Cực Đạo Kiếm Tôn - Cố Hàn (FULL)

Chương 30 Bẩm thành chủ!


Trước Sau

Bởi vì bọn họ hiểu rõ cuộc tỉ thí lần này chỉ là hình thức mà thôi, với thực lực hiện tại của Cố Dương, muốn đoạt được chức vô địch là điều cực kỳ dê dàng.

Liễu Uyên cung không mấy quan tâm.

Với tư cách là thành chủ, ông ta chỉ cần duy trì sự ổn định của thành Thiên Vũ, còn đối với các gia tộc thì… tranh đấu càng khốc liệt càng tốt.

“Bẩm thành chủ!”

Lúc này, một tên thị vệ bước tới nói: “Đã đến giờ rồi ạ!”

“Ừ!”

Liếu Nguyên gật đầu, có chút lơ đãng.

‘Vậy thì hãy bắt đầu thôi.”

Nói xong, ông ta nhìn về căn phòng yên tĩnh phía sau.

Người ngồi ở đó, chính là thất hoàng tử!

“Nhiếp hồn thuật!”

Trong không gian ý thức, bóng đen đang giải thích cho cố Hàn: “Thật lòng mà nói thì đây không phải là thần thông, chỉ có thể xem là một loại kỹ xảo vận dụng hồn lực mà thôi! Hồn lực của ngươi rất cường đại, vượt xa người khác…”

Nói tới đây, trái tim hắn ta như muốn rỉ máu.

Những hồn lực này… đều là của bổn quân!

Tên vương bát đản này, kể từ khi gặp hắn, chẳng có điều gì tốt đẹp xảy ra với bổn quân cả!

“Được!”

Cố Hàn gật đầu.

“Ta hiểu rồi”

Nhiếp hồn thuật này đương nhiên là do bóng đen cấn thận lựa chọn, rất phù hợp với tình hình hiện tại.

“Đúng fôỉ!”

Trước khi rời đỉ, cố Hàn chợt quay người lại.

“Ân tình đó sau này sẽ trả!”

Hừ, bóng đen âm thầm chửi bới.

Ân tình cái rắm, bổn quân không thèm quan tâm tới cái nhảm nhí đó.

“Nhưng mà…”

Hắn ta trầm ngâm nghĩ: “Tiểu tử này cũng khá có tình có nghĩa… Không được, không được”

Nói được một nửa, hắn ta chợt lắc đầu.

“Không được mềm lòng!”

“Vẫn phải tìm cách giết hắn mới được!”

Bên ngoài, một đám người Cố gia đang không ngừng chửi bới.

Thì đột nhiên, cửa từ đường lại được mở ra, Cố Hàn cầm theo bài vị của Cố Thiên chậm rãi bước ra ngoài.

Một lúc sau, không ai dám nói thêm lời nào.

“A Soar

Cố Hàn phớt lờ bọn họ và rút kiếm ra.

“Đi nào.”

“Vâng!”

A sỏa lau nước mắt nhưng vẫn không quên trừng mắt với đám người đó.

“Nghĩa phụ, những người này quá xấu xa, ta vĩnh viên sẽ không quay về nữa!”

‘Vậy thì đừng quay lại.”

ở phía sau, đám người đó nhìn chằm chằm vào lưng Cố Hàn như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

“Đúng rồi!”

Cố Hàn đột nhiên dừng lại.

“Còn một điều nữa!”

Bum!

Trường kiếm khẽ rung lên, hai đạo kiếm khí hung hãn đột nhiên bay ra!

Đùng, đùng!

Dưới ánh mắt tuyệt vọng hòa lẫn phẫn nộ của đám người Cố gia, từ đường của tổ tiên được xây dựng nguy nga trong nháy mắt đã biến thành một đống đổ nát!

Trên võ đài.

Phịch!

Trường thương trong tay cố Dương lóe lên ánh đỏ, sau đó lập tức đánh trúng đối thủ!

Người đàn ông phun ra một ngụm máu, trực tiếp ngã ra khỏi võ đài!

“Đến!”

Cố Dương không thèm nhìn hắn, vung trường thương lên.

“Người tiếp theo!”

“Cố Dương thiếu chủ thật lợi hại!”

“Aỉ còn dám bước lên chứ, làm sao có thể địch lại hắn?”

“Chậc chậc, xem ra cuộc thi đấu tư cách

này của võ viện chẳng có gì đặc biệt/

tt n

Xung quanh võ đài, mọi người đang bàn tán xôn xao, điều này rất thỏa mãn lòng kiêu ngạo của Cố Dương.

Thế nhưng, trên hàng ghế phía trước, sắc mặt của tất cả gia trưởng còn lại đều cực kỳ khó coi.

Đầu tiên là Cố Hàn, bây giờ lại xuất hiện một tên Cố Dương!

Cố gia quá may mắn rồi.

“Không tồi”

“Quả thật là như vậy!”

Đương nhiên Liễu Uyên sẽ không từ chối thiện ý của lão.

“Ta ở võ viện có một vài bằng hữu cũ, Cố Dương trước khi đi thì kêu nó tới thành vương phủ một chuyến.”

“Nhọc lòng thành chủ rồi!”


Chương 30 Bẩm thành chủ!
Danh sách chương
Chương 01: Đại Tự Tại Thiên Ma Kinh!Chương 2: Đại Diễn Kiếm Kinh và Đại Tự Tại Thiên Ma KinhChương 03: Nàng ngốc thì các ngươi có thể ức hiếp nàng?Chương 04: Khu rừng Man Hoang, bao vây tiêu diệt!Chương 05: vẻ ngông cuồng kiêu căng của ngươi đâu, làm lại lần nữa điChương 06: Nguy cơ! Yêu thú cấp 4!Chương 07: Mới vào cực cảnh, Ngưng Khí tầng thứ 10Chương 08: Mượn đầu của ngươi để tế cho nghĩa phụ ta!Chương 10: Ta có một người bằng hữu…Chương 11 Tại sao lại nói như vậy?Chương 12 Ngài đang nhìn gì vậy?Chương 13 Hỏng bét rồi!Chương 14 Tiết lãoChương 9: Hồn phách bị khuyết, bệnh không thể trị!Chương 15 Vô tình nhìn sao?Chương 16 Phát lệnh truy bắt?Chương 17 Nàng….sao rồi…Chương 18 Không được!Chương 19 Giết người?Chương 21 Chỉ chớp mắtChương 20 Người xấu!Chương 22 Đột nhiên!Chương 23 “Thiếu gia!”Chương 24 Quá mạnh!Chương 26 Có chuyện lớn rồi!Chương 27 Yên tâm!Chương 25 Một tiếng gầm vang!Chương 28 Nghĩa phụ!Chương 29 Nói càn!Chương 30 Bẩm thành chủ!Chương 31 Cố Hàn nào?Chương 32 Lý tổng quảnChương 33 Báo thù?Chương 34 Súc sinh!Chương 35 Khốn khiếp!Chương 36 Cái gì!Chương 37 “Bắt hắn!”Chương 38 Tại sao lại kinh động đến ngài rồi?Chương 39 “Cố Hàn?”Chương 40 “Liễu Oanh!”Chương 41 Điện hạ!Chương 42 Nàng ta cũng quen biết Tiết thần y?Chương 43 “Nhìn thấy không?”Chương 44 Cố Hàn thẳng thừng từ chốiChương 45 “Không cần?”Chương 46 “Thiếu gia!”Chương 47 Cố Hàn không nói gìChương 48 Cứ gọi ta là Khương Phong!Chương 49 Thiếu gia!Chương 50 Mấy người làm gì vậy!Chương 51 "Giúp ta với!"Chương 52 Hạnh phúc?Chương 53 Còn không phải saoChương 54 Muội có giết ta ta cũng không về!Chương 55 Người đâu?Chương 56 Là ngươi?Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?Chương 58 Linh Nguyên?Chương 59 Yêu thú nối loạn!Chương 60 Phải chạy càng nhanh càng tốt!Chương 61 Đáng ghét!Chương 62 Đi xem một chút là biếtChương 63 Phải nhanh!