu thú nối loạn!Chương 60 Phải chạy càng nhanh càng tốt!Chương 61 Đáng ghét!Chương 62 Đi xem một chút là biếtChương 63 Phải nhanh!