Thập Niên 60: Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Chương 58


Trước Sau

Chương 58: Tắt đèn

“Em tắt đèn nhé?” Cô nói.

“Tắt đi.”

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Có tiếng thay quần áo, chẳng mấy chốc Kiều Vi cũng mò mẫm lên giường.

Hai người nằm cạnh nhau.

“Lắp đèn trong nhà vệ sinh được không?”

“Được.”

“Dây kéo cứ đặt ở đầu cửa, buổi tối đi vệ sinh chỉ cần mở cửa là có thể bật đèn nhà vệ sinh, lúc đi xong lại kéo tắt.”

“Được.”

Không ai nói gì, căn phòng lại yên tĩnh.

Lát sau, Nghiêm Lỗi xoay người đè lên.

Hơi thở của người đàn ông bao trùm lấy cô, mỗi một bộ phận trên cơ thể đều cứng rắn, sinh lực như ngọn lửa mãnh liệt.

Kiều Vi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, hưởng thụ sinh lực rực lửa trong giây lát.

Tuy nhiên, khi người đàn ông cắn vào cổ cô, cô hơi cắn môi, giữ chặt vai anh: “Không được…”

Nghiêm Lỗi ngây ra, cho rằng mình lại bị từ chối như trước.

Nhưng Kiều Vi lập tức giải thích: “Bà dì tới rồi.”

“…?” Nghiêm Lỗi không hiểu: “Em còn có dì? Bà ấy ở đâu? Trong trấn?”

Hóa ra bây giờ bà dì không gọi là bà dì, Kiều Vi bèn đổi cách nói: “Là kinh nguyệt, kinh nguyệt thôi. Anh có biết kinh nguyệt không?”

Đàn ông đã kết hôn và làm bố ít nhiều gì cũng biết chút chuyện của phụ nữ.

Nghiêm Lỗi hụt hẫng: “Sao lại tới cái đó?”

“Cái này không phải là thứ em có thể kiểm soát.” Kiều Vi cũng rất vô tội.

Cô cố nén cười, nhưng Nghiêm Lỗi vẫn nhận thấy bụng cô đang run run.

Vốn đã sầu rồi, thế mà cô còn cười.

Vậy là thực ra cô đã đồng ý phải không? Vừa rồi cô cũng không từ chối, chỉ là không thể mà thôi.

Kiều Vi ôm vai Nghiêm Lỗi, vỗ nhẹ lưng anh an ủi, sau đó muốn đẩy anh xuống.

Nhưng thân thể của cô mảnh khảnh mềm mại, Nghiêm Lỗi cảm giác mình hoàn toàn có thể bao bọc cô. Anh không muốn đi xuống mà còn vùi mặt vào cổ cô.

Mùi hương cơ thể cô làm anh mê mẩn.

Kiều Vi không đẩy anh nữa.

Cô nhắm mắt lại ôm anh, chấp nhận sự đụng chạm của anh.

Lòng bàn tay anh chai sạn và thô ráp, khi lướt qua để lại cảm giác nham nhám khiến người ta run rẩy.

Hai người xa cách đã lâu ôm chặt lấy nhau.

Không ai lên tiếng, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của nhau trong bóng tối.

Kiều Vi mặc Nghiêm Lỗi chạm vào da thịt mình, cô cũng khám phá cơ thể anh.

Cô cởi áo ba lỗ của anh, anh cũng cởi áo lót của cô ra. Trong bóng tối không nhìn thấy gì, chỉ có thể xác nhận hình dạng bằng lòng bàn tay.

Cơ bắp cuồn cuộn, vòng eo thon gọn, săn chắc.

Cho đến khi lòng bàn tay anh ngày càng dùng sức, hơi thở của anh càng lúc càng nặng nề, cô mới nắm lấy tay anh, nỉ non: “Không được…”

Nghiêm Lỗi cũng biết không được, bèn vùi đầu vào hõm cổ cô để điều chỉnh hô hấp. Rồi anh lại ngẩng đầu hôn lên mặt cô một cách thăm dò.

Cô không quay đi tỏ vẻ chán ghét như trước.

Nghiêm Lỗi được khích lệ, bạo dạn hôn cô lần nữa, lên má, lên tai, rồi ngậm vành tai cô.

Chỗ đó là nơi nhạy cảm của Kiều Vi. Trước đây cũng vậy, sang thế giới khác vẫn thế.

Kiều Vi “ưm” một tiếng, cứ tiếp tục như vậy cô sẽ không chịu nổi, bèn nghiêng đầu né tránh.

Nhưng Nghiêm Lỗi lại tìm được niềm vui, đuổi theo không bỏ.

Kiều Vi không tránh được liền ôm lấy gáy anh, chặn môi anh lại.

Nghiêm Lỗi lập tức bất động như bị yểm bùa, không dám cử động dù chỉ một chút.

Kiều Vi buông môi anh ra, lòng bàn tay vuốt ve gáy anh.

Trong trí nhớ không có ký ức về việc hôn anh. Có thể nó đã bị cuốn trôi bởi quá trình sàng lọc trí nhớ có chọn lọc, hoặc cũng có thể… nó thực sự không tồn tại.

Nhớ trước đây có đọc một truyện, kể về một người chồng đi lính về thăm nhà, ban đêm muốn hôn vợ lại bị vợ tát một cái và mắng là đồ lưu manh. Bộ truyện đó còn chẳng phải truyện viết về thập niên sáu mươi bảy mươi mà hình như đã là thập niên tám mươi chín mươi rồi, nhưng đó là một vùng nông thôn rất xa xôi.

Dù là do thời đại hay khu vực, chuyện vợ chồng không hôn nhau do tư tưởng bảo thủ là điều bình thường.

Tóm lại, hình như người đàn ông này không dám cử động, chẳng lẽ anh nghĩ vừa rồi mình vô tình đụng phải?

Kiều Vi hơi ngẩng đầu, lại chạm vào môi anh.

Nếu thực sự muốn ghẹo thì nên dùng đầu lưỡi. Nhưng dù sao Kiều Vi cũng là người thay thế, cô sợ bạo quá sẽ lộ sơ hở, khiến người khác nghi ngờ nên không dám.

Chỉ có thể chạm nhẹ bằng môi rồi chà xát.

Phút chốc như bị điểm huyệt, phút chốc lại như được giải lời nguyền.

Trong bóng tối, người đàn ông đè xuống như một ngọn núi, đuổi theo môi cô mà gặm cắn, vừa vụng về vừa ngây ngô.

Kiều Vi bật cười trước phản ứng của anh.

Người đàn ông dừng lại, cố kiểm soát sức mạnh, dần dần nắm giữ kỹ xảo.

Kiều Vi cũng không cười nữa, nhắm mắt lại.

Kiều Vi không nhớ mình ngủ như thế nào, chỉ nhớ Nghiêm Lỗi đòi hôn môi cô không thôi. Giống như đứa trẻ lần đầu được ăn kẹo vậy.

Lúc cô buồn ngủ đến mơ màng, anh còn nói: “Sao không lót đệm…”

Cô lơ mơ buồn ngủ, đệm gì chứ.

Trong lúc mơ màng, cô nghe thấy tiếng Nghiêm Lỗi xuống giường, mở tủ quần áo rồi lại leo lên giường, ôm lấy eo cô, nhấc cô lên, đặt thứ gì đó xuống dưới người cô.


Chương 58
Danh sách chương
Chương 1Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 2Chương 7Chương 10Chương 12Chương 11Chương 8Chương 14Chương 9Chương 17Chương 19Chương 16Chương 15Chương 13Chương 21Chương 20Chương 22Chương 23Chương 26Chương 18Chương 25Chương 28Chương 30Chương 27Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 24Chương 29Chương 37Chương 36Chương 39Chương 41Chương 40Chương 42Chương 38Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 50Chương 43Chương 51Chương 52Chương 53Chương 56Chương 55Chương 58Chương 60Chương 49Chương 61Chương 57Chương 59Chương 54Chương 64Chương 63Chương 69Chương 65Chương 67Chương 70Chương 68Chương 71Chương 72Chương 66Chương 74Chương 73Chương 76Chương 75Chương 77Chương 78Chương 79Chương 80Chương 83Chương 82Chương 81Chương 62Chương 85Chương 84Chương 87Chương 88Chương 91Chương 92Chương 90Chương 96Chương 94Chương 95Chương 89Chương 86Chương 97Chương 99Chương 98Chương 100: Thời đại thú vịChương 102Chương 104Chương 101Chương 103Chương 107Chương 108Chương 109Chương 110Chương 106Chương 93Chương 111Chương 112Chương 113Chương 115Chương 116Chương 117Chương 118Chương 105Chương 119Chương 120Chương 121Chương 123Chương 114Chương 122Chương 125Chương 126Chương 127Chương 129Chương 124Chương 131Chương 128Chương 132Chương 133Chương 134Chương 130Chương 136Chương 137Chương 135Chương 139Chương 140Chương 142Chương 143Chương 145Chương 144Chương 138Chương 141Chương 147Chương 148Chương 149Chương 150Chương 146Chương 154Chương 151Chương 152Chương 153Chương 156Chương 157Chương 158Chương 155Chương 159Chương 160Chương 162Chương 161Chương 164Chương 163Chương 168Chương 171Chương 169Chương 170Chương 166Chương 167Chương 165Chương 174Chương 176Chương 178Chương 177Chương 172Chương 173Chương 179Chương 175Chương 180Chương 181Chương 182Chương 183Chương 187Chương 186Chương 185Chương 188Chương 189Chương 190Chương 184Chương 193Chương 194Chương 192Chương 196Chương 197Chương 195Chương 199Chương 201Chương 200Chương 203Chương 191Chương 202Chương 205Chương 198Chương 206Chương 208Chương 204Chương 207Chương 209Chương 210Chương 211Chương 212Chương 213Chương 216Chương 217Chương 218Chương 220Chương 215Chương 221Chương 224Chương 223Chương 222Chương 214Chương 219Chương 226Chương 228Chương 225Chương 232Chương 230Chương 231Chương 234Chương 229Chương 236Chương 235Chương 237Chương 233Chương 238Chương 239Chương 227Chương 241Chương 242Chương 240Chương 243Chương 244Chương 246Chương 245Chương 247Chương 248Chương 249Chương 250Chương 251Chương 252Chương 253Chương 254Chương 255Chương 258Chương 256Chương 259Chương 257Chương 260Chương 261Chương 262Chương 263Chương 264Chương 265Chương 266Chương 267Chương 269Chương 271Chương 270Chương 273Chương 272Chương 268Chương 274Chương 276Chương 278Chương 279Chương 280Chương 277Chương 281Chương 282Chương 283Chương 284Chương 285Chương 286Chương 287Chương 288Chương 289Chương 290Chương 291Chương 292Chương 293Chương 295Chương 296Chương 297Chương 298Chương 299Chương 300Chương 301Chương 275Chương 294