Cực Đạo Kiếm Tôn - Cố Hàn (FULL)

Chương 25 Một tiếng gầm vang!


Trước Sau

Một tiếng gầm vang!

Thanh trường kiếm và trường đao va chạm vào nhau trong tích tắc!

Trong ánh mắt kỉnh ngạc của Cố Thành, thanh trường kiếm rách nát của cố Hàn thật sự có thể chém đứt thanh trường đao uy nghiêm của ông ta!

Tàn dư của thanh trường kiếm vẫn chưa tiêu tan, nó đột nhiên chém đến trước mặt ông ta, chém đứt cánh tay phải của ông lên đến khuỷu tay!

“A!”

Một tiếng kêu đau đớn vang lên.

“Giết!”

“Giết chết tên tiểu súc sinh này cho ta!

Vào khoảnh khắc vừa rồi, ông ta đã cảm nhận được sự nguy hiểm của cái chết!

Trong nháy mắt, trong lòng ông ta đột nhiên sợ hãi!

“A!”

Đột nhiên, một tiếng hét thảm thiết khác truyền đến!

Lúc ông ta ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy trên người Cố Hàn dính đầy máu, thù hận xông lên ngút trời, hai gã tán tu còn lại cuối cùng cũng đã chết mất một người!

Tố Thành!”

Cố Hàn không thèm để ý những người còn lạỉ, bất chấp mọi thứ mà lao về phía ông ta!

“Chết đi!”

Nguy rồi!

Trái tim Cố Thành nhảy lên, mất hết dũng khí!

Ông ta thực sự đã đánh giá quá thấp thực lực của Cố Hàn rồi, nếu như ở lại đây lâu hơn nữa, ông ta có thể sẽ bị lật thuyền trong mương mất!

Chạy thôi!

Ông ta không hề do dự chút nào mà dùng

hết toàn lực vận chuyển tu vi, chạy trốn về phía xa!

Những âm thanh mắng chửi, tiếng gầm giận dữ, tiếng kêu thảm thiết bên tai đã dần dần chìm vào quên lãng.

Sau một hồi lâu, ánh mắt ông ta nhìn lướt về phía sau, lúc thấy không có ai đuổi theo nữa, ông ta mới giảm tốc độ, há mồm thở hồng hộc.

Hắn quá mạnh!

Ông ta hoàn toàn không thể nào hiểu được tại sao hôm nay Cố Hàn lại mạnh đến mức độ này?

Thông Khiếu Cảnh tầng sáu ư?

Không thể!

E là cho dù số lượng người ít nhất là tăng lên gấp đôi trước đó mới có thể có hy vọng chiến thắng!

“Tiểu súc sinh!”

Bị một người mà ngày thường ông ta hận nhất doạ sợ đến mức độ này khiến ông ta xấu hổ và tức giận không thôi, trong mắt tràn đầy sự oán hận và vẻ không cam lòng.

“Ngươi chờ đấy! Ta nhất định phải…”

“Cố Thành!”

Đột nhiên!

Một giọng nói giống như tới từ địa ngục vang lên sau lưng ông ta!

Chính là Cố Hàn!

Nguy rồi!

Cố Thành âm thầm hoảng hốt, nhưng ông ta không dám nhìn lại, chỉ muốn một lòng chạy trốn!

Phụt!

Đột nhiên, một đạo kiếm quang đột nhiên loé lên.

Ông ta chỉ cảm thấy hai chân đau nhức, sau đó đâm đầu vào bụi đất đen kịt, hôi hám!

Bất chấp hình tượng, ông ta khó khăn ngẩng đầu nhìn lên, nhưng vừa thấy Cố Hàn đang cúi người xuống nhìn mình, toàn bộ cơ thể Cố Hàn đã nhuốm máu đến ướt đẫm, cũng có máu của chính hắn nhưng của người khác nhiều hơn!

Đôi mắt đó… cũng giống như đang nhuốm máu!

“Cố Hàn!”

Lúc này, đầu óc cố Thành đang quay cuồng, ông ta đang tuyệt vọng suy nghĩ làm thế

nào để bảo toàn mạng sống dưới tay Cố Hàn.

“Ta…”

Nhưng Cố Hàn hoàn toàn không cho ông ta cơ hội nói chuyện.

Phập!

Kiếm quang lóe lên, đầu ngưởỉ rơi xuống đất!

“Nghĩa phụ!”

“Đây là người thứ hai!”

Bên trong hang động, A Soả ôm lấy hai chân và co rúm lại trong góc, nàng lắng nghe âm thanh mơ hồ của trận chiến phát ra từ bên dưới, gương mặt nàng vô cùng bất lực và lo lắng.

“Thiếu gia…”

“Ngài không được chết!”

“Nếu ngài chết, ta… Ta sẽ không nghe lời ngài nữa!”

Trong lúc tự lam bam, ánh sáng ở lối vào hang động đột nhiên bị che khuất!

“Thiếu gia’

A Soả vô thức ngẩng đầu lên, lại đúng lúc nhìn thấy Cố Hàn giống như vừa ra khỏi từ địa ngục!

“Ngài không sao chứ, thiếu gia…”

“Oa oa oa… Tại sao, tại sao thiếu gia không để ta giúp đỡ, ta biết… Ta biết ta có thể giúp ngài…”

“Đừng khóc mà!”

Trong giọng nói của cố Hàn có chút mệt mỏi.

“Đi đâu chứ?”

“Trở về!”

Cố Hàn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, giọng nói rất nhẹ nhàng.

“Trả thù!


Chương 25 Một tiếng gầm vang!
Danh sách chương
Chương 01: Đại Tự Tại Thiên Ma Kinh!Chương 2: Đại Diễn Kiếm Kinh và Đại Tự Tại Thiên Ma KinhChương 03: Nàng ngốc thì các ngươi có thể ức hiếp nàng?Chương 04: Khu rừng Man Hoang, bao vây tiêu diệt!Chương 05: vẻ ngông cuồng kiêu căng của ngươi đâu, làm lại lần nữa điChương 06: Nguy cơ! Yêu thú cấp 4!Chương 07: Mới vào cực cảnh, Ngưng Khí tầng thứ 10Chương 08: Mượn đầu của ngươi để tế cho nghĩa phụ ta!Chương 10: Ta có một người bằng hữu…Chương 11 Tại sao lại nói như vậy?Chương 12 Ngài đang nhìn gì vậy?Chương 13 Hỏng bét rồi!Chương 14 Tiết lãoChương 9: Hồn phách bị khuyết, bệnh không thể trị!Chương 15 Vô tình nhìn sao?Chương 16 Phát lệnh truy bắt?Chương 17 Nàng….sao rồi…Chương 18 Không được!Chương 19 Giết người?Chương 21 Chỉ chớp mắtChương 20 Người xấu!Chương 22 Đột nhiên!Chương 23 “Thiếu gia!”Chương 24 Quá mạnh!Chương 26 Có chuyện lớn rồi!Chương 27 Yên tâm!Chương 25 Một tiếng gầm vang!Chương 28 Nghĩa phụ!Chương 29 Nói càn!Chương 30 Bẩm thành chủ!Chương 31 Cố Hàn nào?Chương 32 Lý tổng quảnChương 33 Báo thù?Chương 34 Súc sinh!Chương 35 Khốn khiếp!Chương 36 Cái gì!Chương 37 “Bắt hắn!”Chương 38 Tại sao lại kinh động đến ngài rồi?Chương 39 “Cố Hàn?”Chương 40 “Liễu Oanh!”Chương 41 Điện hạ!Chương 42 Nàng ta cũng quen biết Tiết thần y?Chương 43 “Nhìn thấy không?”Chương 44 Cố Hàn thẳng thừng từ chốiChương 45 “Không cần?”Chương 46 “Thiếu gia!”Chương 47 Cố Hàn không nói gìChương 48 Cứ gọi ta là Khương Phong!Chương 49 Thiếu gia!Chương 50 Mấy người làm gì vậy!Chương 51 "Giúp ta với!"Chương 52 Hạnh phúc?Chương 53 Còn không phải saoChương 54 Muội có giết ta ta cũng không về!Chương 55 Người đâu?Chương 56 Là ngươi?Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?Chương 58 Linh Nguyên?Chương 59 Yêu thú nối loạn!Chương 60 Phải chạy càng nhanh càng tốt!Chương 61 Đáng ghét!Chương 62 Đi xem một chút là biếtChương 63 Phải nhanh!