Cực Đạo Kiếm Tôn - Cố Hàn (FULL)

Chương 17 Nàng….sao rồi…


Trước Sau

“A Soả…”

CỐ Hàn chịu đựng cảm giác khó chịu tột độ, hắn cắn đầu lưỡi, run rẩy vươn cánh tay ra, đặt trên vai vai A Soả.

“Nàng….sao rồi….”

“Thiếu gia.”

Bị Cố Hàn chạm vào một cái.

Hai đạo u quang trong đòi mắt A sỏa lập tức biến mất.

Tuy nhiên, đôi mắt nàng lại trở nên mơ hồ và trống rỗng, như thể sự nhanh nhẹn và hoạt bát trước đó cũng tan biến theo u quang đó.

“Thiếu gia…”

Trên mặt nàng xuất hiện dấu hiện cực kỳ mệt mỏi, trực tiếp rút vào trong ngực cố Hàn.

“A sỏa mệt quá…”

Không hay rồi!

Nghe thấy cách nàng xưng hô với mình.

Tâm trạng của cố Hàn đột ngột trở nên nặng nề.

Lời còn chưa nói xong, A sỏa lại ngủ thiếp đi như trước.

“Giết ta đi…cầu xin ngươi…”

ở một bên, nam nhân kia vẫn đang cầu xin nhưng giọng nói ngày càng yếu đi.

Cố Hàn tức giận.

“Nếu không phải tại các ngươi, làm sao A sỏa có thể biến thành thế này lần nữa!”

“Muốn chết dễ dàng?”

“Không thể nào!”

Cố Hàn lạnh lùng liếc nhìn hắn ta rồi bế A sỏa lên, bỏ đi ngay lập tức.

“Grừ!”

Một lúc sau, mấy tiếng gầm vang lên!

Là những yêu thú gần đó cảm nhận được mùi máu tươi nên lần lượt kéo đến đây.

Số phận của hắn ta, không cần nói cũng biết.

“Ngươi nói cái gì!”

Trong không gian ý thức.

Sau khỉ nghe xong câu chuyện của Cố Hàn,

bóng đen hưng phấn đến mức đứng bật dậy, liên tục xoa tay.

“Tốt tốt tốt!1′

“Không ngờ ở nơi xó xỉnh này lại gặp được loại huyết mạch nghịch thiên này!”

“Ha ha ha! Đúng là tạo hoá, đúng là tạo hoá!”

“Huyết mạch?”

Cố Hàn cau mày.

“Huyết mạch gì!”

“Tiểu tử, không hiểu à?”

Bóng đen vẫn còn hưng phấn không thôi.

“Ngươi cho rằng trên thế giới này tất cả mọi người đều giống như ngươi, thân xác phàm trần đã bị phế đến cực hạn ư?”

“Haha, ta nói thật cho ngươi biết, thiên tài trên thế giới này giống như cá diếc qua sông*, nhiều vô số kể, trong đó có một số người sẽ thức tỉnh thể chất hoặc huyết mạch đặc thù của mình khỉ còn trẻ, những người như vậy được gọi là thiên tài trong số các thiên tài! Chỉ cần có thể thuận lợi trưởng thành, tu luyện thể chất hoặc huyết mạch của mình đến đại thành, ít nhất cũng có thể trở thành chúa tể một phương!”

(*) Ý chỉ có rất nhiều người đến và đi.

“Mà tiểu nha đầu này…”

Hắn ta có chút ghen tị.

“Nàng lại thức tỉnh huyết mạch Phá Vọng Chi Đồng! Chậc chậc chậc, nó có thể chiếm một vị trí hiếm hoi trong mười huyết mạch và thể chất được công nhận hàng đầu! Còn về những gì ngươi nói nàng có thể nhìn thấy nơi linh dược sinh trường, chẳng qua đó chỉ là một công dụng cơ bản nhất mà thôi. Trong truyền thuyết, nếu Phá Vọng Chi Đồng được tu luyện đến đại thành là có thể nhìn xuyên qua quá khứ và tương lai, chiến đấu chống lại người khác, trời sinh bất khả chiến bại!”

“Ngược lại là ngươi!”

Hắn ta nhìn cố Hàn, giọng điệu đầy khinh thường.

“Chỉ là một thân thể phàm nhân mà cũng thu được một thị nữ có Phá Vọng Chì Đồng, chậc chậc chậc, đây là vận may cứt chó gì vậy?”

“Còn ngươi thì sao?”

Cố Hàn lạnh lùng nhìn hắn ta.

“Thể chất và huyết mạch của ngươi là gì?”

“Vậy ma thể của ngươi đâu? Tại sao chỉ còn sót lại chút tàn hồn này?”

ir ir

Bóng đen không cãi lại được.

Tiểu tử khốn khiếp này không giỏi cái gì nhưng công phu đâm vào tim lại rất thành thục!


Chương 17 Nàng….sao rồi…
Danh sách chương
Chương 01: Đại Tự Tại Thiên Ma Kinh!Chương 2: Đại Diễn Kiếm Kinh và Đại Tự Tại Thiên Ma KinhChương 03: Nàng ngốc thì các ngươi có thể ức hiếp nàng?Chương 04: Khu rừng Man Hoang, bao vây tiêu diệt!Chương 05: vẻ ngông cuồng kiêu căng của ngươi đâu, làm lại lần nữa điChương 06: Nguy cơ! Yêu thú cấp 4!Chương 07: Mới vào cực cảnh, Ngưng Khí tầng thứ 10Chương 08: Mượn đầu của ngươi để tế cho nghĩa phụ ta!Chương 10: Ta có một người bằng hữu…Chương 11 Tại sao lại nói như vậy?Chương 12 Ngài đang nhìn gì vậy?Chương 13 Hỏng bét rồi!Chương 14 Tiết lãoChương 9: Hồn phách bị khuyết, bệnh không thể trị!Chương 15 Vô tình nhìn sao?Chương 16 Phát lệnh truy bắt?Chương 17 Nàng….sao rồi…Chương 18 Không được!Chương 19 Giết người?Chương 21 Chỉ chớp mắtChương 20 Người xấu!Chương 22 Đột nhiên!Chương 23 “Thiếu gia!”Chương 24 Quá mạnh!Chương 26 Có chuyện lớn rồi!Chương 27 Yên tâm!Chương 25 Một tiếng gầm vang!Chương 28 Nghĩa phụ!Chương 29 Nói càn!Chương 30 Bẩm thành chủ!Chương 31 Cố Hàn nào?Chương 32 Lý tổng quảnChương 33 Báo thù?Chương 34 Súc sinh!Chương 35 Khốn khiếp!Chương 36 Cái gì!Chương 37 “Bắt hắn!”Chương 38 Tại sao lại kinh động đến ngài rồi?Chương 39 “Cố Hàn?”Chương 40 “Liễu Oanh!”Chương 41 Điện hạ!Chương 42 Nàng ta cũng quen biết Tiết thần y?Chương 43 “Nhìn thấy không?”Chương 44 Cố Hàn thẳng thừng từ chốiChương 45 “Không cần?”Chương 46 “Thiếu gia!”Chương 47 Cố Hàn không nói gìChương 48 Cứ gọi ta là Khương Phong!Chương 49 Thiếu gia!Chương 50 Mấy người làm gì vậy!Chương 51 "Giúp ta với!"Chương 52 Hạnh phúc?Chương 53 Còn không phải saoChương 54 Muội có giết ta ta cũng không về!Chương 55 Người đâu?Chương 56 Là ngươi?Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?Chương 58 Linh Nguyên?Chương 59 Yêu thú nối loạn!Chương 60 Phải chạy càng nhanh càng tốt!Chương 61 Đáng ghét!Chương 62 Đi xem một chút là biếtChương 63 Phải nhanh!