Cực Đạo Kiếm Tôn - Cố Hàn (FULL)

Chương 22 Đột nhiên!


Trước Sau

“Thời gian sắp đến rồi!”

Đến lúc này mọi người sợ hắn như sợ hổ, lại đi truy sát những tán tu kia đã không còn ý nghĩa gì, huống hồ chỉ còn mấy ngày nữa là đến cuộc thi võ viện rồi, trong khoảng thời gian này hắn cần chuyển hóa toàn bộ tài nguyên có được thành tu vi!

Sau đó… đi tính sổ với cố gia!

“Thiếu gia.”

Ánh mắt A sỏa chợt tối tăm.

“Chúng ta sắp đỉ báo thù cho cố bá bá đúng không?”

Cố Thiên không coi nàng là người của mình giống Cố Hàn, nhưng ông đối xử với nàng khá tốt, thế nên nàng rất đau lòng vì cái chết

của Cố Thiên.

“Đúng vậy!”

Hận ý ngập tràn trong mắt Cố Hàn.

“Nợ máu, tất nhiên phải trả bằng máu!”

Ngay lúc này nếu có người khác ở đây nhất định có thể phát hiện ra lệ khí trên người Cố Hàn.

Ngay sau đó, đủ loại tỉn tức về khu rừng Man Hoang truyền tới Cố gia.

“Cha!”

Tại chính đường của Cố gia, Cố Thành nhìn Cố Trường ngồi bên trên, vẻ mặt ưu sầu.

“Bây giờ phải làm sao đây? Những tán tu này thật vô dụng! Lúc này chưa nói đến chuyện những nhà khác trong thành đang chê cười chúng ta, mà có lờỉ đồn dần dần xuất hiện, nói…”

“Nói cái gì!”

Mặt mày Cố Trường tối sầm.

“Nói… thực ra là chúng ta hại chết cố Thiên, Cố Hàn chỉ là người chịu tội thay mà thôi!”

“Cứ để bọn họ nói cho sướng!”

Cố Trường cười lạnh.

“Chờ Cố Dương xuất quan, sau khi lấy được tư cách đi võ viện, bọn họ sẽ ngoan ngoãn câm miệng lạỉ thôi! Hừ, đến lúc đó chân tướng như thế nào đã không còn quan trọng nữa! Cố gia ta sẽ hoàn toàn nhảy ra khỏi Thiên Vũ thành, trở thành tồn tại mà bọn họ không bao giờ trèo lên nổi!”

“Cha nói rất có lý, nhưng Cố Hàn kia..”

Cố Thành muốn nói lại thôi.

“Chỉ cần hắn vẫn còn ở đây thì hắn luôn là một mối tai họa!”

“Người này, không thể giữ lại!”

Cố Trường híp mắt.

“Con dẫn theo hai người, đến khố phòng lấy năm ngàn nguyên tinh rồi tới khu rừng Man Hoang, trọng thưởng lớn tất có dũng phu, dùng những nguyên tỉnh này thu mua tán tu Thông Khiếu Cảnh, toàn lực vây giết Cố Hàn!”

“Cái này…”

“Nếu lúc trước đã đánh giá thấp hắn, vậy lần này không được lơ là!”

“… Vâng!1

Cố Hàn đương nhiên không biết Cố Trường đã hao tổn bao nhiêu để đối phó với hắn.

Ngay lúc này, trong một sơn động bí mật.

Cố Hàn khoanh chân nhắm mắt, bên người chất đầy nguyên tinh, hắn đang toàn lực nâng cao tu vi của mình.

Trong khoảng thời gian này, hắn thu hoạch không nhỏ, hơn một ngàn viên nguyên tinh, bốn gốc linh dược bình thường, hơn mười bình Tụ Linh đan, hơn trăm viên thú hạch cấp một và hơn hai mươi viên thú hạch cấp hai.

Hơn nữa, thứ quý giá nhất phải kể đến hai loại lỉnh dược do A sỏa giúp hắn tìm được.

Một chu quả đỏ rực, một gốc lỉnh thảo mà Cố Hàn cũng không biết tên.

Nhưng cả hai dều không kém hơn huyền sâm kia!

Đột nhiên, khí tức trên người Cố Hàn trở nên dao động giúp hắn thuận thế phá nhập Khai Mạch Cảnh tầng sáu!

Mà lúc này, những tài nguyên của mấy tán tu kia cũng không còn lại bao nhiêu.

Giống lúc trước, hắn không chút nào do dự,

cầm chu quả và gốc linh dược kia lên, bỏ thẳng vào trong miệng.

Trong giây lát, số lượng lớn lỉnh khí lần thứ hai tràn vào kỉnh mạch hắn, Cố Hàn vốn đang cạn kiệt lỉnh lực lập tức được bổ sung, lỉnh lực dần tăng lên, tiếp tục lan tràn sang khắp kinh mạch.

Cùng lúc đó, tại khu rừng Man Hoang, Cố gia lại treo thưởng cho việc bắt được cố Hàn.

Nhưng lần này, Cố gia không phải muốn bắt Cố Hàn, mà là treo giải về vị trí của hắn, không cần quá cụ thể, chỉ cần giới hạn trong một phạm vi đại khái thì sẽ được lĩnh thưởng trăm viên nguyên tinh!

Lần này, đám tán tu lại rục rịch.

Tuy là trăm viên lỉnh tinh so ra còn kém xa số hai ngàn, nhưng lại hoàn toàn không có chút mạo hiểm nào, giống như nhặt không vậy, tán tu nào may mắn nhìn thấy tung tích của Cố Hàn thì đương nhiên sẽ cấp tốc chạy tới lĩnh thưởng.

Ngay sau đó, sau khỉ trả mấy trăm viên lỉnh tinh, Cố Trường đã biết vị trí cụ thể của cố Hàn.

Chẳng mấy chốc, ông ta mang theo ba gã tán tu cùng với hai gã trưởng lão gia tộc âm

thầm tìm kiếm, hướng đến chỗ cố Hàn để vây giết!

Trong sơn động, khí tức trên người cố Hàn phập phồng bất định, lại đúng vào thời khắc mấu chốt của việc đột phá.

“Hừ, trong Thiên Vũ thành, cho tới bây giờ chưa thấy aỉ dám lừa Cố gia ta!”

“Được rồi được rồi, cẩn thận tìm kiếm thử xem!”

“Mọi người nhìn kìa! Trên vách đá có một sơn động, hình như nó mới được đào ra thôi!”

Trong sơn động, cố Hàn thoáng giật mình, mở hai mắt ra!


Chương 22 Đột nhiên!
Danh sách chương
Chương 01: Đại Tự Tại Thiên Ma Kinh!Chương 2: Đại Diễn Kiếm Kinh và Đại Tự Tại Thiên Ma KinhChương 03: Nàng ngốc thì các ngươi có thể ức hiếp nàng?Chương 04: Khu rừng Man Hoang, bao vây tiêu diệt!Chương 05: vẻ ngông cuồng kiêu căng của ngươi đâu, làm lại lần nữa điChương 06: Nguy cơ! Yêu thú cấp 4!Chương 07: Mới vào cực cảnh, Ngưng Khí tầng thứ 10Chương 08: Mượn đầu của ngươi để tế cho nghĩa phụ ta!Chương 10: Ta có một người bằng hữu…Chương 11 Tại sao lại nói như vậy?Chương 12 Ngài đang nhìn gì vậy?Chương 13 Hỏng bét rồi!Chương 14 Tiết lãoChương 9: Hồn phách bị khuyết, bệnh không thể trị!Chương 15 Vô tình nhìn sao?Chương 16 Phát lệnh truy bắt?Chương 17 Nàng….sao rồi…Chương 18 Không được!Chương 19 Giết người?Chương 21 Chỉ chớp mắtChương 20 Người xấu!Chương 22 Đột nhiên!Chương 23 “Thiếu gia!”Chương 24 Quá mạnh!Chương 26 Có chuyện lớn rồi!Chương 27 Yên tâm!Chương 25 Một tiếng gầm vang!Chương 28 Nghĩa phụ!Chương 29 Nói càn!Chương 30 Bẩm thành chủ!Chương 31 Cố Hàn nào?Chương 32 Lý tổng quảnChương 33 Báo thù?Chương 34 Súc sinh!Chương 35 Khốn khiếp!Chương 36 Cái gì!Chương 37 “Bắt hắn!”Chương 38 Tại sao lại kinh động đến ngài rồi?Chương 39 “Cố Hàn?”Chương 40 “Liễu Oanh!”Chương 41 Điện hạ!Chương 42 Nàng ta cũng quen biết Tiết thần y?Chương 43 “Nhìn thấy không?”Chương 44 Cố Hàn thẳng thừng từ chốiChương 45 “Không cần?”Chương 46 “Thiếu gia!”Chương 47 Cố Hàn không nói gìChương 48 Cứ gọi ta là Khương Phong!Chương 49 Thiếu gia!Chương 50 Mấy người làm gì vậy!Chương 51 "Giúp ta với!"Chương 52 Hạnh phúc?Chương 53 Còn không phải saoChương 54 Muội có giết ta ta cũng không về!Chương 55 Người đâu?Chương 56 Là ngươi?Chương 57 Ngươi định trả cho ta bao nhiêu tiền?Chương 58 Linh Nguyên?Chương 59 Yêu thú nối loạn!Chương 60 Phải chạy càng nhanh càng tốt!Chương 61 Đáng ghét!Chương 62 Đi xem một chút là biếtChương 63 Phải nhanh!