Cực Đạo Kiếm Tôn - Cố Hàn (FULL)

Chương 52 Hạnh phúc?


Trước Sau

“Gì cơ?” Cố Hàn không kịp phản ứng. Giúp? Giúp gì mới được? Với tu vi của ngươi, còn cần một tu sĩ Khai Mạch cảnh như ta giúp sao?

“Tiểu huynh đệ, nhất định phải giúp ta!” Người thanh niên kia lặp lại lần nữa, giọng điệu van xin. ‘Lát nữa có ai hỏi, ngươi tuyệt đối đừng nói đã nhìn thấy ta!”

“Nhất định không được nói! Hạnh phúc cả đời ta đều năm trong tay ngươi!” Nói xong, hắn ta biến mất không thấy bóng dáng.

Hạnh phúc? Cố Hàn có chút ngơ ngác. Hạnh phúc cả đời là gì?

“Thiếu gia.” A Sỏa lặng lẽ nghiêng đầu. “Người đó là ai vậy? Hắn không muốn linh dược của chúng ta sao?”

“Mặc kệ hắn đi!” Cố Hàn vội cất linh dược vào. “Có thể người này không được bình thường! Gì mà hạnh phúc hay không hạnh phúc chứ, liên quan gì đến ta!”

Đương nhiên, hắn cũng không dám chậm trễ thêm nữa. Lỡ như người kia quay lại rồi để ý đến linh dược trong tay hẳn thì sẽ rất bất lợi. Hắn cõng A Sỏa trên lưng, cố ý chọn hướng ngược với người đó, chạy thật nhanh về phía trước!

Khoảng một canh giờ sau.

“Ha…” Thấy không có ai đuổi theo phía sau, Cố Hàn thở phào một hơi. May mà không đuổi theo! Trước đó đấu với dây leo kỳ lạ hồi lâu đã tiêu hao hơn phân nửa linh lực của hắn rồi, lúc này lại dốc hết tu vi để chạy trong thời gian dài như vậy, dù linh lực có thâm hậu cũng cảm thấy mệt mỏi.

“Thiếu gia.” A Sỏa đau lòng lau mồ hôi cho hẳn. “Chúng ta cần chạy nữa không?”

“Không chạy nữa.” Cố Hàn lắc đầu. “Tìm một chỗ nghỉ ngơi trước đó, sau đó mới…

“Gừ”

Đột nhiên một tiếng rít gào truyền đến! Là yêu thú! Hơn nữa nghe tiếng có thể biết thực lực của yêu thú này chắc chắn rất mạnh! Cố Hàn căng thẳng, lập tức lấy lại tinh thần. Hắn cầm trường kiếm trong tay các giác xung quanh! Đầu tiên là dây leo kỳ lạ, sau đó là nam tử thần bí, bây giờ lại gặp mãnh thú có thực lực cao cường. Hình như… Hôm nay xui xẻo hơn bình thường?

Đang nghĩ ngợi thì lại vang lên tiếng gầm. Từng cây cổ thụ che trời lần lượt ngã xuống, bóng dáng của yêu thú kia cũng. xuất hiện trong tầm mắt hẳn. Yêu thú này giống như lợn rừng vậy, cao khoảng hai trượng, trên lưng có gai nhọn còn tỏa ra ánh sáng sắc lạnh. Yêu thú này… Tệ nhất cũng là bậc bốn!

Cố Hàn trầm mặc. Bậc bốn tương đương với cao thủ Tụ Nguyên Cảnh, cho dù hắn đang trong trạng thái tốt nhất cũng chưa chắc sẽ thẳng được, huống chỉ hiện giờ hẳn đã tiêu hao hơn nửa tu vi, phần thắng càng ít.

“Thiếu gia!” A Sỏa đột nhiên nằm chặt lấy hản. “Để tai”

Nàng có thể nhìn ra tâm tư của Cố Hàn, hiểu được thực. lực của yêu thú này chắc chản không hề nhỏ. Nhưng nàng có cảm giác, nếu sử dụng năng lực thần bí kia để đối phó với yêu thú sẽ rất dễ dàng!

“Không được!” Cố Hàn quyết đoán từ chối. “Quên lời ta nói rồi sao? Nàng chỉ cần ở bên cạnh nhìn, một mình ta cũng có thể…

Lời còn chưa dứt, yêu thú kia không thèm nhìn hai người một cái mà vội vàng chạy đi.

Cố Hàn ngây người. Vừa rồi hình như hắn thấy được trong mắt yêu thú kia… Có một tia sợ hãi?

Không đợi hắn nghĩ nhiều, một tiếng vang xé trời truyền đến! Một cái chùy khổng lồ màu vàng tím từ trên trời giáng xuống người yêu thú kia rất chuẩn xác!

Ẩm!

Một tiếng nổ lớn vang lên! Cố Hàn cảm thấy mặt đất dưới chân mình rung chuyển. Hản nhìn kỹ lại, cách đó không xa có một cái hố sâu mấy trượng, mà con yêu thú kia đã bị đập thành một đống thịt nát.

“Đây… Đồng tử Cố Hàn co rút lại.

Ầm!

Ầm!

Lại nhìn lên trên chút nữa… Cố Hàn hoàn toàn choáng váng!

Phía trên thân hình vô cùng cường tráng kia không ngờ lại là đầu của một nữ tử, trông hoàn toàn khác biệt với nữ tử tầm thường, thậm chí… Còn rất xinh đẹp!

Đây… Là nữ sao?

"Nhìn gì vậy?" Nữ tráng sĩ hình như có chút xấu hổ. "Lão nương đang hỏi ngươi đó, rốt cuộc có thấy người đó không?”


Chương 52 Hạnh phúc?
Danh sách chương
Chương 01: Đại Tự Tại Thiên Ma Kinh!Chương 2: Đại Diễn Kiếm Kinh và Đại Tự Tại Thiên Ma KinhChương 03: Nàng ngốc thì các ngươi có thể ức hiếp nàng?Chương 04: Khu rừng Man Hoang, bao vây tiêu diệt!Chương 05: vẻ ngông cuồng kiêu căng của ngươi đâu, làm lại lần nữa điChương 06: Nguy cơ! Yêu thú cấp 4!Chương 07: Mới vào cực cảnh, Ngưng Khí tầng thứ 10Chương 08: Mượn đầu của ngươi để tế cho nghĩa phụ ta!Chương 10: Ta có một người bằng hữu…Chương 11 Tại sao lại nói như vậy?Chương 12 Ngài đang nhìn gì vậy?Chương 13 Hỏng bét rồi!Chương 14 Tiết lãoChương 9: Hồn phách bị khuyết, bệnh không thể trị!Chương 15 Vô tình nhìn sao?Chương 16 Phát lệnh truy bắt?Chương 17 Nàng….sao rồi…Chương 18 Không được!Chương 19 Giết người?Chương 21 Chỉ chớp mắtChương 20 Người xấu!Chương 22 Đột nhiên!Chương 23 “Thiếu gia!”Chương 24 Quá mạnh!Chương 26 Có chuyện lớn rồi!Chương 27 Yên tâm!Chương 25 Một tiếng gầm vang!Chương 28 Nghĩa phụ!Chương 29 Nói càn!Chương 30 Bẩm thành chủ!Chương 31 Cố Hàn nào?Chương 32 Lý tổng quảnChương 33 Báo thù?Chương 34 Súc sinh!Chương 35 Khốn khiếp!Chương 36 Cái gì!Chương 37 “Bắt hắn!”Chương 38 Tại sao lại kinh động đến ngài rồi?Chương 39 “Cố Hàn?”Chương 40 “Liễu Oanh!”Chương 41 Điện hạ!Chương 42 Nàng ta cũng quen biết Tiết thần y?Chương 43 “Nhìn thấy không?”Chương 44 Cố Hàn thẳng thừng từ chốiChương 45 “Không cần?”Chương 46 “Thiếu gia!”Chương 47 Cố Hàn không nói gìChương 48 Cứ gọi ta là Khương Phong!Chương 49 Thiếu gia!Chương 50 Mấy người làm gì vậy!Chương 51 "Giúp ta với!"Chương 52 Hạnh phúc?Chương 53 Còn không phải saoChương 54 Muội có giết ta ta cũng không về!Chương 55 Người đâu?Chương 56 Là ngươi?Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?Chương 58 Linh Nguyên?Chương 59 Yêu thú nối loạn!Chương 60 Phải chạy càng nhanh càng tốt!Chương 61 Đáng ghét!Chương 62 Đi xem một chút là biếtChương 63 Phải nhanh!