Cực Đạo Kiếm Tôn - Cố Hàn (FULL)

Chương 56 Là ngươi?


Trước Sau

“Là ngươi?” Bọn họ lặp tức nhặn ra Cố Hàn. Bọn họ chính là quản sự thương vụ canh giữ bên ngoài phòng của Tiết thần y hòm đó.

“Thiếu gia!” A sỏa kéo góc áo Cố Hàn. “Bọn họ là người xấu!”

“Ha ha.” Người dần đầu cười lạnh một tiếng: “Đúng là trùng hợp, không ngờ lại gặp lại ngươi ở một nơi như thế này.”

Cố Hàn lạnh nhạt, hắn đã đoán được đại khái sự việc. Nếu hắn đoán không lầm, hôm đó Trần Bình lấy được đan dược của Tiết thần y khiến cho đám người này ghen tị mới có ý đồ xấu muốn chặn đường giết hân ta.

“Đi thôi.” Một người đối diện thúc giục nói.

“Tìm Trần Bình quan trọng hơn, đừng dày dưa với tên này!”

“Đừng dây dưa?” Người dẩn đầu lắc đầu: “Ngươi đừng quên hãn có quen biết với Tiết thần y, chắc chắn trên người có không ít đan dược Tiết thần y cho! Huống hồ hắn đã thấy chúng ta rồi, để tránh lộ

tin tức chúng ta nhất định không thế thả hắn đi!”

“Nhưng… Hán còn quen biết Lý tống quản…”

“Hừ, khu rừng Man Hoang lớn như vậy, hàng năm có không biết bao nhiêu người chết. Ngươi không nói ta không nói, sao Lý tống quản biết được?”

“Đúng vậy đúng vậy!” Người bên cạnh hiếu ra.

“Có lý lắm!”

“Tiểu tử, gặp phải bọn ta coi như ngươi xui xẻo!”

Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên bay ra từ trong rừng, ngã xuổng đất không ngừng ho ra máu. Chính là Trần Bình!

Ngay sau đó lại có thêm ba bóng người chậm rãi bước ra, tụ họp với năm người kia.

“Bọn ta đã bắt được hắn, các ngươi cũng nên nhớ những gì mình đã hứa!”

“Yên tâm đi!” Tên cầm đầu đắc ý cười, chỉ vào Cố Hàn: “Không vội, bắt lấy tiểu tử này cho ta, ta trả thêm gấp rưỡi!”

Ba người này chính là tán tu mà bọn họ thuê được.

“Tổng Siêu!” Trần Bình nhìn người cầm đầu, vẻ mặt bi phần, “Ta không ngờ các ngươi lại bi ối như vậy! Nếu Tụ Bảo Các biết chuyện này, nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi!”

“Ha ha.” Tống Siêu cười lạnh.

“Hàng năm các đại thương hội đều tốn thất mấy quản sự, ngươi cho là với địa vị của ngươi, bọn họ sẽ quan tâm sống chết của ngươi sao?”

“Ngươi!”

“Đan dược của Tiết thần y là đồ tốt, không phải thứ mà ngươi có tư cách lấy!”

“…” Trần Bình trầm mặc hồi lâu, ngược lại nhìn về phía Cố Hàn, vẻ mặt áy náy. ‘Tiếu huynh đệ, xin lồi! Ngươi giúp ta, ta còn làm liên lụy đến ngươi…”

“Liên lụy?” Cố Hàn gật đầu, “Ngươi quả thật làm phiền ta.”

“Nhớ kỹ.” Hăn sờ đầu A sỏa, trấn an cảm xúc căng thẳng của nàng: “Ngươi nợ ta một ân tình.”

“Ha ha.” Tổng Siêu đổi diện vẻ mặt

châm chọc.

“Sao đây, mạng mình khó giữ còn muốn cứu người? Đúng là một trò cười!” Nói xong, hắn ta ra hiệu mọi người ra tay!

“Đợi đã!1’ Đột nhiên, một người nhìn chằm chằm Cố Hàn, giọng điệu không chắc chắn: “Ngươi… Có phải là Cố Hàn không?”

“Hử?” Cố Hàn nhíu mày. “Ngươi biết ta sao?”

“…” Tán tu không lên tiếng, chỉ là sau lưng đã toát đầy mồ hôi lạnh. Quả nhiên! Thật sự là hán, tên sát thần đó!

“Nhiệm vụ này ta từ chối!” Hắn ta ở gần thành Thiên Vũ, hôm đó khi Cố Hàn đại khai sát giới trong rừng Man Hoang, hán đúng lúc đi ngang qua nhìn thấy.

“Ngươi nói gì!” vẻ mặt Tống Siêu lạnh lùng.

“Nếu ngươi đi thì cái đó…”

“Ta từ bỏ!” Trong ánh mắt khó hiếu của mọi người, tên tán tu kia không chút do dự quay đáu bước đi.

Hôm đó hãn có thể giết sáu gã Thông Khiếu cảnh thì bây giờ tám người

cũng có thế giết!

“Đứng lại!” Không ngờ Cố Hàn đột nhiên gọi hân lại.

“Chuyện… Chuyện gì?” Cơ thể tán tu cứng đờ.

“Ngươi làm hân ta bị thương.” Cố Hàn chỉ Trần Bình. “Làm người ta bị thương như vậy rồi bỏ đi, sao mà coi được chứ?”

Cái gì?

Mọi người đều ngơ ngác. Đây là có ý gì? Chẳng lẽ còn muốn hán ta bồi thường, đúng là một truyện cười của năm mà!

Chắng qua, chuyện khiến bọn họ kinh ngạc đã xảy ra.

“Cái này…” Tên tán tu kia không chút do dự, lặp tức lấy ra một cái túi ném cho Cố Hàn.

“Bên trong có một nghìn Nguyên Tinh, còn có mấy bình đan dược trị thương, coi như bồi thường cho hán ta… Đủ chưa?”

“Tạm được.” Cõ Hàn gật đầu, nhìn về phía Trần Bình.

“Ta giữ trước giúp ngươi, ngươi không có ý kiến chứ?” Nói xong cũng không đợi Trần Bình trả lời đã nhét túi vào ngực mình.

Trần Bình không phản ứng kịp. Đây là chuyện ta nén ý kiến sao, đã là… Một người sắp chết rồi, lấy mấy thứ ngoài thân đó làm gì chứ?

Nhóm người Tống Siêu cuối cùng cũng phản ứng lại.

“Ra vẻ gì chứ!”

“Cố Hàn? Có ai nghe qua chưa?”

“Vô danh tiếu tốt mà thôi, muốn dùng thủ đoạn này lừa chúng ta, mơ đi!”


Chương 56 Là ngươi?
Danh sách chương
Chương 01: Đại Tự Tại Thiên Ma Kinh!Chương 2: Đại Diễn Kiếm Kinh và Đại Tự Tại Thiên Ma KinhChương 03: Nàng ngốc thì các ngươi có thể ức hiếp nàng?Chương 04: Khu rừng Man Hoang, bao vây tiêu diệt!Chương 05: vẻ ngông cuồng kiêu căng của ngươi đâu, làm lại lần nữa điChương 06: Nguy cơ! Yêu thú cấp 4!Chương 07: Mới vào cực cảnh, Ngưng Khí tầng thứ 10Chương 08: Mượn đầu của ngươi để tế cho nghĩa phụ ta!Chương 10: Ta có một người bằng hữu…Chương 11 Tại sao lại nói như vậy?Chương 12 Ngài đang nhìn gì vậy?Chương 13 Hỏng bét rồi!Chương 14 Tiết lãoChương 9: Hồn phách bị khuyết, bệnh không thể trị!Chương 15 Vô tình nhìn sao?Chương 16 Phát lệnh truy bắt?Chương 17 Nàng….sao rồi…Chương 18 Không được!Chương 19 Giết người?Chương 21 Chỉ chớp mắtChương 20 Người xấu!Chương 22 Đột nhiên!Chương 23 “Thiếu gia!”Chương 24 Quá mạnh!Chương 26 Có chuyện lớn rồi!Chương 27 Yên tâm!Chương 25 Một tiếng gầm vang!Chương 28 Nghĩa phụ!Chương 29 Nói càn!Chương 30 Bẩm thành chủ!Chương 31 Cố Hàn nào?Chương 32 Lý tổng quảnChương 33 Báo thù?Chương 34 Súc sinh!Chương 35 Khốn khiếp!Chương 36 Cái gì!Chương 37 “Bắt hắn!”Chương 38 Tại sao lại kinh động đến ngài rồi?Chương 39 “Cố Hàn?”Chương 40 “Liễu Oanh!”Chương 41 Điện hạ!Chương 42 Nàng ta cũng quen biết Tiết thần y?Chương 43 “Nhìn thấy không?”Chương 44 Cố Hàn thẳng thừng từ chốiChương 45 “Không cần?”Chương 46 “Thiếu gia!”Chương 47 Cố Hàn không nói gìChương 48 Cứ gọi ta là Khương Phong!Chương 49 Thiếu gia!Chương 50 Mấy người làm gì vậy!Chương 51 "Giúp ta với!"Chương 52 Hạnh phúc?Chương 53 Còn không phải saoChương 54 Muội có giết ta ta cũng không về!Chương 55 Người đâu?Chương 56 Là ngươi?Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?Chương 58 Linh Nguyên?Chương 59 Yêu thú nối loạn!Chương 60 Phải chạy càng nhanh càng tốt!Chương 61 Đáng ghét!Chương 62 Đi xem một chút là biếtChương 63 Phải nhanh!